“Được rồi, được rồi, đều là người trưởng thành rồi, bình tĩnh đi” Tộc trưởng mới nhậm chức của nhà họ Tiêu, Tiêu An Kỳ lên tiếng, tính nết của ông ta giống như Tiêu Minh Đức, trên mặt không buồn không vui: “Nếu đánh thật thì hôm nay e rằng không tránh được máu chảy người chết, đừng để tiệc vui biến thành đám tang, mọi người không suy nghĩ cho bản thân thì cũng phải suy nghĩ cho những người còn lại ở đây chứ”
Một câu Đảo Ánh Sáng phản đối mặc dù âm thanh không lớn nhưng lại khiến cho trong lòng tất cả mọi người ở đây run lên.
Chỉ vì ba chữ Đảo Ánh Sáng này thực sự quá tiêu biểu.
Một thằng nhóc nhìn qua chỉ có mười lăm mười sáu tuổi đầu, trên người mặc một chiếc áo choàng nhung màu xanh lam đứng dưới sân khấu.
Chương 1346:
Ngày một tháng một, lúc năm giờ sáng, khi trời còn chưa sáng nữa, những con gà trống ở bên trong trang viên của Chúc thị còn chưa kịp gáy, thì một trận âm thanh khua chiêng gõ trống ở bên trong trang viên vang lên, các khách khứa bị tiếng lao xao này đánh thức, vừa ra cửa liền nhìn thấy, ở bên trong vườn của nhà họ Chúc, đã trải ra một tấm thảm đỏ, hai bên thảm đỏ là những chiếc bàn vuông, trên bàn đặt đầy đủ hoa quả và bánh kẹo cưới.
Vào lúc sáu giờ sáng, sắc trời ửng sáng hơn một chút, Chúc Bình Phong mặc một thân hỉ bào màu đỏ, cưỡi một con ngựa cao to đi về phía trước, trước ngực có đeo một bông hoa hồng được là thành từ những vải tơ lụa màu đỏ, anh ta nhếch mép cười với mọi người, lộ ra một hàm răng vàng, nhìn qua thì vô cùng khó coi.
Nơi ở của Lâm Ngữ Lam, là một khu khác trong trang viên của Chúc thị.
Thảm đỏ vẫn bị kéo dài ở dưới chân Chúc Bình Phong.
“Cô ơi, phần tóc này của người….” một người trang điểm đứng ở phía sau Lâm Ngữ Lam, giúp Lâm Ngữ Lam búi tóc lên, búi đến đoạn bị cắt, làm cho người trang điểm ngẩn người.
Lâm Ngữ Lam nhìn chiếc gương ở trước mắt, không hề nói gì.
Mười tám con ngựa cao to, tiến bước lên thảm đỏ được trải sẵn ở trang viên Chúc thị, Chúc Bình Phong hăng hái cưỡi trên con ngựa to, không ngừng chắp tay cảm ơn những quan khách đứng chật kín hai bên thảm đỏ.
Hai bên thảm đỏ, không ngừng vang lên những âm thanh chúc phúc.
Tám người nâng kiệu đi theo ở phía sau đoàn ngựa, trên kiệu to có dát vàng, bên trên khắc hình hoa hồng.
Tổng cộng có mười tám người Kim đồng Ngọc nữ, đi ở phía sau kiệu, không ngừng hướng ra hai bên tung hoa tươi.
Tù và kèn bầu không ngừng thổi vang lên, bầu không khí tràn ngập sự hân hoan vui mừng.
Chúc Bình Phong cười vô cùng vui vẻ, dọc đường đi đều nhe răng cười.
Người của Tô thị, ở một nơi khác trong trang viên của Chúc thị, coi như là người nhà của cô dâu, sớm đã đứng đợi.
Tộc trưởng mới nhậm chức của Tô thị, Tô Viễn Trí, cũng mặc một bộ trường bào.
Tô Du Khanh với tư cách là trưởng bối của Lâm Ngữ Lam, mặc bộ thường phục màu đen, ở cùng với Lâm Ngữ Lam trong một gian phòng.
Lâm Ngữ Lam đầu đội khăn voan màu đỏ, ngồi xếp bằng ở trên giường, hỉ bào được mặc trên người cô, được trải ra ở dưới thân, những con phượng bay trên hỉ bào được làm từ những sợi chỉ vàng tốt nhất, đây là phượng bào cũng đủ để khiến các cô gái lâm vào điên cuồng, hiện rõ vẻ đẹp cổ phong của Viêm Hạ.
Buổi sáng lúc tám giờ.
Mười tám con ngựa cao to đi vào nơi ở của Tô thị.
Những tiếng pháo nổ bùm bùm vang lên, âm thanh khua chiên gõ trống truyền vào bên trong.
Trong phòng chỉ có hai người Tô Du Khanh và Lâm Ngữ Lam.
Tô Du Khanh thở dài một hơi: “Ngữ Lam, cậu thật không rõ, lúc trước vì cái gì mà con lại lựa chọn như vậy, hợp tác với Chúc thị, không khác gì bảo hổ lột da, như này không khác gì làm hại chính bản thân con sao”
Chương 1347:
Lâm Ngữ Lam mở miệng nói: “Cậu, lựa chọn của mỗi người đều không giống nhau, những thứ mà chúng ta cần cũng không giống nhau”
“Ai” Tô Du Khanh lắc đầu, ông ta không hề nhìn thấy biểu cảm dưới khăn voan của Lâm Ngữ Lam.
Những tiếng pháo nổ vang ở ngoài cửa qua một hồi lâu mới dứt, một trân khua chiên gõ trống và những âm thanh chúc mừng, những tiếng bước chân ồn ào vang lên ở bên ngoài cửa.
Căn phòng của Tô Du Khanh và Ngữ Lam, cửa phòng bị người ở bên ngoài đẩy thật mạnh.
Chỉ thấy Chúc Bình Phong nhe hàm răng vàng, tinh thần phấn chấn bước vào bên trong: “Bà xã, anh tới đón em đây”
Chúc Bình Phong phát ra tiếng cười ha hả, anh ta quả thực đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi, từ khi thấy Lâm Ngữ Lam, anh †a ngày đêm đều ảo tưởng sẽ có một khoảnh khắc ở cùng với mỹ nhân.
“Tộc trưởng Chúc, còn chưa bái đường thành thân, mà xưng hô như vậy là không được đâu” Tô Du Khanh ở bên cạnh lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn nói.
“Đi cái con mẹ mày!” Chúc Bình Phong dơ một cước lên đá vào ngực của Tô Du Khanh: “Cậu là cái thứ gì vậy, ở đây đến lượt cậu nói chuyện sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



