Lúc Trương Thác lùi từng bước về phía sau, độ ấm dường như trở lại về trạng thái bình thường rất nhiều.
Giọng nói khàn khàn của áo tang, lúc đang nói ra những chuyện này, làm cho người khác có một loại cảm giác âm trầm quỷ dị.
Nếu là Trương Thác của nửa năm trước, khẳng định là đối với mấy lời này của áo tang thì sẽ chê cười một chút cho xong việc, nhưng anh của bây giờ, đối với những cảnh này, trong tâm tràn ngập sự sợ hãi.
“Tục mệnh?” Trương Thác tò mò.
“Chờ cậu gặp được đại nhân là hiểu được” Áo tang cũng không kể chỉ tiết cho Trương Thác.
Núi Côn Sơn, tràn ngập muôn màu thần bí, mặc dù ở trong trí nhớ thì ngọn núi này là nơi tràn ngập nguy hiểm nhưng vẫn như cũ sẽ có vô số người đổ xô bon chen chạy đến đây chỉ vì xem một chút những cảnh đẹp ở nơi này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



