“Trương Thác, tôi thật sự là xem nhẹ cậu, cái trò này mà cậu cũng dám chơi” Áo tang giựt lấy cái nón tre trong tay Trương Thác rồi đội lên đầu.
Andre nhìn thấy sự xuất hiện của người áo tang, liền thay đổi sắc mặt: “Áo Tang, Andre tôi làm việc cũng cần ông tới quản sao?”
“Không dám, tôi chẳng qua cũng chỉ là một du sứ, đương nhiên không dám nhúng tay vào chuyện của chưởng khống sứ các hạ, chỉ là lần này không phải là ý của áo tang mà là của đại nhân nhà tôi, muốn gặp mặt Trương Thác, cho nên ra lệnh cho tôi đến để đem Trương Thác về Viêm Hạ” Áo tang tháo cái mũ tre trên đầu xuống.
Trương Thác để ý tới thời điểm Andre nghe được người mặc áo tang nói đại nhân của ông ta, sắc mặt thay đổi rõ rệt, xen lẫn trong ánh mắt là sự sợ hãi rõ ràng.
“Chưởng khống sứ các hạ, lúc trước Trương Thác phản bội liền bị bỏ tù chín năm, theo lí mà nói thì nên ở Đại Nam chưởng khống sứ, lại bị người đánh nhốt vào nhà giam địa ngục, bây giờ nếu không để chúng tôi mang người về, chỉ sợ là không biết nói như thế nào, điều này không thích hợp với quy củ của hội Thần Ẩn” Áo tang lắc lắc đầu cười nói, đem mũ tre cầm trong tay đưa cho Trương Thác: “Cậu cầm giúp tôi, nơi này quá nóng, đới đến Viêm Hạ thì đưa lại cho tôi”
Động tác này của áo tang, đã biểu đạt vô cùng rõ ràng ý tứ của ông ta, hôm nay ông ta không thể không đem Trương Thác đi.
“Áo Tang, tôi không hiểu ý của ông” Sắc mặt Andre bất mãn nhìn áo tang: “Tôi cho Trương Thác nhận coi ngục, bây giờ ông muốn dẫn cậu ta quay về Viêm Hạ, chính là không muốn cậu ta nhận coi ngục?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



