Nhưng bây giờ họ thấy mảng cát chảy này, thật sự là có đi mà không có về, bao nhiêu kẻ mạnh có sức mạnh kinh hồn sau khi vào nơi này thì không bao giờ xuất hiện nữa.
Hai người mang áo choàng một đỏ một đen quay lại nhìn Trương Thác.
“Mày là ai!” Người mặc áo choàng đỏ nhìn chằm chằm vào Trương Thác.
“Tôi ư?” Trương Thác nhún vai, từ trong túi cầm ra một lệnh bài hình thoi.
Ngón tay người mặc áo choàng đen ngưng tụ khí chỉ về hướng của Trương Thác: “Còn nữa, ai bảo mày ở xây đô thị nơi này, mày cũng biết đây là nơi nào mà!”
Trương Thác liếc nhìn tay của cai ngục áo choàng đen đang ngưng tụ khí, cười một tiếng: “Hai vị, cái này không trách tôi được, chẳng qua là nhà tù địa ngục mở toang ra nên người ở bên trong muốn vào liền đi vào, muốn ra liền đi ra nên tôi suy nghĩ rằng tôi bị xử ở tù chín năm mà các anh cũng chưa nói điều vi phạm của nhà tù là cái gì, cho nên tôi liền đem nhà dọn đến ở nơi này không được sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



