Thiết Tăng Thiên Á đã để mắt tới ông, ông tìm một cơ hội về hưu dưỡng già đi. Tiền kiếm được nhiều năm như thế cũng đã kiếm đủ rồi, dẫn theo mấy người vợ của ông hưởng thụ nửa đời sau đi”
“Đệt… Đồ đê tiện” Chúc Bình Phong mắng to một tiếng.
“Cô cho rằng bố mày đang chơi đùa với cô sao?”
Lâm Ngữ Lam không quan tâm đến Chúc Bình Phong, cô vừa nói câu kia là nói với Chúc Viễn Nguyên. Lâm Ngữ Lam có thể nhìn ra Chúc Bình Phong này chỉ là một kẻ ngu xuẩn bị bố gã làm hư mà thôi.
Chúc Viễn Nguyên vừa nói một nửa thì Chúc Bình Phong lại giơ tay tát một cái, đánh mạnh vào mặt Chúc Viễn Nguyên.
Chúc Bình Phong mắng: “Ông bớt lấy bố tôi ra dọa tôi đi, ông ấy chết rồi, bây giờ tôi mới là tộc trưởng Chúc thị. Tôi nói cái gì chính là cái đó, tôi bảo ông làm gì thì ông làm đó, hiểu chưa!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



