Một giọng nói đột nhiên vang lên ở phía sau Anna.
“Hàn Như Ôn không hề lo lắng về Trương Thác một chút nào, những tên lính đánh thuê kia sẽ không gây nên mối đe dọa nào đối với quân vương địa ngục này được, cô chỉ cảm thấy luyến tiếc ở trong lòng, sau lần chia xa này cũng không biết lần gặp mặt tiếp theo là vào lúc nào.
“Hàn Như Ôn, mau đi thôi” Trình Hoài Thấm kéo lấy Hàn Như Ôn một cái và ni ừng nói cô đang lo lắng cho Trương Ức Thùy đấy? Người như anh ấy căn bản không cần sự giúp đỡ của chúng ta, tôi nói cho cô biết rằng chắc chắn anh ấy không phải là một người lính đánh thuê tâm thường đâu đấy, tất cả những năng lực cùng với trình độ ổn định từ đầu đến cuối của anh ấy đều không phải là thứ mà một người lính đánh thuê bình thường có thể có được đâu, chúng ta ở lại nơi này sẽ chỉ gây thêm phiền phức cho anh ấy mà thôi, người đàn ông này không hề đơn giản.”
Mọi người nhanh chóng đi về phía trước được một lúc thì những thành viên trong nhóm nghiên cứu khoa học đã không thể chống đỡ được nữa, Tê Thiên ra lệnh nghỉ ngơi mười phút.
Tê Thiên đứng ở trước một gốc cây và nhìn về thành phố Hoang Kim ở phía xa rồi lên tiếng nói: “Xem ra trận chiến sắp kết thúc rồi, mong rằng người anh em Ức Thùy đã giải cứu được mọi người.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



