Trương Thác biết răng, khẩu súng mang theo bên người của một người lính, giống như tính mạng như hai của họ vậy, Tề Thiên có thể đưa súng của mình cho anh, điều này nói lên rất nhiều.
“Cảm ơn cái gì” Tê Thiên vỗ vỗ vai Trương Thác: “Nếu như không có anh, chúng tôi că bản sẽ không có cơ hội ngày hôm nay, người anh em Trương Ức Thùy, chúc may mắn”
“Các anh cũng phải may mắn đấy” Trương Thác đem súng lục bỏ vào trong áo: “Hy vọng các anh sẽ không chết ở đây, nếu như có cơ hội, về nước sẽ tìm các anh uống rượu”
“Haha, đợi anh, đến lúc đó bọn chúng ta, không say không về” Tê Thiên cười lớn, phất tay đưa mọi người rời đi.
Từng người đi qua Trương Thác đều vỗ vào vai anh, ngụ ý là muốn mượn sức mạnh của Trương Thác một chút, mọi người đều hiểu rõ, hai ngày này, nếu như không có Trương Thác, chỉ bằng kinh nghiệm non nớt của bọn họ, căn bản không thể vào thành phố Hoàng Kim này chứ đừng nói đến việc cứu người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



