Trương Thác lắc lắc đầu: “Tôi nói này anh Ba Địch, anh quá để mắt đến tôi rồi, tôi chỉ là chân chạy vặt, cấp trên quyết định như thế nào, sao tôi có thể nói chính xác được chứ”
“Có người ở bên ngoài, tiếp tục giả bộ ngủ đi” Trương Thác dùng âm thanh cực nhỏ nói thầm vào tai Hàn Như Ôn.
Hàn Như Ôn gật đầu, vùi đầu nằm ở trên giường.
Cửa phòng bị người ở ngoài chậm rãi mở ra, tiếng ngày của Trương Thác vô cùng lớn, người đẩy cửa phòng đợi vài giây, sau đó đóng cửa lại.
“Ối” Trương Thác cố ý tỏ vẻ thở phào nhẹ nhóm: “Ba Địch ông có việc gì sao?”
“Anh em, tiếng ngáy của cậu to tới mức tôi ngủ ở sảnh khách sạn cũng nghe được, vậy mà cậu vẫn ngủ nè” Ba Địch cười nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



