Trương Thác.
“Nói nhảm, súng các anh chôn rồi đương nhiên tôi vào thành phố muốn mua vũ khí, nếu không thì sao?” Trương Thác liếc Trần Minh Quang, lấy tiền mà mấy người đưa tới vò thành một cục, sau đó tách ra lấy đá đè lên mặt đất.
Trương Thác làm xong những thứ này thì chú ý tới ánh mắt nghỉ ngờ của đám người Hàn Như Ôn, chủ động mở miệng giải thích: “Ở trong thành phố Hoàng Kim, tiền lưu thông chủ yếu là đồng Đại Nam, đô Mỹ, bảng Anh, cùng với hoàng kim, nhưng mà người ở nơi này không có tiền mới.”
Trương Thác sau khi nói xong liền bỏ số tiền này vào trong túi, sau đó sải bước đi về phía trước.
Hàn Như Ôn biết ý nghĩa của câu không thể mù quáng nghe theo của Tê Thiên chính là chưa hoàn toàn tín nhiệm Trương Thác, điều này Hàn Như Ôn có thể hiểu, nếu như cô không biết thân phận của Trương Thác, dù cho Trương Thác là một người bạn cũ bình thường của cô thì cô cũng không hoàn toàn tin tưởng.
Cửa thành phố Hoàng Kim, lưới sắt bốn phía mở ra một lỗ †o, trước cửa che chắn rất chắc chắn, mấy cây súng máy đứng trước của, họng súng quét đám người đi ra đi vào trong thành, còn có cả lính đánh thuê không ngừng hỏi thân phận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



