Trần Minh Quang nói xong, dương dương tự đắc liếc Trương Thác, trong lòng Trần Minh Quang thì loại tâm lý học này làm sao một tên lính đánh thuê như Trương Ức Thùy biết được.
Thấy đám người Trình Hoài Thấm không lên tiếng, Tê Thiên tiếp tục nói: “Các anh đi qua chỗ đó, qua ba cây đại thụ cao hơn một mét đều có ổ chim trên cây, khi các anh đi qua ba cây đó thì trong ổ chim phát ra âm thanh, người ta liền phát hiện các anh, mặc dù tính phòng ngự của lưới sắt thua tường đá một ít nhưng mạnh hơn ở chỗ là rộng rãi, chỉ cần hơi chú ý một tí là có thể tùy tiện phát hiện các anh, lúc các anh đi ngang qua chỉ chú ý đến phòng thủ kém của người ta mà có chú ý đến hoàn cảnh các anh đang ở không?”
Tê Thiên nói xong những lời này lại liên tiếp chỉ ra vài vấn đề, nói cho năm người Trần Minh Quang xấu hổ không thôi, nếu không phải Tê Thiên nói ra thì có thể cho đến bây giờ họ còn không nhận thức được.
“Mới vừa nấy, nếu không nhờ vào người anh em Ức Thùy cố ý lấy đèn pin nói dối gạt đối phương, chỉ sợ năm người các anh đều bị đánh thành tổ ong vò vẽ, bây giờ còn có mặt mũi nói người anh em Ức Thùy bán đứng các anh? Nhanh chóng đi xin lỗi đi!” Tê Thiên mắng.
Sắc mặt đám người Trần Minh Quang đều hơi khó coi nhìn chằm chằm vào Trương Thác, anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, ai cũng không chịu chủ động đi qua nói xin lỗi.
Những người này đều là người trẻ tuổi, trong lòng người trẻ tuổi có sự kiêu ngạo, quan trọng nhất chính là mặt mũi, bây giờ để cho họ hạ mắt nói lời xin lỗi với người mà mình mới trách mảng vừa này làm cho họ cảm thấy rất mất thể diện.
“Sao nào, không muốn?” Tê Thiên nhìn đám người Trần Minh Quang đang bất động.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



