Trương Thác thừa nhận, người như Trần Minh Quang đều rất giỏi về các phương diện, nhưng bọn họ thiếu kinh nghiệm.
Trương Thác lắc đầu: “Cũng không phải là đặc biệt quen biết, chỉ là trước kia lúc thi hành nhiệm vụ, cô ấy đã cứu tôi một mạng”
Tê Thiên hoài nghi quan sát Trương Thác, rồi mới lên tiếng: “Cô ấy là thành chủ thành phố Hoàng Kim, cũng là người đảo Ánh Sáng, những quân phiệt này sợ có cạm bẫy nên khống chế cô ấy trước tiên, hiện tại sống chết còn chưa biết”
“Mấy tên này!” Trương Thác hung hăng bóp chặt nắm đấm, trong mắt anh tràn đầy sát ý, mấy giây sau, anh ngẩng đầu lên nói: “Đội trưởng Tề, tôi đã qua thành phố Hoàng Kim hai lần, tôi có thể đưa anh đến để giải cứu đồng đội anh”
Tất cả sáu người Tê Thiên đều rất nghi hoặc nhìn Trương Thác.
Trương Thác hít sâu một hơi nói: “Tôi mang các anh vào.
thành, mấy người giúp tôi cứu Nhậm Hương ra, cô ấy đã cứu tôi một mạng, tôi không thể nhìn cô ấy rơi vào trong tay đám quân phiệt này, toàn là một đám ăn tươi nuốt sống”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



