Tim tôi khẽ nhói lên một chút.
Cậu ấy… tại sao lại nhìn tôi như vậy?
“Tống tiên sinh?” Cậu nắm chặt tay quá, tôi buộc phải nhắc khẽ.
Cậu bừng tỉnh, buông tay ra, cười áy náy: “Xin lỗi, dạo này hơi mệt, đầu óc lơ đãng.”
Ra là vậy.
Lần này là chương trình livestream, tám khách mời bốc thăm vai trò, sau đó tìm kho báu bí mật trong khuôn viên trường học.
Chương trình tuyên bố sẽ dùng danh nghĩa người chiến thắng cuối cùng để xây dựng một trường học dành cho người trưởng thành mắc chứng tự kỷ.
Khi Tống Yến Thư xuất hiện, bình luận livestream nổ tung:
【Lão Tống nhìn trẻ dã man ha ha ha!】
【Lão Tống xưa nay không bao giờ tham gia show thực tế, chắc chỉ kiểu có ý nghĩa như này mới mời được ổng.】
【Lão Tống đúng là người tốt, debut đến giờ năm nào cũng quyên góp cho bệnh nhân bạch cầu, còn viết nhạc riêng cho họ nữa, đúng là idol chân chính!】
【Là vì mối tình đầu của ảnh mất vì bạch cầu mà. Tham gia chương trình này chắc cũng vì cô ấy. Ôi trời, ảnh thật si tình quá, muốn ôm ảnh quá đi mất.】
【Ủa thiệt luôn hả? Mối tình đầu của Tống Yến Thư là ai vậy?】
【Hình như là bạn học cấp ba thì phải? Lúc mới debut có nói trên weibo, nhưng giờ weibo chỉ để chế độ nửa năm, nên không còn thấy nữa.】
Trong trường quay, tôi nhìn chằm chằm vào màn hình nhỏ bên cạnh, trong đầu trống rỗng.
Mối tình đầu của cậu ấy… là bạn học cấp ba? Chết vì bệnh bạch cầu?
Tôi lục lọi ký ức rất lâu nhưng không thể khớp được với ai.
Nhưng mà, tôi đã chuyển trường từ năm lớp mười hai, những gì xảy ra sau đó tôi đều không biết.
Có thể cũng là lúc ấy, cậu gặp được người mình thích.
Tôi nhìn Tống Yến Thư, trong lòng bỗng trống rỗng một mảng.
Hồi học cấp ba, cậu ấy lạnh lùng, chẳng để ai vào mắt.
Tôi từng nghĩ sẽ không có ai chạm được vào trái tim đó.
Thì ra vẫn có.
Chỉ là… tôi khẽ lắc đầu, mỉm cười.
Tôi bắt đầu thấy tò mò về cô gái đó.Người khiến Tống Yến Thư thu lại gai nhọn, để tâm suốt ngần ấy năm, chắc hẳn phải là một người rất đặc biệt.
Phần giới thiệu khách mời kết thúc, MC khuấy động không khí một chút rồi bắt đầu bốc thăm vai trò.
Lâm San San vận khí tốt, bốc được thẻ học bá, có quyền hạn cao, có thể tự do ra vào gần như toàn bộ khuôn viên trường.
Còn Tống Yến Thư, cậu bốc được thẻ học dốt – quyền hạn thấp nhất, muốn vào bất kỳ khu vực nào cũng phải hoàn thành nhiệm vụ trước.
Tống Yến Thư nhìn tờ thẻ trong tay, bật cười bất lực.
Thời cấp ba, cậu luôn là hạng bét hoặc áp chót, nổi danh là học dốt, nên bốc được lá thăm này cũng xem như chuẩn xác rồi.
May mà địa điểm quay lần này lại là Trung học Thanh Hà, cũng coi như là sân nhà.
Tới vòng hỏi đáp, MC hỏi mọi người về kỷ niệm đặc biệt thời đi học.
Lâm San San vén tóc, cười khổ: “Tôi không có mấy ký ức vui vẻ về thời trung học. Có lẽ vì vẻ ngoài nên con gái trong lớp không thích tôi lắm, chẳng ai chơi cùng. Mãi đến đại học mới có một người bạn thân. Tôi rất tin tưởng cô ấy, ai ngờ vào lúc tôi sa cơ nhất, cô ấy lại dẫm tôi một cú đau điếng… Không nhắc nữa, chuyện cũ rồi, tôi cũng tha thứ cho cô ấy rồi.”
Bình luận lập tức tràn đầy thương cảm:
【Giận quá! San San dễ thương thế mà cũng bị bắt nạt, mấy đứa kia có não không vậy?】
【Tui hiểu cảm giác đó! Ngoại hình tạm ổn mà cứ bị ghét, rõ ràng đâu phải lỗi của tụi mình đẹp.】
【San San thật lương thiện, còn tha thứ cho họ nữa, chứ gặp tui là nghỉ luôn, không để ai phản bội sống yên được!】
Tôi ngồi dưới sân khấu nhìn, thật ra có chút khâm phục cô ta.
Biến đen thành trắng, lời nào cũng lập lờ nước đôi, chẳng nêu đích danh ai, không tra ra được, như vậy không tính là một dạng tài năng sao?
“Cũng không nói chuyện tôi nữa. Yến Thư nè, thời học sinh của cậu chắc thú vị lắm ha?”
Cô ta đạt được mục đích, biết điểm dừng, tiện thể lôi kéo Tống Yến Thư một chút.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía cậu.
Cậu đưa mắt lướt qua chỗ tôi đang đứng.
Khẽ mỉm cười.
“Chuyện cũ quá rồi, không nhớ rõ nữa.”
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng cảm thấy hoang mang.
Không phân biệt được… cậu đang nhìn vào ống kính, hay đang nhìn tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)