Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Anh ta đặt cuốn tạp chí xuống trước mặt La Quân Kiêu, còn xấp tài liệu thì để sang một bên.
La Quân Kiêu cúi đầu, liếc qua bìa tạp chí, rồi mở ra trang có bài phỏng vấn Kiều Vụ Sanh, đọc một cách cẩn thận.
Một lúc sau, khóe môi anh hơi cong lên: “Cô gái này, Kiều Vụ Sanh… thật ra cũng thú vị đấy.”
Ngô Hoành nói: “Cô ấy là con nuôi của Chủ tịch tập đoàn Kiều thị. Nghe nói năng lực rất nổi bật, chỉ tiếc vì thân phận nên e là chỉ có thể ngồi ở vị trí phó tổng mà thôi.”
La Quân Kiêu nheo mắt, không nói gì.
“Nhắc mới nhớ.” Ngô Hoành vừa sắp xếp lại đống tài liệu vừa cười: “Trước đây tạp chí này mấy lần muốn phỏng vấn anh đều bị từ chối, sao hôm nay lại có hứng thú đọc thế?”
“Ngẫu hứng thôi.” La Quân Kiêu thản nhiên đáp. “Biết đâu một ngày nào đó, tôi cũng sẽ bất chợt đồng ý cho họ phỏng vấn.”
“Vậy thì Hải Thành.. À không, cả nước chắc sẽ chấn động mất!” Ngô Hoành cảm thán. “Số tạp chí tháng này nhờ có bài phỏng vấn Kiều Vụ Sanh mà bán chạy lắm, tôi phải chạy hơn chục hiệu sách mới mua được một quyển.”
“Làm rất tốt.” La Quân Kiêu nhàn nhạt đáp, rồi lại đưa mắt nhìn về màn hình, dừng lại ở bài phỏng vấn Kiều Vụ Sanh.
Một lúc sau, anh cong môi cười khẽ, nhét cuốn tạp chí vào ngăn kéo dưới bàn, rồi xoay người nhìn chồng tài liệu bên cạnh.
Ngô Hoành lần lượt đưa từng bản cho anh. La Quân Kiêu không nói gì, ký tên liên tục. Hai người giống như một dây chuyền sản xuất, lặp đi lặp lại những thao tác quen thuộc…
Việc từ chức của Kiều Vụ Sanh vẫn chưa thể đề cập vì đủ thứ chuyện phát sinh bất ngờ. Không còn cách nào khác, cô đành gồng mình giữ chức Phó Tổng, xử lý hàng loạt công việc trong công ty. May mà cô đã tiếp nhận được ký ức của nguyên chủ, nên tạm thời vẫn ứng phó được.
Thế nhưng, từ chức vẫn là điều cô mong muốn. Một khi con người đã có suy nghĩ muốn an phận, thì thật khó để quay lại con đường tranh đấu.
Chớp mắt đã sang tháng Năm, thời tiết ngày càng oi bức.
Tòa soạn tạp chí tài chính – kinh tế của Hải Thành lại tiếp tục gửi số mới đến.
Kiều Vụ Sanh ngồi trên ghế, lật xem bài phỏng vấn của chính mình, trong lòng dâng lên một cảm giác tê tê mà dễ chịu, vừa ngượng ngùng lại vừa thoải mái.
Khi nghe chuyện này lúc đang ăn trưa, Kiều Vụ Sanh rất đỗi ngạc nhiên. Cô nàng Đào Khả Giai này, đúng là kỳ quái hết phần thiên hạ.
Đến bữa trưa, Đào Khả Giai lại chạy tới ngồi cạnh cô. Kiều Vụ Sanh không lòng vòng, hỏi thẳng: “Đào Khả Giai, tôi thật sự rất tò mò, rốt cuộc cô ghét tôi hay là đang ngưỡng mộ tôi vậy?”
Đào Khả Giai sững người, căng thẳng nhìn cô một cái, hít sâu rồi quay đầu đi cứng nhắc nói: “Tất nhiên là ghét cô rồi!”
“Thế thì sao cô lại mua cả đống tạp chí có bài phỏng vấn tôi, còn phát cho từng phòng ban trong công ty?” Kiều Vụ Sanh nheo mắt, dí sát lại gần: “Cô đang nghĩ ra kiểu mới để gây sự với tôi à?”
“Đúng vậy! Đây chính là cách mới để… để bôi nhọ danh tiếng của cô đó!” Đào Khả Giai ngẩng đầu lớn tiếng: “Mọi người trong công ty ai mà quan tâm người nào phát tạp chí? Họ chỉ cảm thấy bị ép phải đọc bài phỏng vấn của lãnh đạo, trong lòng sẽ thấy khó chịu thôi. Như vậy thì họ sẽ không ưa cô nữa! Mục đích của tôi là thế đấy! Chính là như vậy đó!”
“Thì ra là như vậy.” Kiều Vụ Sanh bật cười khẽ: “Làm tôi tưởng thật, thấy cô ghét tôi thì tôi an tâm rồi. Cô nhớ kỹ nhé, đừng có mà ngưỡng mộ tôi, tôi sợ lắm.”
“Cô có ý gì? Sợ cái gì? Sao tôi lại không thể ngưỡng mộ cô?” Đào Khả Giai liên tiếp hỏi ba câu liền, giọng lớn đến mức khiến mọi người xung quanh đều chú ý.
Mọi người bắt đầu bàn tán rôm rả —
“Vừa rồi cậu có nghe không? Giám đốc Đào nói là ngưỡng mộ phó tổng Kiều đấy?”
“Không đúng đâu, tôi nghe là đang hỏi cơ mà.”
“Tôi thì chỉ nghe thấy hai chữ 'ngưỡng mộ'.”
“Vậy rốt cuộc là giám đốc Đào có phải ngưỡng mộ phó tổng Kiều thật không?”
“Phó tổng Kiều năng lực mạnh như vậy, ngưỡng mộ cô ấy là chuyện bình thường mà. Tôi cũng ngưỡng mộ phó tổng Kiều đó!”
“Phó tổng Kiều là thần tượng của tôi!”
…
Đào Khả Giai thoáng chốc hoảng loạn, lớn tiếng phản bác: “Tôi không có ngưỡng mộ cô! Không có!”
Kiều Vụ Sanh bất lực thở dài: “Biết rồi, biết rồi, cô là ghét tôi. Thế nên lần sau ăn trưa đừng ngồi cạnh tôi nữa.”
Nói xong câu đó, cô bưng khay đồ ăn lên, đi sang bàn khác.
Nhưng chưa kịp yên ổn bao lâu, Đào Khả Giai lại đi theo: “Không! Tôi phải ngồi đây giám sát cô, lỡ cô sau lưng giở trò gì thì sao?”
“Hả? Cô thật sự…” Kiều Vụ Sanh trợn trắng mắt trong lòng, “Tôi chịu thua cô rồi. Cô lại bắt đầu suy diễn lung tung, đúng là giỏi thật. Đào đại mỹ nữ, Đào tiểu thư, cô muốn thế nào thì cứ làm tôi mặc kệ cô.”
Cô đưa tay day trán, thầm nghĩ Đào Khả Giai đúng là âm hồn không tan.
Kiều Vụ Sanh hừ nhẹ một tiếng, cầm đũa bắt đầu ăn cơm. Trong đầu nghĩ thầm, sau này vẫn nên tránh ăn ở nhà ăn, chẳng muốn dây dưa đôi co với Đào Khả Giai thêm chút nào nữa. Chỉ cần sơ ý một chút, cô ta lại làm cô đau đầu.
Cô đến trễ một chút, nhưng bất ngờ thấy mấy vị lãnh đạo cấp cao cùng lúc đi tới, dừng lại ngay trước mặt cô.
Nhưng không phải để cùng ngồi ăn trưa, mà là dừng lại chốc lát, chủ động khen ngợi chuyện cô nhận lời phỏng vấn tạp chí.
Một tia sáng vụt qua trong đầu Kiều Vụ Sanh, gương mặt cô lập tức nở nụ cười tươi rạng rỡ. Mà cảnh tượng đó khiến Đào Khả Giai ngồi bên cạnh tức đến nghiến răng.
Thế mà cô ta vẫn có thể nhịn, vẫn ngồi lì bên cạnh Kiều Vụ Sanh như không có chuyện gì, không nhúc nhích nửa bước.
Đợi những người kia rời đi, Đào Khả Giai vừa nhai vừa nuốt một miếng cơm to, nuốt xong thì đập tay xuống bàn: “Kiều Vụ Sanh, đừng vội đắc ý. Không lâu nữa sẽ có tạp chí đến phỏng vấn tôi! Tôi sẽ vượt qua cô… à không, thật ra tôi đã vượt qua cô ở một điểm rồi!”
Kiều Vụ Sanh không buồn đáp lại, chỉ cúi đầu tiếp tục ăn.
Đào Khả Giai khoanh tay, nhìn cô chằm chằm: “Này! Đừng ăn nữa! Cô không tò mò tôi hơn cô ở chỗ nào à?”
Kiều Vụ Sanh ngẩng đầu, qua loa đáp: “Hơn ở chỗ nào?”
“Dĩ nhiên là ở… xe của tôi!” Đào Khả Giai kích động nói: “Xe của tôi đắt hơn xe của cô!”
“Ha ha ha ha ha ha ha!” Kiều Vụ Sanh bật cười sảng khoái, ôm bụng: “Đào tiểu thư à, nếu tôi muốn mua một chiếc xe đắt hơn cô, đó chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng mấy chuyện khoe khoang vật chất này thật sự chẳng có gì thú vị. Cô nên lo ăn nhanh lên đi, đừng để trễ giờ làm buổi chiều.”
Đào Khả Giai tức đến méo mặt, lầm bầm lầu bầu, không cam lòng tiếp tục ăn cơm. Nhưng cứ vài phút lại len lén liếc nhìn Kiều Vụ Sanh một cái, càng nhìn càng bực.
Kiều Vụ Sanh thì nhanh chóng ăn xong, dọn khay, mang đồ đi trả rồi quay thẳng về văn phòng, đóng cửa lại và khóa luôn bên trong, cuối cùng mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, trong văn phòng yên tĩnh đến lạ. Yên tĩnh đến mức khiến cô có cảm giác như đang lạc vào một chốn đào nguyên tách biệt trần thế, mọi thứ đều thật tốt đẹp. Không có tiếng ồn ào, không có ai làm phiền, cảm giác yên tĩnh này đúng là tuyệt vời biết bao!
Cô chống tay ngồi dậy, tựa người vào sofa, cởi giày thể thao ra đổi sang dép đi trong nhà, rồi nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Thấy vẫn còn sớm, cô liếc nhìn đồng hồ, cảm thấy có thể chợp mắt một chút liền cầm áo khoác, nằm ngang trên sofa, chuẩn bị một giấc ngủ trưa ngon lành.
Ai ngờ áo khoác vừa mới phủ lên người, chuông điện thoại đã réo vang.
Kiều Vụ Sanh mở mắt, gương mặt tràn đầy biểu cảm “cuộc đời chẳng còn gì để tiếc nuối”. Cô cầm điện thoại lên xem, thấy cuộc gọi là từ Kiều Khiêm, cô lập tức ngồi bật dậy nhấn nút nhận cuộc gọi.
“Tiểu Sanh à, ăn trưa xong chưa?” Giọng Kiều Khiêm vang lên.
“Con ăn xong rồi ba… à, chủ tịch.” Cô đáp.
“Vậy đến văn phòng của ba một chuyến, ba có chuyện cần nói với con.” Kiều Khiêm nói xong thì cúp máy ngay.
Âm thanh “tút tút” vang lên khiến cô giật mình, trong lòng thầm nghĩ. Đây chẳng phải là cơ hội tốt để đề cập chuyện từ chức hay sao?
Cô mở tủ thay giày cao gót, đi một vòng rồi mở cửa bước ra, nào ngờ lại thấy Đào Khả Giai đứng ngay ngoài cửa, gương mặt chẳng vui vẻ gì.
Kiều Vụ Sanh nhướng mày: “Giờ tôi có việc, không rảnh đôi co với cô. Cô mau quay về làm việc đi.”
Đào Khả Giai giơ tay cản đường cô: “Gì nữa đây? Lại sắp được phỏng vấn à? Lần trước là tạp chí, lần này là gì? Truyền hình quốc gia?”
Kiều Vụ Sanh cố nén lửa giận trong lòng: “Tôi phải đến văn phòng chủ tịch. Không rảnh cãi nhau với cô. Tránh ra!”
Nghe đến “văn phòng chủ tịch” Đào Khả Giai hơi khựng lại, cau mày, miễn cưỡng tránh sang một bên: “Tôi cũng bận, không rảnh quan tâm đến cô đâu…”
Kiều Vụ Sanh không nói thêm lời nào, lập tức bước nhanh về phía thang máy.
Tới trước cửa văn phòng Kiều Khiêm, trong đầu cô thoáng hiện lên đoạn tranh cãi lần trước từng nghe được. Cô chu môi, áp tai sát vào cửa, nào ngờ cánh cửa đột ngột bật mở.
Cô mất đà suýt ngã dúi dụi, may mà sàn đủ phẳng, chân tuy có hơi trượt ra nhưng cuối cùng vẫn đứng vững được.
Trước mặt là Kiều Khiêm, ông nhìn cô với vẻ mặt kinh ngạc: “Tiểu Sanh, con đang… làm gì thế?”
Kiều Vụ Sanh sững người trong giây lát rồi lập tức thu chân về, đứng thẳng người, cười hì hì: “Vừa nãy chân con hơi tê, nên duỗi ra một chút thôi ạ.”
“À, vậy à? Vào đi.” Kiều Khiêm xoay người trở lại văn phòng, Kiều Vụ Sanh lặng lẽ đi theo, khép cửa lại.
Hai người ngồi đối diện nhau trên sofa.
Kiều Khiêm là người lên tiếng trước: “Tiểu Sanh này, từ lúc con đảm nhiệm vị trí Phó Tổng tập đoàn đến nay, biểu hiện vô cùng xuất sắc, tập đoàn cũng ngày càng phát triển.”
Một tràng lời khen khiến Kiều Vụ Sanh hơi bất ngờ. Lẽ nào ông định thay đổi quyết định?
Không, chắc chắn là không đâu.
Kiều Khiêm lại tiếp tục khen ngợi, khiến tim Kiều Vụ Sanh cứ thấp thỏm không yên.
Trong đầu cô chỉ đang tìm một thời điểm thích hợp để chen vào chuyện từ chức.
Nhưng bất ngờ, câu nói tiếp theo của Kiều Khiêm lại là:
“Ba và mẹ con định nghỉ phép một thời gian, tạm thời giao tập đoàn cho con quản lý.” Đã kéo cô quay lại hiện thực.
Kiều Vụ Sanh tròn mắt: “Ba… ba vừa nói gì cơ? Giao cái gì cho con á?!”
Kiều Khiêm ho nhẹ hai tiếng, vẻ mặt nghiêm túc: “Thật ra cũng không phải nghỉ ngơi gì lớn lao, chủ yếu là muốn dành thời gian bên cạnh thằng út và con bé út chuẩn bị thi đại học. Con biết đấy, còn một tháng nữa là kỳ thi rồi, giai đoạn này rất quan trọng. Cho nên ba mẹ tính tạm thời giao tập đoàn lại cho con. Trong vòng một tháng tới, mọi việc sẽ do con toàn quyền quyết định.”
Đầu Kiều Vụ Sanh như trống rỗng, kế hoạch từ chức lại một lần nữa tan thành mây khói. Một tháng nữa… lại thêm một tháng lăn lộn, đúng là khổ không nói nổi.
Cô cười khổ: “Tất nhiên rồi, con hiểu mà. Yên tâm đi ba, con sẽ quản lý thật tốt. Đảm bảo lúc ba quay lại, tập đoàn vẫn vững vàng không vấn đề gì.”
Cô còn có thể nói gì khác ngoài mấy lời cho người ta yên tâm?
Nhớ năm xưa, lúc nguyên chủ thi đại học, ba mẹ nuôi có từng nói sẽ dành ra một tháng ở bên cạnh đâu? Quả thật là khác nhau một trời một vực.
Kiều Khiêm nghe cô nói vậy thì vô cùng hài lòng: “Con gái của ba đúng là hiểu chuyện, không hổ là con gái ba nuôi dưỡng!”
Kiều Vụ Sanh nở nụ cười lấy lòng, nhưng trong lòng chỉ muốn thở dài mãi.
Sau khi nói thêm dăm ba câu chuyện phiếm, Kiều Khiêm mới để cô rời đi.
Ra khỏi văn phòng, cô ủ rũ bước về phòng mình.
Ngay trước cửa, Khang Duệ Trạch đang đứng đó, thấy cô thì nói: “Ra là cô thật sự không có ở trong, tôi còn tưởng cô cố tình phớt lờ tôi.”
Kiều Vụ Sanh liếc nhìn anh ta một cái, bực bội nói: “Khang tổng lại đến tìm tôi làm gì? Đừng bảo là lại đến hỏi tôi ‘cam lòng hay không cam lòng’ gì đó nhé? Mấy người đúng là nối tiếp nhau đến làm phiền tôi, không thấy mệt sao?”
“Nối tiếp nhau?” Khang Duệ Trạch nhướng mày, “Tuy không hiểu cô đang nói gì, nhưng hôm nay tôi đến là để mời cô ăn tối.”
“Hả?” Kiều Vụ Sanh cau mày: “Anh nói gì cơ? Ăn tối á? Là anh điên hay tôi điên đấy?”
Tên này đang nói linh tinh gì thế? Nghe không rõ còn tưởng anh ta định… tỏ tình.
Khang Duệ Trạch bật cười: “Xin lỗi xin lỗi, nhất thời nói nhầm thôi. Ý tôi là, ba tôi muốn mời cô đến nhà dùng bữa tối. Không biết Kiều tổng có nể mặt không?”
“Đêm nay tôi có hẹn rồi.” Kiều Vụ Sanh dứt khoát từ chối.
Cô nhìn anh ta với ánh mắt đầy cảnh giác. Vừa nãy Kiều Khiêm nói sẽ tạm rời đi một tháng, vậy mà Khang Phong đã lập tức cho người tới mời cô ăn tối. Bữa cơm này, người đến tuyệt đối không đơn giản.
“Vậy… đêm mai thì sao?”
“Đêm mai cũng có hẹn.” Kiều Vụ Sanh ngắt lời Khang Duệ Trạch, “Cả tháng này tôi đều bận, lịch kín hết rồi. Xin lỗi, tôi không tiễn.”
Dứt lời, cô quay người chui ngay vào văn phòng, khóa cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa thở phào một hơi.
Khang Duệ Trạch chớp chớp mắt, nhún vai bất đắc dĩ, sau đó lấy điện thoại ra gọi cho Khang Phong…
Ước chừng nửa tiếng sau, bên ngoài văn phòng Kiều Vụ Sanh lại vang lên tiếng gõ cửa. Cô tưởng Khang Duệ Trạch còn chưa từ bỏ ý định, bèn lên tiếng đầy khó chịu: “Tôi thật sự không rảnh, làm ơn đi cho!”
Ngoài cửa lại vang lên một giọng nam trung niên trầm ổn: “Là chú, Thịnh Đại Nghĩa.”
Kiều Vụ Sanh ngẩn người. Thịnh Đại Nghĩa?
Đó chẳng phải là vị cổ đông từng kiên quyết phản đối nguyên chủ thâu tóm quyền lực sao? Ông ta có con trai và con gái sinh đôi, cả hai đều đã có sự nghiệp riêng, không tham gia điều hành tập đoàn.
Nhưng… sao ông ta lại đến tìm mình?
“Tiểu Sanh?” Thịnh Đại Nghĩa gọi thêm một tiếng.
Kiều Vụ Sanh sực tỉnh, vội vàng bước ra mở cửa. Trước mắt cô là Thịnh Đại Nghĩa đang nhíu mày nhìn cô.
“A, chào cổ đông Thịnh. Chú tìm cháu có việc gì sao?” Cô lễ phép hỏi.
“Vào trong rồi nói.” Thịnh Đại Nghĩa đáp.
“Vâng, được ạ.” Kiều Vụ Sanh gật đầu, nghiêng người mời ông vào.
Thịnh Đại Nghĩa ngồi xuống sofa, Kiều Vụ Sanh mang tới một ly nước rồi ngồi đối diện ông.
“Mời chú uống nước ạ.” Cô nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




