Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Con Gái Nuôi Nhà Giàu Ác Độc Không Muốn Theo Cốt Truyện Nữa! Chương 5: Phỏng Vấn

Cài Đặt

Chương 5: Phỏng Vấn

Kiều Vụ Sanh lại ngáp dài một cái, xoa xoa mắt. Cô liếc nhìn ly trà trên bàn, lúc này chỉ mong có một ly cà phê đen để tỉnh táo lại.

Điều khiến cô vui mừng là, các phần báo cáo công việc của những người sau diễn ra khá nhanh, hầu hết chỉ khoảng mười phút hoặc hơn một chút. Khi đồng hồ điểm đúng giờ nghỉ trưa, buổi họp cũng kết thúc.

Cô thở phào, định bụng rời đi trước để tranh thủ nói chuyện từ chức. Nào ngờ vừa ngẩng đầu lên thì thấy Kiều Khiêm đã rời khỏi phòng họp. Cô luống cuống định đuổi theo, nhưng lại bị đám người đông nghịt trước mặt cản lại, chẳng cách nào len ra được.

“Tiểu Kiều Tổng trông căng thẳng thế?” Khang Duệ Trạch nghiêng đầu nhìn cô, rồi đưa mắt về phía đám đông phía trước. “Không lẽ… sắp nhịn hết nổi rồi à?”

Kiều Vụ Sanh trừng mắt liếc hắn ta: “Căng thẳng hay không thì liên quan gì đến anh? Tôi đói bụng, vội ra ngoài ăn trưa được chưa?”

“Đương nhiên là được.” Khang Duệ Trạch mỉm cười. “Không biết tôi có vinh hạnh ăn trưa cùng Tiểu Kiều Tổng không? Còn có Giai Giai nữa. Hồi nhỏ tụi mình chơi với nhau suốt mà, bao nhiêu năm rồi chưa ngồi ăn chung lần nào.”

Nghe vậy, Đào Khả Giai ngẩng đầu, lười biếng nói: “Nếu hai người đã muốn ăn chung, thì bổn tiểu... khụ, giám đốc đây đành miễn cưỡng đi cùng vậy.”

Kiều Vụ Sanh chẳng buồn phản ứng, tranh thủ lách khỏi đám người, nhanh chóng đi ra phía ngoài.

Khang Duệ Trạch và Đào Khả Giai liếc nhìn nhau, rồi cùng bước theo sau cô.

Hơn mười phút sau, cả ba đã ngồi trong căn tin tầng 5. Trước mặt mỗi người đều đã có phần ăn được dọn sẵn.

Ba người nhìn nhau rồi đồng loạt sững lại.

“…Nói đi.” Kiều Vụ Sanh mở miệng trước: “Tại sao ba chúng ta lại ngồi ăn trưa cùng nhau thế?”

Cô quay đầu nhìn sang hai người còn lại, vẻ mặt hết sức ngạc nhiên. Rõ ràng cô không hề đồng ý.

“Chắc là… duyên phận thôi.” Đào Khả Giai đáp lại tỉnh bơ.

“Giai Giai nói đúng lắm.” Khang Duệ Trạch nhanh chóng phụ họa.

“Phó tổng Khang, ở công ty thì phải gọi tôi là Giám đốc Đào.” Đào Khả Giai nhíu mày, vẻ mặt khó chịu.

“Được rồi, Giám đốc Đào.” Khang Duệ Trạch có phần bất đắc dĩ, bưng khay đồ ăn ngồi xuống đối diện hai người.

Kiều Vụ Sanh nhớ lại một chút, lúc nãy đúng là cô định rời khỏi phòng họp để đuổi theo Kiều Khiêm, tiện thể đề cập đến chuyện từ chức. Nhưng mới vừa bước ra thì đã bị hai người kia “áp tải” vào thang máy, tiếp theo là đứng xếp hàng trong nhà ăn, phía sau lại đông người, mơ mơ màng màng thế nào lại lấy cơm, rồi cuối cùng ngồi cùng bàn luôn với họ.

Cô liếc nhìn đồng hồ, buổi chiều hai giờ còn phải tiếp nhận phỏng vấn của tạp chí kinh tế. Thôi kệ, cứ ăn trước đã, những chuyện khác để sau hẳng tính.

Kiều Vụ Sanh thở dài, cầm đũa lên, chuẩn bị ăn thì vài nhân viên đi ngang qua, vẻ mặt kinh ngạc như thể vừa thấy điều không tưởng:

“Ơ kìa, chẳng phải là phó tổng Khang và phó tổng Kiều sao? Hai người đó mà cũng ăn cơm ở nhà ăn á!”

“Cô gái kia hình như là con gái của cổ đông Đào? Nghe nói mới vào công ty làm giám đốc bộ phận Marketing.”

“Trời đất ơi! Vậy mà tôi lại có vinh hạnh ăn cơm cùng bàn với ba vị Boss!”

...

Chẳng mấy chốc, cả ba người họ đã bị vây kín bởi vòng người tò mò.

Khang Duệ Trạch lấy điện thoại ra, cười toe toét: “Nào, chụp một kiểu tự sướng đi, cười lên nào!”

Tấm ảnh chụp xong, chỉ có mỗi hắn ta là cười rạng rỡ. Còn Kiều Vụ Sanh và Đào Khả Giai thì mặt đen như than.

Chưa dừng lại ở đó, Khang Duệ Trạch không chỉ đăng ảnh lên vòng bạn bè, mà còn tiện tay đăng luôn lên diễn đàn nội bộ công ty. Ngay lập tức, bài đăng trở thành chủ đề nóng:

“Ai cha, tiếc quá! Biết thế mình cũng lên tầng 5 ăn trưa!”

“Nhưng mà sao phó tổng Kiều với giám đốc Đào trông mặt cứ như bị ép buộc thế nhỉ?”

“Chắc do hai người họ trời sinh mặt lạnh thôi.”

“Khang tổng cười tươi thật sự!”

“Ủa, ba người họ hòa thuận vậy sao? Tôi nghe nói quan hệ không tốt mà?”

“Liệu sau này họ còn ra nhà ăn không? Tôi cũng muốn được tận mắt thấy và trải nghiệm cảm giác ăn cơm với Boss một lần!”

...

Xung quanh không ngừng có người giơ điện thoại lên chụp ảnh. Kiều Vụ Sanh chỉ cảm thấy cực kỳ xấu hổ, cúi đầu im lặng ăn cơm, không dám ngẩng lên. Đào Khả Giai thì lại lấy khăn giấy đặt trước ngực, tao nhã ăn uống, không bị ảnh hưởng chút nào.

Kiều Vụ Sanh thật lòng chỉ muốn có một cái lỗ dưới đất để chui xuống. Cô chưa từng nghĩ có một ngày bản thân lại bị vây xem, khi đang ăn cơm đông đến mức này. Bữa trưa này, thật sự là vừa nhạt nhẽo, vừa mất tự nhiên, nhưng không thể không ăn.

Cô ăn nhanh như gió cuốn, chỉ trong ba nốt nhạc đã dọn sạch khay cơm, sau đó lau miệng, thở ra một hơi nhẹ nhõm, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. Cô cầm khay đứng dậy, quay sang những đồng nghiệp đang đứng chen chúc phía sau, lịch sự nói:

“Xin nhường đường một chút.”

“Cô ấy ăn cũng nhanh thật đấy.” Khang Duệ Trạch cảm khái.

“Vậy là... ăn xong thật rồi?” Đào Khả Giai nhướng mày, lẩm bẩm, “Tưởng còn có thể trò chuyện thêm chút nữa.”

Kiều Vụ Sanh đặt khay xuống khu thu gom, sau khi rời khỏi nhà ăn, cô ngoái đầu nhìn lại một cái, thấy không có ai đi theo mới nhẹ nhõm thở dài.

Cô bước vội về phía thang máy, liên tục nhấn nút đóng cửa như thể sợ ai đó đuổi kịp. Chỉ đến khi thang máy bắt đầu chuyển động đi lên, cô mới thực sự an tâm.

Cùng lúc đó, điện thoại cô không ngừng rung, là thông báo từ diễn đàn nội bộ công ty. Cô đoán chắc chắn chuyện ăn trưa cùng Đào Khả Giai và Khang Duệ Trạch đã bị đưa lên, mọi người lại được phen xôn xao bàn tán.

Do dự vài giây, cô vẫn quyết định mở lên xem. Nhìn ảnh chụp, may mắn là không có khoảnh khắc nào bị “dìm hàng”, gương mặt cô cũng không bị chụp xấu.

“Chỉ cần không bị chụp xấu là được. Các người muốn bàn gì thì cứ bàn, tôi không quan tâm.” Cô lầm bầm.

Vừa bước vào văn phòng, Kiều Vụ Sanh đã thấy thư ký Susan đang ngồi trên sofa chờ sẵn.

“Tiểu Kiều Tổng, chị nên chuẩn bị đi, bên tạp chí sẽ đến trong khoảng nửa tiếng nữa.” Susan đứng dậy, cầm lên bộ trang phục đặt trên ghế, “Đây là bộ váy chị đặt may riêng cho buổi phỏng vấn hôm nay, mau thay đi ạ.”

Kiều Vụ Sanh gật đầu, nhận lấy bộ đồ rồi đi đến bàn làm việc, tiện tay cầm điều khiển từ xa đóng rèm cửa lại.

Đó là một chiếc váy liền thân màu đen, tay ngắn, chiết eo tinh tế. Cô thay đồ xong, đứng trước gương xoay một vòng, rồi thử buộc tóc cao lên. Ngay lập tức, khí chất “nữ tinh anh” hiện rõ trên người cô.

Cô khẽ nhếch môi cười: “Không tệ, ánh mắt của cô cũng tốt đấy.”

Susan đang dọn dẹp thì khựng lại, liếc nhìn cô: “Tiểu Kiều Tổng, đây là chị tự chọn mà, không phải tôi chọn giúp đâu.”

Kiều Vụ Sanh bật cười: “À… tôi đang khen mình thôi, tự khích lệ ấy mà.”

Cô tiếp tục ngắm mình trong gương, lẩm bẩm: “Không biết có nên mua một cặp kính không độ để đeo không nhỉ? Nhìn có vẻ trí thức và chuyên nghiệp hơn.”

Susan đưa cho cô một bản tài liệu: “Tiểu Kiều Tổng, đây là danh sách câu hỏi mà phóng viên có thể sẽ hỏi, tôi đã in ra rồi. Họ nói sẽ không hỏi ngoài những câu trong này. Dĩ nhiên, nếu có vấn đề nào chị không tiện trả lời, thì họ sẽ bỏ qua.”

Kiều Vụ Sanh nhận lấy tập tài liệu, lướt mắt qua những câu hỏi bên trong, thầm nghĩ: Thật sự sẽ không hỏi nếu mình không muốn trả lời sao? Khách sáo vậy thôi, chứ kiểu câu hỏi này mới là thứ câu khách nhất.

Cô nhún vai, ngồi xuống sofa. Vừa định nghiêm túc đọc qua từng câu thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ.

Cô và Susan liếc nhau. Susan đứng dậy đi mở cửa.

Kiều Vụ Sanh nhìn đồng hồ, nhíu mày nghĩ: Sao đến sớm thế?

Đại tiểu thư tùy hứng đến nữa rồi.

Susan vừa mở cửa thì sững người: “Giám đốc Đào? Có việc gì sao ạ?”

Vừa nghe thấy là Đào Khả Giai, Kiều Vụ Sanh liền cất cao giọng từ trong phòng: “Nói với cô ta là tôi bận, buổi chiều không có thời gian tiếp chuyện!”

“Bận cái gì chứ?” Đào Khả Giai ló đầu vào, vẻ mặt tò mò.

Susan ho nhẹ hai tiếng, giữ lễ phép: “Giám đốc Đào, hai giờ chiều Tiểu Kiều Tổng có buổi phỏng vấn với tạp chí kinh tế. Họ sắp tới rồi ạ. Nếu chị có việc, xin đợi sau buổi phỏng vấn hãy nói.”

“Cái gì? Phỏng vấn á?” Đào Khả Giai kinh ngạc nhìn Kiều Vụ Sanh, rồi lại ngẩng cao đầu nói giọng châm chọc: “Cô mà cũng có tạp chí muốn phỏng vấn à?”

Nghe vậy, Kiều Vụ Sanh lập tức cuộn tập tài liệu trong tay lại, bước đến cửa với ánh mắt sắc lạnh:

“Giám đốc Đào, nếu cô cũng muốn được phỏng vấn thì hãy làm việc cho ra trò trước đã. Có thành tích, thì tạp chí sẽ tự tìm tới. Đừng ở đây nói năng chua cay kiểu đó. Đây là công ty, không phải nhà cô.”

Dứt lời, cô kéo tay Susan lùi lại dứt khoát đóng cửa, sau đó quay trở lại sofa ngồi xuống.

Susan mỉm cười nhàn nhạt, cũng đi đến ngồi đối diện.

Ngoài cửa, Đào Khả Giai tức đến đỏ mặt, tay siết chặt thành nắm đấm, đang định giơ tay gõ cửa lần nữa thì cửa bất ngờ bật mở.

Susan xuất hiện, khiến cô ta giật nảy mình.

Vừa định mở miệng phản pháo, chưa kịp nói gì thì Susan đã lướt qua, không buồn nhìn cô ta, bước thẳng về phía thang máy.

“Ê! Cô là thư ký mà cao ngạo như thế hả? Cô có biết bổn tiểu thư là ai không!” Đào Khả Giai giậm chân tức tối hét theo.

Nhưng Susan không hề quay đầu, lạnh lùng bước vào thang máy, cửa chậm rãi đóng lại.

Đào Khả Giai đang tức đến mức muốn đập cửa thì cánh cửa đột nhiên bật mở. Kiều Vụ Sanh ló đầu ra, ánh mắt đảo quanh hành lang một vòng, cuối cùng dừng lại trên người cô ta.

“Ồ, Giám đốc Đào còn chưa đi sao?” Kiều Vụ Sanh hơi ngẩng đầu, giọng nhàn nhạt.

Đào Khả Giai giật mình, mắt khẽ chớp, lập tức quay người đi về phía thang máy, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Tôi chỉ là quên lấy đồ, quay lại một chút thôi, bye bye.”

Kiều Vụ Sanh nhìn theo bóng lưng cô ta, không nhịn được bật cười, lắc đầu khẽ than: “Đúng là một đại tiểu thư kiêu ngạo…”

Cô khép cửa lại, vừa xoay người thì một cơn căng thẳng bất ngờ trào đến. Rõ ràng trước đó còn thản nhiên, giờ lại đứng ngồi không yên, cứ đi tới đi lui trong văn phòng.

Chỉ mấy phút sau, Susan dẫn người của tạp chí đến.

Susan gõ nhẹ cửa rồi nói: “Tiểu Kiều tổng, bên tạp chí đến rồi có thể vào được không?”

Kiều Vụ Sanh dừng bước, ngồi ngay ngắn lại trên sofa, ngẩng đầu đáp: “Vào đi.”

Cửa được mở ra, một nhóm người bước vào. Đi đầu là một nam thanh niên trông khá thân thiện, phía sau là mấy người khác mang theo máy ảnh, đèn chiếu, bảng hắt sáng và laptop.

“Chào Kiều tổng, tôi là phóng viên Lưu của tạp chí kinh tế tài chính Hải Thành.” Người nam chủ động vươn tay chào hỏi.

Kiều Vụ Sanh cũng lịch sự bắt tay với anh ta, rồi liếc mắt qua những người phía sau. Có người mang theo camera, người thì lo chuẩn bị ánh sáng, người khác lại đang kiểm tra máy tính.

“Khoan đã…” Cô hơi nhíu mày, hỏi: “Buổi phỏng vấn này là dạng văn bản mà, đúng không?”

Phóng viên Lưu gật đầu: “Vâng, bài viết đăng trên tạp chí sẽ là văn bản, nhưng chúng tôi cũng sẽ quay video để đăng trên website. Ngoài ra, còn cần chụp ảnh để minh họa bài viết. Chúng tôi đã thông báo trước với bên cô và cô cũng đã đồng ý.”

Kiều Vụ Sanh cười xấu hổ: “Ừ, tôi chỉ xác nhận lại thôi. Vậy… bắt đầu luôn nhé?”

Chờ mọi người chuẩn bị xong thiết bị, phóng viên Lưu ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện Kiều Vụ Sanh.

“Kiều tổng, đầu tiên xin cô hãy giới thiệu ngắn gọn bản thân với độc giả, nhìn về phía camera kia nhé.” Anh ta chỉ về phía máy quay bên cạnh.

Kiều Vụ Sanh gật đầu, hơi nghiêng người hướng về ống kính: “Chào các độc giả của tạp chí Kinh tế Tài chính, tôi là Kiều Vụ Sanh, hiện là Phó Tổng giám đốc tập đoàn Kiều Thị. Tôi tốt nghiệp Đại học Thanh Bắc, năm nay 26 tuổi.”

Cô nói xong thì quay sang nhìn phóng viên, người kia ra hiệu mời cô quay lại đối diện để tiếp tục phần phỏng vấn.

“Tiểu Kiều tổng, bình thường ngoài công việc ra cô có sở thích gì đặc biệt không ạ?” phóng viên Lưu hỏi.

Kiều Vụ Sanh chớp mắt, hơi nghiêng đầu suy nghĩ rồi đáp: “Sở thích à… Tôi thích ẩm thực và… Taekwondo.”

“Taekwondo?” phóng viên Lưu có phần bất ngờ. “Tôi cứ tưởng với thân phận như cô thì sẽ thích mấy bộ môn như đánh golf hơn chứ.”

“Cũng có đánh golf, nhưng thường là để tiếp khách hơn. Chứ công việc bận rộn nên tôi cũng ít khi có thời gian để tận hưởng.” Cô cười nhẹ, có chút ngượng ngùng. Dù đã “thức tỉnh” kỹ năng chơi golf, nhưng đến giờ vẫn chưa thực sự có cơ hội thi triển.

Phóng viên Lưu tiếp tục hỏi thêm mấy câu, Kiều Vụ Sanh đối đáp trôi chảy khí thế trầm ổn, không hổ danh là phó tổng giám đốc trẻ tuổi của Kiều thị.

Bất ngờ, phóng viên Lưu chuyển đề tài: “Kiều tổng có kế hoạch kết hôn chưa ạ?”

Vừa nghe câu này, thần kinh của Susan lập tức căng lên. Cô còn chưa kịp mở miệng nhắc nhở thì Kiều Vụ Sanh đã cười nhẹ, ung dung lên tiếng: “Chuyện này còn tùy duyên, không nên cưỡng cầu và không đặt nặng.”

Susan thoáng ngẩn người. Trong trí nhớ của cô, Tiểu Kiều tổng luôn cực kỳ ghét người khác hỏi chuyện riêng tư, thế mà lần này lại bình tĩnh trả lời, thật sự có hơi bất ngờ.

Phóng viên Lưu dường như tìm được mạch hứng thú, liền hỏi tiếp: “Vậy Kiều tổng thích kiểu người như thế nào?”

“Cái này à…” Kiều Vụ Sanh đảo mắt một vòng rồi mỉm cười: “Cũng giống như bao người thôi. Thích người đẹp trai, có cơ bụng, học vấn và năng lực tài chính ngang bằng tôi.”

“Không ngờ phó tổng cũng ‘phàm trần’ như vậy nha.” phóng viên Lưu cười đùa.

“Chẳng có gì lạ. Tôi cũng là người mà, đâu phải thần thánh gì.” Kiều Vụ Sanh nhún vai, đang định ngáp một cái thì lại cảm thấy không tiện, liền cố nhịn. Kết quả đôi mắt rơm rớm như sắp khóc.

Susan nhìn ra được sự mệt mỏi của cô, liền ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Phóng viên Lưu, nếu được thì chúng ta nên tập trung nhiều hơn vào các câu hỏi liên quan đến công việc, vấn đề cá nhân không tiện trả lời lắm ạ.”

Phóng viên Lưu cũng rất biết điều, lập tức chuyển hướng trở lại chuyện công việc. Hai bên tiếp tục trao đổi thêm một loạt các nội dung, từ quản lý doanh nghiệp, phát triển thị trường cho đến chiến lược thương hiệu… Kiều Vụ Sanh đều trả lời gọn gàng, logic rõ ràng, không hổ danh là một lãnh đạo trẻ tuổi tài năng.

Cuộc phỏng vấn kéo dài đến tận hai tiếng đồng hồ, đến mức Kiều Vụ Sanh cảm giác như chân mình sắp tê liệt. Cuối cùng, sau khi chụp thêm mấy bức ảnh chân dung để đăng tạp chí, buổi làm việc mới chính thức kết thúc.

“Kiều tổng, bài phỏng vấn của cô sẽ được đăng trên số tới. Khi nào in xong, chúng tôi sẽ gửi tạp chí đến tận tay nhé.” Phóng viên Lưu khách sáo chào tạm biệt, dẫn theo ekip cùng Susan rời khỏi văn phòng.

Cánh cửa vừa khép lại, Kiều Vụ Sanh liền thở phào một hơi, lập tức đá văng đôi giày cao gót, ngả người xuống sofa thả lỏng toàn thân.

Còn chưa kịp tận hưởng được bao lâu thì bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.

Cô giật mình, vội vàng ngồi dậy xỏ giày lại, chỉnh sửa dáng vẻ, nghiêm chỉnh nói: “Mời vào.”

Cửa mở ra.

Người đứng ngoài là Đào Khả Giai. Cô ta dựa vào khung cửa, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đánh giá từ đầu tới chân Kiều Vụ Sanh, giống như đang dò xét xem cô có còn đủ sức để đối phó với mình hay không.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc