Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô khẽ sững người, chậm rãi ngẩng đầu lên: “Chỉ là khát nước thôi.”
“Cô…” Đào Khả Giai nhướng mày, cười lạnh. “Mấy năm nay không gặp, miệng lưỡi cô xem ra cũng sắc sảo hơn hẳn đấy.”
“Cũng thường thôi.” Kiều Vụ Sanh nghiêng đầu dựa vào ghế, khóe môi cong lên như chẳng buồn phủ nhận, “Còn cô thì ngược lại, càng ngày càng không buông tha ai.”
Đào Khả Giai khẽ hừ một tiếng, kéo váy ngồi xuống đối diện, ánh mắt lướt ra đám đông phía xa: “Cô đang tìm ai thế? Không phải là ngồi đây chỉ để ôn chuyện với tôi chứ?”
“Tôi đang tìm…” Kiều Vụ Sanh hơi khựng lại rồi khẽ cười, “À không, cũng chẳng tìm ai, chỉ tiện nhìn quanh thôi.”
Cô nhấp thêm một ngụm rượu vang đỏ, chiếc ly chân cao lắc nhẹ trong tay.
“Cô có gì đó đang giấu tôi đúng không?” Đào Khả Giai nheo mắt, bỗng dịch sang ngồi sát bên cạnh, giọng kéo dài đầy nghi ngờ.
Kiều Vụ Sanh nghiêng người tránh một chút, ngạc nhiên nhìn cô ta: “Tôi giấu cô chuyện gì chẳng phải chuyện thường sao? Dù sao thì… chúng ta đâu có phải bạn bè thân thiết gì cho cam.”
“Thì cũng từng là bạn thanh mai trúc mã đấy chứ.” Đào Khả Giai nhướng mày, mặt đầy vẻ kiêu ngạo. “Xét tình nghĩa lớn lên cùng nhau, cô cũng nên nói cho tôi biết chứ?”
“Cô lấy đâu ra cái lý do đó vậy?” Kiều Vụ Sanh hết cách, quay mặt sang hướng khác, thở dài: “Thôi đừng có cố làm thân nữa. Rõ ràng không ưa tôi thì cứ nói thẳng, cô cứ giữ khoảng cách, đừng ai động vào ai là tốt nhất.”
Cô thật sự không muốn rơi vào những vòng xoáy tranh giành hay mâu thuẫn gì. Chẳng bao lâu nữa, cô sẽ xin nghỉ việc. Mọi việc, tốt nhất cứ yên ổn cho qua.
“Ê, cô...” Đào Khả Giai chưa kịp phản bác, đã bị ba người khác cắt ngang.
Khang Duệ Trạch cùng chị em nhà họ Thịnh vừa cười vừa bước tới, thoải mái chào hỏi rồi ngồi xuống đối diện hai cô.
“Chị tiểu Sanh, Giai Giai, hai người đang tám chuyện gì vui thế?” Thịnh Minh Phỉ vừa hỏi vừa chống cằm nhìn sang.
“Không có gì đâu, chỉ nói linh tinh vài câu thôi.” Kiều Vụ Sanh liếc qua mấy người, ánh mắt lướt nhẹ rồi dừng lại ở ly rượu trong tay.
Chị em nhà họ Thịnh tuy là con của một cổ đông lớn trong Kiều thị, nhưng cả hai đều không giữ chức vụ gì trong công ty. Họ đều có con đường riêng.
Thịnh Minh Phỉ là nghệ sĩ violin, hiện đang làm việc tại Nhà hát lớn Hải Thành. Còn Thịnh Minh Hi thì là người mẫu khá có tiếng trong giới showbiz.
“Tiểu Kiều tổng của chúng ta, bắt đầu ‘uốn nắn’ Giai Giai luôn đấy à?” Khang Duệ Trạch bắt chéo chân, buông lời trêu chọc.
Kiều Vụ Sanh liếc nhìn hắn ta một cái, trong mắt không giấu nổi ý cười nhạt. Người này là nhân sự mới từ trụ sở chính điều về, không rõ ba hắn ta dùng thủ đoạn gì mà có thể khiến hội đồng quản trị gật đầu để hắn trực tiếp ngồi vào ghế phó tổng. Hắn ta và Kiều Vụ Sanh phụ trách hai bộ phận khác nhau, không hề giao thoa.
Còn Đào Khả Giai, sắp nhậm chức giám đốc marketing, lại nằm trong phạm vi quản lý của Kiều Vụ Sanh.
“Được rồi, giờ không nói chuyện công việc nữa.” Thịnh Minh Hi lên tiếng pha trò, miệng ngậm đồ ăn vẫn cười toe toét, “Hay là nói chuyện khác đi. Ví dụ như… các người có nghe về La Quân Kiêu, nhân vật nổi tiếng của Hải Thành chưa?”
“La Quân Kiêu? Ai mà không biết?” Khang Duệ Trạch bật cười: “Vừa thần bí vừa giỏi giang, tuổi còn trẻ đã lọt top 10 nhà giàu toàn quốc. Đứng ngay sau vị chủ tịch Kiều nhà chúng ta đó.”
“Nghe nói anh ta rất đẹp trai nhưng cực kỳ lạnh lùng.” Thịnh Minh Phỉ thêm vào: “Nói mới nhớ, cái khách sạn này cũng là thuộc tập đoàn La thị. Ba tôi kể, chú Đào từng mời anh ta tới đêm nay, nhưng mà hình như không thấy đến.”
“Tôi cũng đoán thế.” Kiều Vụ Sanh vừa xoay xoay ly rượu, vừa thong thả nói: “Lúc đầu còn nghĩ nếu có mặt thì cũng không ai nhận ra. Nhưng nghĩ lại, nếu mấy chú từng giao thiệp với anh ta thì chỉ cần xuất hiện, mấy chú ấy chắc chắn sẽ bước lên chào hỏi liền.”
“Thế hóa ra hồi nãy cô tìm… La Quân Kiêu hả?” Đào Khả Giai tỏ vẻ ngạc nhiên, “Anh ta ghê gớm đến mức khiến cô cũng muốn gặp thử một lần sao?”
“Cô không nghĩ như vậy à? À quên, cô học đại học ở nước ngoài, không về nước nhiều nên không biết cũng dễ hiểu.” Kiều Vụ Sanh đáp.
Đào Khả Giai nheo mắt, ánh mắt hơi kỳ quái: “Cô đừng nói với tôi là… bị mê hoặc bởi trai đẹp đấy nhé? Trong lòng tôi, Kiều Vụ Sanh là kiểu phụ nữ như nữ thần đó!”
“Hả?” Kiều Vụ Sanh nhíu mày, vẻ mặt đầy kinh ngạc, “Cô đang nói nhảm cái gì thế? Tôi đâu có nghĩ tới chuyện đó! Chỉ là tò mò thôi, một người trẻ mà đã có thành tựu lớn như vậy thì trông như thế nào, là kiểu tám chuyện đó hiểu chưa?”
Nhưng vừa dứt lời, cô lại sực nhớ đến giọng điệu khi nãy của Đào Khả Giai, cứ có gì đó sai sai à nha.
Chẳng phải… vừa rồi Đào Khả Giai nói cô là “nữ thần” trong lòng mình? Không lẽ… cô ta cũng là một “fan ngầm” của mình? Nếu vậy sao cứ nhằm vào mình mãi thế?
Quả là khó hiểu.
Đào Khả Giai thấy sắc mặt Kiều Vụ Sanh thay đổi, chỉ “hừm” một tiếng, dẩu môi quay đi.
Những người khác nhìn hai người, ngơ ngác nhìn nhau rồi cụng ly uống tiếp.
Đúng lúc đó, vài vị tổng giám đốc đi ngang qua, vừa đi vừa trò chuyện giọng không lớn không nhỏ, vừa đủ để mấy người nghe được.
“Sao hôm nay La tổng không đến vậy?”
“Nghe bảo là có việc đột xuất, không đến được nhưng họ có gửi quà đấy.”
“Tôi đoán là không muốn tới thì có, kiếm đại cái cớ thôi.”
“Suỵt, đừng nói ra miệng.”
Đám người Kiều Vụ Sanh chớp chớp mắt nhìn nhau, đồng loạt nhấc ly rượu lặng lẽ uống một ngụm.
“Hừ, không tới thì thôi ai thèm quan tâm chứ, dù sao tôi cũng đâu quen biết gì.” Đào Khả Giai nói xong, ngửa đầu uống cạn ly rượu.
Kiều Vụ Sanh ngả lưng ra sau, ánh mắt dừng lại trên ly rượu đang lắc nhẹ. Trong nguyên tác, nhân vật "con gái nuôi" từng giao đấu với La Quân Kiêu trong một cuộc đấu thầu, cuối cùng giành chiến thắng rồi từ đó hai người họ cắt đứt liên hệ.
Cô nghĩ tới đây, tâm trạng bát quái bị oanh tạt tê liệt, vẫn là nên từ chức sớm mới là chuyện quan trọng.
Năm người nhìn dòng người lượn qua lượn lại giữa đại sảnh, lại nâng ly cụng nhẹ một cái. Trong khi xung quanh rôm rả bàn chuyện công ty, hợp tác, lợi ích… thì chỉ có nhóm bọn họ là lặng lẽ, tự do tự tại, dường như không cùng tầng lớp với hội trường này.
Lúc ấy, Khang Duệ Trạch chậm rãi nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Kiều Vụ Sanh, giọng nhẹ bẫng nhưng đầy hàm ý:
“Tiểu Kiều tổng à, cho dù cô có nỗ lực đến đâu, có giỏi cỡ nào thì vẫn chỉ là con nuôi thôi. Đến cuối cùng, mọi thứ cô làm, chẳng qua cũng chỉ là tấm áo cưới cho em trai em gái của cô nhỉ.”
Lời này vừa buông xuống, cả bàn tiệc lập tức lặng ngắt như tờ. Mọi người đồng loạt nhìn về phía Kiều Vụ Sanh, chờ xem phản ứng của cô.
Kiều Vụ Sanh mỉm cười nhàn nhạt, giọng nói bình tĩnh:
“Nếu ba mẹ đã nuôi dưỡng tôi hai mươi năm, hiện giờ tôi làm chút việc cho công ty cũng là chuyện nên làm. Tôi cũng chưa từng nghĩ phải tranh giành gì với em trai em gái mình. Là của tôi thì tôi nhận, không phải của tôi thì tôi không ép buộc. Mấy chuyện này, không cần anh phải lo đâu.”
Trong nguyên tác, Kiều Vụ Sanh luôn rất để tâm đến chuyện người khác nhắc đến thân phận con nuôi của mình. Tuy ai cũng biết điều đó, nhưng đa phần đều giữ chút mặt mũi, không ai dám nói trắng ra trước mặt cô.
Không ngờ Khang Duệ Trạch lại trực tiếp giở chiêu đánh thẳng mặt, chẳng rõ là cố ý chọc giận cô hay là có ý đồ gì khác.
Khang Duệ Trạch nghe cô nói vậy, cau mày hỏi tiếp: “Vậy… cô thật sự không cảm thấy không cam lòng sao?”
Kiều Vụ Sanh khựng lại trong giây lát, rồi bật cười ha hả, cười đến ngả người về sau, ánh mắt đầy châm biếm:
“Anh bị nước vào não rồi à? Trước mặt bao nhiêu người như thế mà hỏi tôi có không cam lòng hay không? Dù cho có thật sự không cam lòng, chẳng lẽ tôi lại đi bộc lộ dã tâm ra ngay tại đây?”
“Anh uống say rồi, Khang Duệ Trạch.” Kiều Vụ Sanh cụp mắt, chậm rãi buông một câu.
Khang Duệ Trạch còn định nói thêm, nhưng đã bị Khang Phong cắt ngang.
“Duệ Trạch!” Ông nghiêm giọng gọi một tiếng, sắc mặt nghiêm nghị, khẽ liếc nhìn Kiều Vụ Sanh rồi mới quay sang nói: “Con đừng uống nữa, đến giờ ăn cơm rồi.”
“Cháu chào chú Khang.” Những người khác cũng đồng loạt đứng lên chào hỏi, Kiều Vụ Sanh cũng theo đó mà đứng dậy.
Người trước mặt này, Khang Phong là một người đàn ông nổi danh đứng đắn. Vợ mất sớm, ông không tái hôn tự mình nuôi con khôn lớn, kỳ vọng đặt nơi con trai rất cao. Ông cũng được xem là một người chung tình hiếm có trong giới.
Khang Phong liếc mắt nhìn quanh một lượt, khẽ gật đầu: “Các cháu cũng mau vào bàn ngồi đi.”
Dứt lời, ông trừng Khang Duệ Trạch một cái, Khang Duệ Trạch lập tức đặt ly rượu xuống, ngoan ngoãn đi theo ba.
Kiều Vụ Sanh đưa mắt nhìn quanh đại sảnh, thấy các bàn tròn đã được bày biện, mọi người lần lượt ngồi xuống. Cô đặt ly rượu xuống, tìm thấy chỗ ngồi bên cạnh ba mình Kiều Khiêm rồi tiến về phía đó.
Tình cờ thay, cùng một bàn với cô còn có Đào Khả Giai, Khang Duệ Trạch, hai chị em nhà họ Thịnh, và một số gương mặt trẻ tuổi khác trong giới kinh doanh.
Bữa ăn chưa bắt đầu, cả bàn đã sôi nổi khởi động chế độ khen không ngừng nghỉ, hết lời ca ngợi Kiều Vụ Sanh và Đào Khả Giai.
Trong lòng Kiều Vụ Sanh thầm toát mồ hôi: Mọi người làm ơn đừng khen nữa, hôm nay vốn là sân khấu của Đào Khả Giai. Các người khen tôi như thế này, cô ta thể nào cũng càng ghét tôi thêm mất!
Nghe thấy có người khen mình, Đào Khả Giai dần nguôi giận, thong thả tận hưởng cảm giác được tung hô.
Cô ta ghé sát Kiều Vụ Sanh, nhỏ giọng nói: “Lẽ ra tôi không định ngồi ở bàn này đâu, nhưng mà tôi sợ có người gây khó dễ cho cô, nên mới qua đây ngồi cùng. Không cần cảm ơn đâu, khoản ‘chịu đựng người khác’ này tôi giỏi hơn cô nhiều.”
Kiều Vụ Sanh nhếch môi: “Vậy tôi đúng là phải cảm ơn cô rồi.”
Chỉ là, nếu không ngồi thì càng tốt… Không thì phiền cô quay về chỗ ban đầu luôn đi.
Đào Khả Giai ngẩng đầu lên, gương mặt kiêu kỳ như thể vừa làm được chuyện rất lớn lao.
Kiều Vụ Sanh cầm đũa, kiên nhẫn chờ Đào Thắng phát biểu xong để bắt đầu ăn.
Cô vốn tưởng hôm nay có khi bụng đói trở về, không ngờ Đào Thắng còn chu đáo chuẩn bị cả tiệc rượu, đúng là một bất ngờ nho nhỏ.
Sau khi Đào Thắng phát biểu xong, lại đến lượt Đào Khả Giai đứng lên nói đôi lời.
Kiều Vụ Sanh đành đặt đũa xuống, chống cằm nhìn chằm chằm đĩa thức ăn trước mặt.
Đào Khả Giai hăng say phát biểu suốt hơn hai mươi phút. Ngay khoảnh khắc cô ta vừa ngồi xuống, Kiều Vụ Sanh đã nhanh tay gắp thức ăn, làm Đào Khả Giai giật nảy cả người.
“Giữa trưa cô không ăn cơm à?” Đào Khả Giai nhướn mày hỏi.
“Chẳng lẽ cô ăn?” Kiều Vụ Sanh hỏi lại.
Vì muốn mặc lễ phục không bị lộ bụng, cô đã nhịn ăn từ trưa.
Đào Khả Giai còn chưa kịp phủ nhận, bụng đã “rột rột” phản chủ. Cô ta căng thẳng, liếc nhìn Kiều Vụ Sanh một cái, thấy đối phương đang tập trung ăn uống, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
“Vậy thì tôi cũng ăn cùng cô một chút.” Cô ta mím môi, cầm đũa gắp một miếng cá bỏ vào miệng.
Kiều Vụ Sanh liếc nhìn cô ta, bật cười bất đắc dĩ, rồi tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Những người xung quanh thấy cô ăn ngon lành như vậy, cũng bắt đầu thấy đói, lục tục cầm đũa gắp đồ ăn.
Bàn của họ lặng lẽ ăn uống, trái ngược hoàn toàn với những bàn bên cạnh vẫn còn đang uống rượu và trò chuyện sôi nổi, như hai thế giới hoàn toàn tách biệt.
Đến 11 giờ đêm, tiệc rượu cuối cùng cũng kết thúc.
Kiều Vụ Sanh đang định về xe của mình thì bị Kiều Khiêm gọi lại, bảo cô lên xe ông.
Cô hơi bất ngờ, nhưng vẫn căn dặn tài xế vài câu rồi đi theo ba lên xe.
Hai ba con ngồi ở hàng ghế sau, cả quảng đường đều im lặng.
Hải Thành về đêm vẫn đông xe, nhịp sống về đêm chỉ vừa mới bắt đầu.
Một lúc lâu sau, Kiều Khiêm cuối cùng cũng mở miệng: “Tối nay con biểu hiện không tệ, không hổ là con gái ba, làm ba nở mày nở mặt.”
Kiều Vụ Sanh hơi khó hiểu, thầm nghĩ mình đã làm gì nổi bật sao? Là vì tranh miếng nói với Đào Khả Giai à?
Kiều Khiêm nói tiếp: “Đào Thắng vốn định mượn buổi tiệc này để giúp con gái ông ta tỏa sáng, ai ngờ lại bị con cướp hết hào quang. Xem ra tính toán của ông ta thất bại rồi.”
Nói xong, ông hừ nhẹ một tiếng đầy ẩn ý.
“Đó là nhờ ba dạy dỗ tốt ạ.” Kiều Vụ Sanh nhẹ giọng tâng bốc.
“Ba nghe nói thằng nhóc Khang Duệ Trạch có nói mấy câu không phải với con?” Kiều Khiêm quay sang nhìn cô.
Kiều Vụ Sanh chớp mắt: “À, không có gì đâu ba, con không để bụng.”
“Con thật sự không để bụng sao?” Ông nhìn chằm chằm, vẻ mặt nghiêm túc.
Kiều Vụ Sanh gật đầu chắc nịch: “Thật sự không sao cả. À, ba, con có chuyện muốn...”
“Lẽ ra con nên để bụng.” Kiều Khiêm bỗng quay đầu nhìn thẳng về phía trước, lạnh nhạt ngắt lời.
“Hả?” Kiều Vụ Sanh hơi nghiêng đầu: “Ba à… ba nói cái gì cơ?”
“Không có gì. Sắp về đến nhà rồi.” Ông cười nhạt: “Sau này Đào Khả Giai sẽ làm việc dưới quyền của con, nhớ lấy đừng để bản thân chịu ấm ức.”
“Con biết rồi, ba yên tâm.” Kiều Vụ Sanh gật đầu chắc nịch.
Sau đó, trong xe lại rơi vào im lặng.
Kiều Vụ Sanh lặng lẽ nhìn sang ba qua khung cửa sổ xe, hít một hơi thật sâu vừa định mở lời thì tài xế đã chen ngang: “Lão gia, đại tiểu thư, về đến nhà rồi ạ.”
“Tiểu Sanh, con xuống xe đi.” Kiều Khiêm đột ngột nói.
Kiều Vụ Sanh khẽ gật đầu, đẩy cửa xe bước xuống. Nhìn theo chiếc xe rẽ vào khu Đông viện, cô khẽ thở dài. Lại để lỡ cơ hội nói chuyện rồi.
Cố gắng làm "ngầu" thất bại.
Tập đoàn Kiều thị tọa lạc ở khu trung tâm sầm uất nhất của Hải Thành, sở hữu nguyên một toà cao ốc văn phòng.
Một chiếc Porsche 918 màu hồng phấn trông như vỏ sò dừng trước cửa toà nhà. Kiều Vụ Sanh bước xuống, tháo kính râm, tiện tay ném chìa khoá xe cho nhân viên bảo vệ.
Không ngờ, bảo vệ không đỡ kịp, chìa khoá rơi bịch xuống đất, bầu không khí lập tức ngượng ngùng đến chết lặng.
Kiều Vụ Sanh làm như không có chuyện gì, ung dung cúi người nhặt lên, lần nữa đưa cho bảo vệ, rồi bước nhanh vào toà nhà. Chỉ đến khi đi vào thang máy dành cho cấp quản lý, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
“Đúng là mất mặt, vốn định ra dáng ‘chị đại’ ai ngờ lại tự khiến mình xấu hổ.” Kiều Vụ Sanh thở dài, tự cười giễu mình.
Kỳ nghỉ nhanh chóng trôi qua, cô lại phải quay lại công ty làm việc.
Dù trong lòng cực kỳ không muốn, nhưng không còn cách nào khác. Nguyên cả kỳ nghỉ cô đều không tìm được cơ hội nhắc tới chuyện từ chức. Thế nên đành ngậm ngùi quay lại văn phòng, trong lòng vẫn canh cánh chờ cơ hội mở miệng.
Tòa nhà văn phòng của Kiều thị cao 52 tầng, tầng đỉnh là văn phòng Chủ tịch. Tầng 51 là khu tổng giám đốc. Tầng 50 dành cho các phó tổng giám đốc.
Nhưng do Kiều Khiêm một mình kiêm nhiệm cả chức Chủ tịch lẫn Tổng giám đốc, nên văn phòng ở tầng 51 từ trước đến nay vẫn bỏ trống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






