Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Con Gái Nuôi Nhà Giàu Ác Độc Không Muốn Theo Cốt Truyện Nữa! Chương 28: Đã Cưỡi Lên Lưng Cọp

Cài Đặt

Chương 28: Đã Cưỡi Lên Lưng Cọp

"Bọn họ mắng cô chứ có mắng tụi tôi đâu, sao lại không được đi?" Đào Khả Giai khó hiểu hỏi.

Kiều Vụ Sanh khẽ cười, vẻ mặt chẳng chút nghiêm túc: "Nếu bọn họ tới thật, tôi sẽ khóa cửa lại. Họ vào không được, mà mấy người cũng không ra được, phải cùng tôi ngồi đây chịu trận. Đợi đến khi họ chịu bỏ về, tôi mới mở cửa. Còn chờ bao lâu thì… xem coi đám lão già đó dai dẳng cỡ nào."

Hai người vừa nghe xong liền giật mình, vội vàng đứng bật dậy đi về phía cửa. Nhưng vừa định đẩy cửa bước ra thì lại khựng lại, quay đầu nhìn nhau một cái rồi… quay lại chỗ cũ.

Kiều Vụ Sanh ngạc nhiên nhìn hai người: "Sao vậy? Tự dưng quay lại làm gì?"

Hai người ngẩng đầu đồng loạt nhìn cô, trăm miệng một lời: "Bọn tôi quyết định ở lại xem kịch vui."

Kiều Vụ Sanh nhướn mày: "Thật đấy à? Không đi bây giờ, lát nữa muốn chạy cũng không kịp đâu đó."

Cả hai gật đầu chắc nịch, ánh mắt kiên định nhìn cô.

Kiều Vụ Sanh nhún vai: "Thôi được, tùy mấy người."

Thế là ba người ngồi lì trong phòng. Mười phút trôi qua, lúc thì chơi điện thoại, lúc lại ngó Kiều Vụ Sanh làm việc. Mười phút mà cảm giác như dài cả tiếng.

Cuối cùng, Đào Khả Giai chịu không nổi.

"Sao lâu vậy mà họ chưa tới? Ngồi chờ riết sốt ruột muốn chết." Cô ta bĩu môi than vãn.

Khang Duệ Trạch cũng đứng dậy, hai tay chắp sau lưng đi qua đi lại: "Không lẽ bọn họ không tới thật? Vậy là mình ngồi đợi suông à?"

Kiều Vụ Sanh ngẩng đầu lên, thở dài một hơi: "Mới có mười phút thôi mà, hai người…"

Cô còn chưa nói hết câu thì một tràng tiếng gõ cửa vang lên cắt ngang.

Đào Khả Giai và Khang Duệ Trạch lập tức hưng phấn, nhìn Kiều Vụ Sanh rồi đồng loạt quay về phía cửa.

Kiều Vụ Sanh đứng dậy, bước nhanh tới gần đưa tay lên tay nắm cửa, cẩn thận hỏi: "Ai đấy?"

Ngoài cửa vang lên giọng một người đàn ông trung niên: “Là tôi, Đào Thắng.”

Kiều Vụ Sanh quay đầu liếc nhìn Đào Khả Giai, khẽ mấp máy môi hỏi bằng khẩu hình: “Cô gọi tới à?”

Đào Khả Giai lắc đầu.

Đào Thắng lại nói thêm: “Mở cửa đi, chỉ có tôi thôi, không có ai khác.”

Kiều Vụ Sanh hừ nhẹ một tiếng, hé cửa ra một chút, nhìn kỹ qua khe, thấy đúng là chỉ có mình ông ta mới mở hẳn cửa ra.

Đào Thắng bước nhanh vào văn phòng tổng giám đốc, vừa định lên tiếng thì bất ngờ thấy con gái mình đang ở đó.

“Con không làm việc ở chỗ của mình, chạy tới đây làm gì?” Ông cau mày nhìn cô ta, giọng nghiêm khắc: “Đừng làm phiền chị Tiểu Sanh của con đang làm việc.”

Đào Khả Giai lập tức sốt ruột: “Gì mà gọi là con làm phiền chị ấy? Ba, ba đừng nói bừa được không? Kiều Vụ Sanh, em làm phiền chị làm việc hả? Rõ ràng là em tới quan tâm chuyện hot search!”

Nói xong, tim cô ta chợt khựng lại, hơi thấy hối hận vì lỡ miệng.

Đào Thắng sững người một lúc, rồi cau mày nói: “Nói chuyện cho đàng hoàng, nôn nóng cái gì? Giờ các con đi ra ngoài đi, ba có chuyện muốn nói riêng với Tiểu Sanh.”

Ông quay sang nhìn Khang Duệ Trạch.

Khang Duệ Trạch vô thức rùng mình, vội vàng lảng đi: “Chúng cháu đi ngay đây, hai người cứ từ từ nói chuyện, từ từ nói.”

Hắn ta nháy mắt ra hiệu với Đào Khả Giai, rồi rảo bước ra khỏi văn phòng.

Đào Khả Giai bĩu môi “Dạ…” một tiếng, đi theo ra ngoài và tiện tay đóng cửa lại.

Kiều Vụ Sanh liếc nhìn Susan, Susan hiểu ý, cũng lặng lẽ rời khỏi phòng.

“Cổ đông Đào, ông không phải đại diện cho các thành viên hội đồng quản trị đến trách mắng tôi coi trời bằng vung đấy chứ?” Kiều Vụ Sanh khoanh tay, nghiêng đầu cười nhạt: “Mấy vị trong hội đồng đúng là nhàn rỗi ghê, tôi còn tưởng cả đám sẽ kéo nhau tới trước văn phòng tôi mắng chửi một trận.”

“Cô nghĩ nhiều rồi, tôi không đại diện cho ai tới mắng cô cả.” Đào Thắng ngồi xuống ghế sô pha, nheo mắt nhìn cô, “Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu: Cô nghĩ gì vậy? Dám đứng trong phòng livestream kêu gọi, không sợ người ta nói Kiều thị bắt nạt người ta sao? Đã vậy còn lên cả hot search, đẩy Kiều thị vào đúng đầu sóng ngọn gió.”

Kiều Vụ Sanh nhún vai, ngồi xuống đối diện ông: “Chuyện đó là cố ý. Làm thế nào cũng sẽ có người bàn ra tán vào, chi bằng tôi tự mình lên tiếng trong phòng livestream, cho thấy chúng ta có thành ý phối hợp, cũng là tạo áp lực lên đối phương. Đừng quên, bên đó trước giờ không chịu để chúng ta kiểm tra, tám chín phần là có vấn đề mà.”

“Dù nói vậy, nhưng cô làm việc quá cảm tính.” Đào Thắng nghiêm mặt nói: “Sau này nên bàn bạc trước với hội đồng quản trị rồi mới được đưa ra quyết định.”

“Bàn bạc với hội đồng quản trị?” Kiều Vụ Sanh bật cười: “Thôi đi. Mấy người đó chỉ giỏi nói miệng. Chỗ nào tôi làm chưa tốt thì lên giọng chỉ trích, đến lúc cần họ ra quyết sách thì ai cũng biến thành người câm. Bàn bạc với họ thì kết quả cũng chỉ là: có chuyện thì bảo tôi đứng ra chịu trách nhiệm. Tôi mệt mỏi lắm rồi, không thể cứ bị dồn mãi được!”

Cô nhìn thẳng vào Đào Thắng, ánh mắt lạnh đi vài phần.

“Đúng là tuổi trẻ bốc đồng.” Đào Thắng hừ lạnh: “Cứ để cô làm theo ý mình đi. Sau này nếu Kiều thị gặp khủng hoảng lớn hơn, đừng mong có ai đứng ra gánh vác giúp!”

Nói xong, ông ta bỏ lại câu đó rồi bỏ đi.

Kiều Vụ Sanh liếc mắt, thầm chửi vài câu trong bụng.

Cô vừa cầm tách trà uống một ngụm, đang định mở điện thoại xem hot search thì một tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi.” Kiều Vụ Sanh không ngẩng đầu lên.

Người đẩy cửa bước vào là Khang Phong.

Cô liếc nhìn ông ta, hỏi: “Không lẽ cổ đông Khang cũng đến thay họ trách mắng tôi sao?”

Khang Phong khựng lại một nhịp, rồi ngồi xuống đối diện: “Trách mắng gì chứ. Tôi chỉ muốn hỏi… có phải cô đã biết rõ người đứng sau chuyện này là ai rồi không?”

Kiều Vụ Sanh sững lại, từ từ ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào ông ta mấy giây: “Cổ đông Khang hỏi chuyện này là do ai làm sao? Ông lại sợ dính líu đến phó tổng Khang à?”

“Cô nói gì mà ‘lại’?” Khang Phong phản ứng rất nhanh: “Chuyện lần trước cũng không liên quan gì đến thằng bé! Cô đừng có vu oan cho nó.”

“Đừng căng thẳng vậy chứ, cổ đông Khang, tôi chỉ đùa một chút thôi.” Kiều Vụ Sanh nhếch khóe môi cười, “Có điều, chuyện này là ai làm thì tôi chưa thể tiết lộ, tạm thời xin giữ bí mật. Nếu cổ đông Khang không còn chuyện gì khác thì mời về cho.”

Cô dừng lại một chút, rồi thản nhiên nói thêm: “À đúng rồi, vừa nãy con trai ông có ghé qua, nghe nói lúc ông ở buổi họp hội đồng lên mặt dữ lắm, anh ta vui ra mặt, trông cứ như được tặng lễ trưởng thành sớm ấy.”

Khang Phong nghe đến đó, sắc mặt sa sầm hẳn đi, không nói một lời quay lưng bỏ đi.

Kiều Vụ Sanh nhìn theo bóng lưng ông ta, không nhịn được che miệng cười trộm, trong đầu lại hiện lên cảnh Khang Duệ Trạch bị ăn đòn, càng nghĩ càng buồn cười.

Cô đảo tròng mắt, định bụng hay là lên lầu xem náo nhiệt một chút. Ai ngờ vừa mới mở cửa ra, trước mặt đã hiện lên bóng người quen thuộc.

“Cổ đông Phương? Ông tới đây làm gì?” Nụ cười trên mặt cô lập tức đông cứng, theo bản năng lùi lại một bước.

Trong lòng thì âm thầm khó chịu: Đúng là trớ trêu, đến sớm không đến, đến muộn không đến, lại chọn đúng lúc này, phá hỏng cả màn kịch hay cô sắp xem.

Phương phấn đấu ho nhẹ hai tiếng: “Không mời tôi đi vào ngồi hay sao?”

Kiều Vụ Sanh thầm trợn trắng mắt, ngoài mặt vẫn mỉm cười, nghiêng người tránh sang một bên: "Mời ngồi."

Phương Phấn Đấu bước tới ghế sofa, quay đầu nhìn cô: "Cô cũng ngồi đi."

Kiều Vụ Sanh miễn cưỡng đóng cửa lại, ngồi xuống đối diện ông ta, rồi hỏi: "Ông không phải là đại diện hội đồng quản trị đến đây mắng tôi đấy chứ?"

Phương Phấn Đấu hơi sững người, bật cười: "Không đến mức đó. Tôi chỉ muốn hỏi một chuyện, vụ việc bên mảng gia dụng thế nào rồi? Hot search này chưa hạ xuống thì lại nhảy thêm hai cái nữa, e là không dễ xử lý đâu. Hay là… chúng ta đền tiền đi? Chút tiền ấy cũng chẳng đáng là bao."

"Đền…" Kiều Vụ Sanh hơi sững lại, nheo mắt đánh giá ông ta: "Chuyện này không phải vấn đề có tiền hay không. Chúng ta không thể vô cớ nhận cái tiếng xấu này."

Cách ông ta nói… nghe sao là lạ…

"Nhưng nếu chuyện này tiếp tục ầm ĩ nữa thì chẳng có lợi gì cho chúng ta cả. Tôi nghe nói cô đã đình chỉ cả kênh online lẫn offline. Với Kiều thị mà nói, đó là một tổn thất không nhỏ. Tôi chỉ sợ đến lúc đó Kiều thị lại bị cô… làm cho phá sản…"

Giọng ông ta càng nói càng nhỏ, nhưng Kiều Vụ Sanh vẫn nghe rất rõ.

"Tôi không sợ đâu." Kiều Vụ Sanh mỉm cười, nheo mắt nhìn ông ta. "Chẳng phải còn có bốn vị đại cổ đông các ông trấn giữ sao? Kiều thị nhất định không thể phá sản được. Các ông chính là chỗ dựa vững chắc của tôi. Nếu thật sự có chuyện, các ông chắc chắn sẽ ra tay giúp đỡ đúng không?"

Cô mím môi, quan sát sắc mặt Phương Phấn Đấu.

Ông ta trông ngạc nhiên, cẩn thận hỏi lại: "Cô thật sự cho rằng chúng tôi là chỗ dựa của cô? Trước đó cô vừa từ chối đề nghị của chúng tôi mà…"

"Ôi dào, cổ đông Phương." Kiều Vụ Sanh ngắt lời: "Tôi từ chối thì đã sao? Các ông là bậc trưởng bối, chắc chắn sẽ không vì chút chuyện ấy mà tức giận với tôi. Nếu tôi thật sự gặp rắc rối, các ông chắc chắn sẽ không đứng ngoài nhìn đúng không?"

Phương Phấn Đấu đã cưỡi lên lưng cọp, không thể không gật đầu, nở một nụ cười nịnh nọt: "Đúng… đúng vậy."

"Vậy tiếp theo cô tính làm thế nào?" Ông ta hỏi.

Kiều Vụ Sanh chớp mắt: “Còn chưa nghĩ ra, đi tới đâu tính tới đó. Giặc tới thì đánh, nước lên thì nâng nền, gặp chiêu nào phá chiêu đó. Hắn có kế sách, tôi có đối sách, không sợ!”

Phương Phấn Đấu cười gượng vài tiếng, vội vàng kiếm cớ rời đi.

Kiều Vụ Sanh nhìn theo bóng lưng ông ta, hơi nhướng mày rơi vào trầm tư.

Không biết qua bao lâu, một tiếng gọi kéo suy nghĩ của cô trở lại.

Kiều Vụ Sanh khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn thấy Thịnh Đại Nghĩa, lập tức hoảng hốt: “Cổ đông Thịnh đến từ bao giờ vậy?”

Cô liếc nhìn cánh cửa một cái.

Thịnh Đại Nghĩa ngồi ngay ngắn, giọng điềm tĩnh: “Đến cũng được một lúc rồi. Tôi gõ cửa nhưng không ai trả lời, nên tự đẩy vào.”

“À, tôi đang suy nghĩ... chuyện rò điện của sản phẩm gia dụng thôi.” Kiều Vụ Sanh đảo tròng mắt, cố ý thăm dò: “Cổ đông Thịnh chắc không phải cũng đại diện cho họ đến trách mắng tôi chứ?”

“Không phải.” Thịnh Đại Nghĩa lắc đầu, nhưng gương mặt vẫn nghiêm túc: “Tôi đến là muốn hỏi cô chuyện em trai em gái cô lên hot search. Không rõ cô nghĩ gì, nhưng chuyện đó ảnh hưởng tới hình tượng của họ. Sao lại để họ lên sóng trực tiếp tranh sủng kiểu đó?”

Kiều Vụ Sanh khó hiểu: “Có gì to tát đâu? Ảnh hưởng gì được chứ? Tôi thật sự không nghĩ ra có chỗ nào không ổn, ngược lại còn thấy có lợi nữa là.”

“Lợi?” Thịnh Đại Nghĩa hừ lạnh một tiếng. “Cô đừng đùa! Chuyện này sẽ làm tổn hại nghiêm trọng đến hình tượng của bọn họ. Sau này họ tiếp quản Kiều thị thì làm sao gây dựng uy tín? Không kiểm soát được nhân viên thì phải làm sao?”

Kiều Vụ Sanh dở khóc dở cười: “Tôi làm vậy là để tăng sự tương tác. Có như thế thì mới gần gũi, hoà thuận với nhân viên được!”

Thịnh Đại Nghĩa giận đến mức đập tay lên bàn: “Gần gũi gì chứ! Cách đó chỉ khiến người ta được đà lấn tới thôi! Tôi thấy cô là đang đổi ý, muốn cùng bọn họ tranh giành quyền kiểm soát Kiều thị thì có!”

“A?” Kiều Vụ Sanh trợn tròn mắt, hai tay chống nạnh, nhìn chằm chằm Thịnh Đại Nghĩa, “Tôi sẽ không đổi ý đâu! Tôi căn bản chẳng thèm để mắt tới Tập đoàn Kiều thị! Ông đừng có mà nghĩ linh tinh!”

Thịnh Đại Nghĩa nhíu mày: “Tính tình cô sao mà bốc đồng thế không biết.”

“Tôi bốc đồng á?” Kiều Vụ Sanh hừ một tiếng: “Tính khí của cổ đông Thịnh cũng đâu có hiền hòa gì cho cam!”

Trong bụng cô âm thầm trợn mắt, đúng là kẻ xấu lại thích lên tiếng trước, không nhìn lại xem ai mới là người nổi nóng trước.

Thịnh Đại Nghĩa hít sâu một hơi, nén giận nói: “Tôi biết rồi, sau này cô chú ý hành động một chút, đừng để ảnh hưởng đến hình ảnh công chúng của người ta. Còn nữa, vụ rò điện ở Gia Điện nhớ xử lý cho nhanh.”

Ông liếc Kiều Vụ Sanh một cái, rồi sải bước rời đi.

Kiều Vụ Sanh hừ nhẹ, lại lần nữa đảo mắt đầy bực dọc.

--

Cùng lúc đó, La Quân Kiêu đang ngồi trước bàn làm việc, nheo mắt nhìn chằm chằm mục hot search trên màn hình máy tính.

“Tổng giám đốc, anh nhìn nãy giờ rồi đấy. Có phát hiện điều gì khác thường không ạ?” Ngô Hoành ở bên cạnh lên tiếng hỏi.

Ngô Hoành bất giác rùng mình, lập tức nịnh nọt: “Không, không có gì, tôi chỉ là thấy cô ấy cũng đáng thương thật ha ha…”

“Cậu tốt nhất chỉ nên nghĩ như thế.” La Quân Kiêu thu hồi ánh mắt, tiếp tục nhìn vào màn hình, “Năm người bị hại kia đến giờ vẫn không chịu cho Kiều thị vào kiểm tra hiện trường, lên báo cũng không được, chỉ khăng khăng đòi bồi thường nhanh. Chuyện này rất bất thường, tôi cứ thấy như họ đang giấu gì đó.”

“Vậy… cô Kiều tổng có nhận ra điều này không?” Ngô Hoành hơi cau mày: “Nếu không thì hay là chúng ta ám chỉ cho cô ấy một chút đi?”

“Cô ấy chắc chắn đã nhận ra, nếu không cũng chẳng lên livestream kêu gọi như thế.” La Quân Kiêu nhàn nhạt nói.

Ngô Hoành vẻ mặt khó xử: “Nói đến chuyện này… bên hội đồng quản trị truyền tin lại, họ không đồng ý để anh tiếp tục hợp tác với Tập đoàn Kiều thị. Anh xem có nên…”

“Không sao, chuyện đó đừng lo.” La Quân Kiêu bình thản đáp: “Tới lúc thích hợp, tôi sẽ thuyết phục được họ. Không phải chuyện khó.”

Ngô Hoành hơi nghi hoặc: “Tập đoàn Kiều thị thành ra như vậy rồi, mà anh vẫn cứ kiên trì muốn hợp tác, người ngoài không biết còn tưởng bọn họ cho anh uống bùa mê thuốc lú gì ấy.”

“Cậu cả ngày toàn nghĩ mấy thứ gì đâu không.” La Quân Kiêu nhíu mày: “Xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy. Tôi đơn giản là nhìn trúng năng lực phát triển và tiền đồ lâu dài của Kiều thị. Vài chuyện lặt vặt này, với họ mà nói chẳng đáng là gì cả.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc