Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Con Gái Nuôi Nhà Giàu Ác Độc Không Muốn Theo Cốt Truyện Nữa! Chương 20: Bằng Chứng

Cài Đặt

Chương 20: Bằng Chứng

Kiều Vụ Sanh khẽ bật cười, giọng trêu ghẹo: “Đừng sợ, tôi không đánh cậu đâu. Tôi là người văn minh mà.”

Nhưng trong đầu Trương Dũng lại hiện lên cảnh tượng hôm qua bị cô đè xuống bàn, cổ bị khóa chặt, một tay không phản kháng nổi. Hắn cười khổ, thở dài một hơi: “Tiểu Kiều tổng muốn tôi làm gì?”

Kiều Vụ Sanh cong môi, ánh mắt mang chút giảo hoạt: “Susan, làm cho cậu ta một thẻ nhân viên, đưa xuống phòng nghiên cứu phát triển làm việc đi. Trương Dũng, nếu Vương Đạt có hỏi gì, chắc cậu biết phải trả lời thế nào rồi chứ?”

Trương Dũng híp mắt, gật đầu dứt khoát: “Hiểu rồi, Tiểu Kiều tổng.”

Susan tuy không hiểu rõ ẩn ý, nhưng vẫn dẫn Trương Dũng đến bộ phận nhân sự làm thẻ, sau đó đưa xuống bộ phận nghiên cứu.

---

Cùng lúc đó, tại văn phòng La Quân Kiêu.

Anh ngồi trên sofa, vẻ mặt nhàn tản mà đầy hứng thú xem hot search. Trên mạng đang lan truyền hình ảnh “Tổng giám đốc Kiều thị tự mình đưa em trai em gái đi thi đại học”.

Bên cạnh, Ngô Hoành gục mặt xuống bàn, oán giận: “Tổng giám đốc, anh xem cái này cả nửa tiếng rồi đó! Có gì mà hay ho? Nếu không phải anh là con một, tôi dám cá hot search này giờ chắc đã là tên của anh rồi!”

La Quân Kiêu liếc mắt lạnh lùng nhìn hắn: “Vậy cậu đứng đây làm gì?”

Ngô Hoành ai oán thở dài: “Còn không phải vì vụ chương trình Boss Tổng Nghệ đó sao! Bên ban tổ chức lại gọi cho tôi. Tôi thấy đây là cơ hội vàng để anh thể hiện sự ưu tú của mình! Mà tôi thực sự không hiểu, anh đẹp trai như vậy, tại sao lại cứ phải trốn tránh?”

Ánh mắt La Quân Kiêu càng lạnh, Ngô Hoành lập tức rụt cổ lại.

La Quân Kiêu tiếp tục lướt điện thoại, thản nhiên nói: “Tôi vẫn giữ nguyên câu đó, cô ấy tham gia thì tôi mới tham gia. Cô ấy không đi, tôi cũng không đi.”

“Cô ấy?” Ngô Hoành chớp mắt, “Anh nói Tiểu Kiều tổng của tập đoàn Kiều thị hả?”

“Ừm.” La Quân Kiêu hừ một tiếng đáp gọn.

Ngô Hoành lập tức mừng rỡ: “Vậy thì tốt quá rồi! Tôi đã hỏi bên ban tổ chức, họ nói Kiều thị đã xác nhận tham gia Boss Tổng Nghệ. Giờ anh chịu đi chứ?”

La Quân Kiêu khẽ cau mày: “Kiều thị xác nhận, nhưng đâu có nói người tham gia là ai? Nhỡ đâu là cái vị phó tổng Khang đó thì sao?”

“Chuyện đó…” Ngô Hoành đảo mắt, mạnh miệng nói: “Không thể nào! Họ có Tiểu Kiều tổng làm đại diện, sao lại để phó tổng đi? Tôi dám cá là cô ấy!”

La Quân Kiêu vẫn còn đắn đo, cúi đầu suy nghĩ.

Ngô Hoành tiếp tục thuyết phục: “Tổng giám đốc, hay là anh cứ đồng ý trước đi. Đến lúc đó nếu không phải cô ấy thì mình rút lui cũng được, bồi thường một chút có đáng gì đâu. Với anh, vài trăm triệu đâu có khó gì?”

La Quân Kiêu cười lạnh: “Được, tôi đồng ý.”

Ngô Hoành nghe vậy, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

---

Trong thang máy, Susan tranh thủ dặn dò Trương Dũng vài câu. Khi thang máy dừng ở tầng của bộ phận nghiên cứu và phát triển, Trương Dũng bước ra trước, còn quay đầu liếc nhìn Susan một cái như thể xác nhận thêm lần nữa.

Hắn hít sâu một hơi, vuốt vuốt tấm thẻ công tác trong tay, vừa đeo lên cổ vừa bước vào bên trong.

Vừa đi được mấy bước, phó tổng bộ phận nghiên cứu phát minh đã từ phía đối diện bước tới, đánh giá hắn một lượt rồi hỏi: “Cậu là người mới à? Là thân thích của phó tổng Khang sao?”

Trương Dũng khựng lại một chút, gật đầu nhẹ.

Phó tổng gật gù, dẫn anh đi tiếp, vừa đi vừa ho nhẹ hai tiếng để thu hút sự chú ý của đám nhân viên.

“Đây là nhân viên mới, tên là…” Ông cúi đầu nhìn qua thẻ tên, “Trương Dũng. Sau này sẽ làm việc cùng mọi người. Cậu ấy ngồi ở…”

Phó tổng đảo mắt nhìn quanh, đang tìm một chỗ trống thì Vương Đạt chủ động đứng lên: “Phó tổng, bên cạnh chỗ tôi còn trống để cậu ấy ngồi đây cũng được.”

“À, được.” Phó tổng nheo mắt một cái, trong lòng thầm nghĩ: đều là người nhà của phó tổng Khang cả thôi, thân thiết cũng phải.

Ông ta vỗ nhẹ vai Trương Dũng, rồi quay lưng rời đi, miệng còn lẩm bẩm như có chút không hài lòng.

Trương Dũng mím môi, bước tới chỗ Vương Đạt, đặt túi xách lên bàn rồi kéo ghế ngồi xuống.

Ngay lập tức, mấy đồng nghiệp xung quanh đã ùa tới hỏi han, khiến anh căng thẳng đến mức hơi run lên.

“Cậu là sinh viên mới ra trường được tuyển đợt này à?”

“Cậu học trường nào vậy?”

“Phó tổng lại đích thân đưa cậu vào phòng làm việc, không lẽ cậu cũng là người nhà ai đó?”

Mọi người xung quanh thi nhau hỏi, ai cũng tò mò. Trương Dũng nhất thời lúng túng, chẳng biết trả lời sao, chỉ đành quay sang nhìn Vương Đạt cầu cứu.

Vương Đạt cau mày nhìn quanh một vòng, rồi ho nhẹ hai tiếng: “Được rồi được rồi, lúc tôi mới đến cũng bị mấy người hỏi đến phát hoảng. Giải tán đi, đừng làm người mới sợ.”

Đám đồng nghiệp lắc đầu “Chậc” một tiếng, rồi tản ra ai về việc nấy.

Trương Dũng siết chặt quai túi đeo, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Vương Đạt ngả người tựa vào ghế, ghé sát tai Trương Dũng, thấp giọng: “Mười phút nữa, gặp nhau ở cầu thang cuối hành lang.”

Trương Dũng vừa định gật đầu thì chợt nhớ lời Susan dặn trước đó, liền ngồi ngay ngắn lại, làm bộ thân thiết vỗ vai Vương Đạt: “Vương Đạt, là tớ đây. Trương Dũng nè! Bạn cùng phòng của cậu mà! Mới mấy hôm không gặp, cậu quên tớ rồi à?”

Vương Đạt trợn tròn mắt, thoáng liếc quanh xem có ai nghe thấy không. Quả nhiên, xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán.

“Thì ra là bạn cùng phòng, bảo sao cậu ta lại cho người kia ngồi cạnh mình.”

“Trùng hợp ghê! Nhưng mà bạn bè thân đến mấy, giờ cùng làm trong một phòng, không chừng sau này lại thành đối thủ cạnh tranh cũng nên.”

“Trương Dũng cũng học ở Đại học Công nghệ Hải Thành à!”

Vương Đạt cười gượng: “Nãy tớ không nhìn kỹ, đúng là trùng hợp thật. Không ngờ cậu cũng đến làm ở Kiều thị.”

Sắc mặt hắn thoáng chùng xuống.

Trương Dũng gắng gượng nở nụ cười: “Trước cậu nói anh họ là phó tổng ở đây, có thể sắp xếp cho cậu vào làm, tớ còn thấy ngưỡng mộ. Ai ngờ cuối cùng tụi mình lại thành đồng nghiệp.”

Tim hắn đập thình thịch vì căng thẳng, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Vương Đạt cắn răng, cố ép ra một nụ cười gượng gạo: “Ừ, tốt thật đấy… Ha ha ha…”

Không khí giữa hai người nhanh chóng trở nên kỳ quặc. Trương Dũng ngồi yên, thả túi xuống, mở laptop giả vờ xem tài liệu linh tinh.

Mười phút sau, Vương Đạt đứng dậy, vỗ vai Trương Dũng ý bảo ra ngoài nói chuyện.

Trương Dũng khẽ nhíu mày, do dự một chút rồi đứng dậy theo sau.

Hai người rời đi, mấy đồng nghiệp còn lại liếc nhau, lặng lẽ nhìn theo bóng họ khuất dần ở cửa cầu thang.

Khi vào đến cầu thang, Vương Đạt đóng cửa lại dựa hẳn người vào đó, trừng mắt nhìn Trương Dũng.

Trương Dũng căng thẳng đến mức mồ hôi tay túa ra. Hắn hít sâu một hơi, lấy dũng khí lên tiếng trước: “Cậu… gọi tớ ra đây là để nói gì à?”

Vương Đạt nheo mắt, giọng trầm hẳn xuống: “Trương Dũng, sao cậu lại ở đây? Chẳng phải tớ đã bảo cậu rời khỏi Hải Thành rồi sao?”

Trương Dũng ngẩng đầu nhìn thẳng: “Cậu yên tâm, tớ sẽ không nói với ai chuyện cậu bắt tớ giả ngộ độc tiêu chảy cả.”

“Không phải chuyện nói hay không.” Vương Đạt gấp đến đỏ cả mặt, “Cậu còn nhớ cái người hôm trước đưa cậu đi viện không? Đó là trợ lý của tổng giám đốc đấy! Nếu anh ta nhận ra cậu, cả công ty sẽ biết chuyện đó!”

“Biết rồi thì sao chứ…” Trương Dũng mím môi, nhỏ giọng đáp: “Kiều thị cũng đâu có quy định là khách hàng không được nhận lời mời đến phỏng vấn?”

“Cậu…” Vương Đạt hừ một tiếng, vẻ mặt đầy khó chịu, “Hôm qua tớ vừa mới phủ nhận chuyện quen biết cậu. Nếu giờ người ta phát hiện cậu là nhân vật chính trong vụ đồ ăn vặt kia, chẳng phải sẽ khiến ai nấy nghi ngờ hay sao?”

“Ây da, không sao đâu, yên tâm đi Vương Đạt.” Trương Dũng xua tay, tỏ vẻ nhẹ nhõm, “Sẽ không ai biết vụ đó là do cậu bảo tớ làm. Trợ lý tổng giám đốc cơ mà, làm sao nhận ra tớ được chứ? Cậu cứ yên tâm, tớ không nói thì sẽ không ai biết đâu.”

Vương Đạt cau mày, khoanh tay trước ngực, giọng lạnh tanh: “Cậu định vòi thêm tiền đúng không? Muốn đổi cách ép tớ trả tiền à? Được thôi, cậu nói giá đi, tớ sẽ bảo anh họ tớ lo. Nhưng nhận tiền xong thì lập tức cuốn gói khỏi Hải Thành, đừng bao giờ quay lại nữa!”

Vương Đạt siết chặt nắm tay, gân xanh nổi lên trên thái dương.

Trương Dũng bị dọa lùi lại một bước, cố gắng trấn tĩnh: “Anh họ cậu? Là phó tổng Khang Duệ Trạch à? Cậu định nhờ anh ta trả tiền thay á? Vậy… chuyện này là do anh ta muốn làm sao? Nhưng tớ không hiểu, tại sao chứ?”

“Cậu hỏi nhiều quá rồi đó.” Vương Đạt nhíu mày, mất kiên nhẫn “Chuyện không liên quan, tốt nhất cậu đừng hỏi. Nói giá đi, nhanh lên.”

Trương Dũng vừa định mở miệng thì đột nhiên bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Hai người ngẩng lên nhìn thì thấy hai bảo vệ đang đứng ngay cửa.

Một người trong đó lên tiếng: “Này, mở cửa ra. Cửa này không được phép đóng kín!”

Vương Đạt bất đắc dĩ phải mở cửa.

Hai bảo vệ nghiêm mặt trách mắng mấy câu, hai người đành lí nhí xin lỗi rồi quay lại vị trí.

Vừa về đến chỗ, đồng nghiệp xung quanh lập tức vây lại cười đùa:

“Ôi chao, hai người tình cảm thật đấy, đi vệ sinh cũng rủ nhau đi nữa kìa!”

“Trẻ trung thật tốt, nhưng mà hai người đi hơi lâu rồi đó nha~”

“Này này kể nghe đi, hồi còn ở ký túc xá có chuyện gì thú vị không?”

“Cậu mới đến đúng không? Có dùng Weibo không? Follow nhau cái đi!”

Cả đám người hào hứng náo loạn khiến hai người đứng giữa ngượng đỏ cả mặt.

Vương Đạt vội đứng dậy, ho nhẹ hai tiếng ra hiệu. Mọi người thấy thế mới chịu tản ra.

Sắc mặt Kiều Vụ Sanh lập tức sầm xuống, ngữ khí lạnh lẽo: “Sao lại là cậu? Này, Kiều thị chúng tôi đã đích thân đưa cậu đi khám, sản phẩm cũng kiểm tra rồi, còn bồi thường một khoản tiền không nhỏ. Cậu còn muốn gì nữa?”

Cả bộ phận như bị dội một gáo nước lạnh, ai nấy đều giật mình lập tức ngừng tay, nhìn về phía bên này hóng chuyện.

Ngay cả Vương Đạt cũng chết lặng tại chỗ.

Kiều Vụ Sanh liếc sang Vương Đạt, rồi nhìn lại Trương Dũng, hỏi tiếp: “Cậu làm sao có bảng tên nhân viên của Kiều thị?”

Một đồng nghiệp bên cạnh nhanh nhảu đáp: “Tiểu Kiều tổng, cậu ta là nhân viên mới.”

“Cái gì!” Kiều Vụ Sanh lui lại một bước, trợn to mắt, chỉ thẳng vào Trương Dũng, “Ai cho phép tuyển cậu ta vào? Susan! Lập tức đến phòng nhân sự, đuổi việc! Tôi không muốn thấy mặt cậu ta ở Kiều thị thêm một giây nào!”

Nói xong, cô dứt khoát quay người bỏ đi. Susan liếc Trương Dũng một cái, rồi nhanh chóng đuổi theo.

Các đồng nghiệp thấy hai người rời khỏi, lại kéo nhau vây quanh:

“Vừa rồi Tiểu Kiều tổng nói gì vậy?”

“Tôi nghe loáng thoáng hình như cậu là người dính tới vụ đồ ăn vặt phải không?”

“Trời ơi, không ngờ cậu chính là người ăn đồ Kiều thị rồi bị tiêu chảy đó hả?!”

“Thảo nào lại quen biết Vương Đạt thật!”

“Vương Đạt, hôm qua cậu phủ nhận là sợ Tiểu Kiều tổng nổi giận đúng không?”

“Tôi thấy chưa chắc đâu, có khi là…”

Mọi người nhìn nhau rồi đồng loạt ngậm miệng, ai nấy quay lại bàn làm việc, rì rầm to nhỏ.

Vương Đạt mặt mày tối sầm, lườm Trương Dũng một cái. Trong đầu bất chợt vang lên câu nói của Kiều Vụ Sanh vừa rồi. Hắn hít sâu một hơi, nghiêng đầu giả vờ bình tĩnh:

“Tiếc thật đấy. Cậu mà đắc tội Tiểu Kiều tổng thì chúng ta không thể tiếp tục làm việc cùng nhau được rồi.”

Trương Dũng nhướng mày, cười cười: “Đúng là tiếc thật, mới vào làm chưa được bao lâu đã bị đá, aiz…”

Nói rồi, hắn ta liếc Vương Đạt một cái, khoác túi lên vai rồi rời khỏi bộ phận.

Vương Đạt lạnh lùng hừ một tiếng, lẩm bẩm: “Tiểu Kiều tổng đến thật đúng lúc, giúp tôi và anh họ tỉnh táo lại.”

Tại cầu thang tầng một, Kiều Vụ Sanh đứng ở chỗ rẽ, trầm ngâm không nói, Susan thì liếc mắt nhìn ra bên ngoài.

Khoảng năm, sáu phút sau, Trương Dũng xuất hiện trước mặt hai người.

“Đồ đâu?” Kiều Vụ Sanh xoay người, vẻ mặt đầy chờ mong.

Trương Dũng lấy từ túi ra một chiếc bút ghi âm, đưa cho cô: “Tiểu Kiều tổng… Hắn sẽ không biết là tôi làm chứ?”

“Yên tâm, tôi sẽ có lý do hợp lý để giải thích.” Kiều Vụ Sanh cong môi cười, “Làm tốt lắm. Cứ yên tâm về quê đi, sẽ không ai động đến cậu đâu.”

Susan lấy trong tập hồ sơ ra một vé tàu cao tốc, đưa cho Trương Dũng: “Tổng giám đốc Kiều đã đặt vé cho cậu rồi, chuyến đi chiều nay, giờ cậu có thể ra ga được rồi.”

“Cảm ơn cô.” Trương Dũng cầm lấy vé, không quay đầu lại mà rời đi.

Kiều Vụ Sanh cầm bút ghi âm lắc lắc trong tay, nhàn nhạt nói: “Đi thôi, gọi Vương Đạt lên văn phòng tôi. Đến lúc phải có một kết quả rồi.”

Susan gật đầu, quay người rời đi, bước vào thang máy dành cho nhân viên. Còn Kiều Vụ Sanh thì vào thang máy chuyên dụng dành cho lãnh đạo, đi thẳng lên tầng 51.

Tranh thủ khoảng thời gian ngắn lúc thang máy đang di chuyển, cô mở bút ghi âm, tự mình nghe lại một lượt. Nội dung khiến cô rất hài lòng, chỉ tiếc không có video đi kèm. Xem ra, về sau hành lang cạnh thang máy cũng cần được lắp thêm camera giám sát.

Cô uống một ngụm nước, chờ Vương Đạt đến.

Lúc này, Susan đã quay lại bộ phận phát triển, nhưng không thấy bóng dáng Vương Đạt đâu. Đồng nghiệp nói với cô ấy rằng hình như anh ta lên văn phòng của Phó tổng Khang.

Susan đành phải đổi sang thang máy khác, đi xuống tầng 50.

Gõ cửa văn phòng, cô bước vào, mặt không biểu cảm: “Chào phó tổng Khang, tôi đến tìm Vương Đạt.”

Vừa nhìn thấy Susan, Khang Duệ Trạch không giấu được vẻ hớn hở: “Ai nha, thư ký Susan đấy à, đã tới rồi thì uống với tôi một ly nước đã nào.”

Vương Đạt ngồi bên cạnh, nghe vậy mà cảm thấy khó ở, mặt hơi cau lại.

Susan ho nhẹ một tiếng, thản nhiên nói: “Tôi không khát. Tổng giám đốc Kiều đang có việc gấp muốn gặp Vương Đạt, mong anh theo tôi một chuyến.”

Vương Đạt liếc nhìn Khang Duệ Trạch đầy dò hỏi.

Khang Duệ Trạch nhếch môi cười: “Nếu tổng giám đốc Kiều gọi thì cứ đi đi, nhưng nhớ kỹ nhé ngàn vạn lần đừng lỡ lời.”

Vương Đạt nghẹn lại một câu chưa kịp nói, đành miễn cưỡng đứng dậy, theo Susan lên tầng 51.

Vào đến văn phòng, Kiều Vụ Sanh ngồi xoay ghế lại, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, mắt nheo lại, giọng lãnh đạm: “Ngồi đi.”

Vương Đạt liếc nhìn Susan một cái, dè dặt ngồi xuống.

Susan rót cho anh ta một ly nước, khiến hắn có phần bất ngờ, cảm thấy như được “sủng ái” bất ngờ.

Kiều Vụ Sanh rời khỏi ghế làm việc, bước tới ngồi đối diện với Vương Đạt, đặt chiếc bút ghi âm lên bàn, cong môi: “Vương Đạt, tôi có thứ này, muốn cho cậu nghe thử. Rất thú vị đấy.”

Vương Đạt nhìn chằm chằm chiếc bút ghi âm, ngẩn người vài giây, rồi đột nhiên mở to mắt nhìn về phía Kiều Vụ Sanh, một linh cảm chẳng lành bất chợt ập đến trong lòng.

Kiều Vụ Sanh nhếch môi cười, ấn nút phát trên cây bút ghi âm, âm thanh trong đó vang lên rõ ràng.

Giọng nói vừa cất lên, Vương Đạt lập tức dựng tóc gáy, toàn thân căng cứng. Hắn siết chặt đùi, hít sâu một hơi cố gắng giữ bình tĩnh.

Kiều Vụ Sanh nhìn biểu cảm của hắn, nụ cười càng thêm hài lòng.

Chẳng mấy chốc, đoạn ghi âm phát xong.

Cô thu lại cây bút, cầm ly nước uống một ngụm, ánh mắt không rời khỏi Vương Đạt: “Thế nào? Còn gì muốn nói nữa không?”

“Cái này… Tôi không hiểu ý Kiều tổng là gì?” Vương Đạt gượng ép giữ giọng bình tĩnh, “Trùng tên trùng họ đâu có hiếm. Kiều tổng lấy gì mà chắc chắn người trong ghi âm là tôi?”

“Ồ?” Kiều Vụ Sanh nhướng mày, vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt, “Không sao. Chúng ta có thể đem đi giám định giọng nói. May mà tôi lén đặt bút ghi âm trong thang bộ cạnh các anh, mới có thể khiến anh trở tay không kịp.”

Vương Đạt cau mày, im lặng nhìn cô hồi lâu rồi hỏi: “Vậy rốt cuộc cô muốn gì?”

“Muốn gì?” Kiều Vụ Sanh bật cười khẽ, giọng mỉa mai, “Chuyện này chắc chắn không phải một mình anh làm. Anh chỉ cần thành thật khai ra phó tổng Khang và cổ đông Khang đứng sau—”

“Là tôi làm!” Vương Đạt bỗng đứng bật dậy, lớn tiếng ngắt lời: “Là tôi nhất thời hồ đồ, bị ma xui quỷ khiến. Tất cả đều là do tôi làm, không liên quan đến ai khác!”

Kiều Vụ Sanh hơi sững người, rồi khẽ cười: “Anh đúng là trung thành quá mức. Nếu anh đã nhất quyết ôm hết trách nhiệm, thì tôi có điều tra tiếp cũng chẳng còn nghĩa lý gì.”

Cô cũng đứng dậy, liếc nhìn đồng hồ trên cổ tay, bình thản nói: “Đi nộp đơn xin nghỉ việc đi.”

Vương Đạt như một quả bóng xì hơi, lảo đảo rời khỏi văn phòng tổng giám đốc.

Susan đứng bên híp mắt nhìn theo: “Tổng giám đốc Kiều, thật sự không tra tiếp nữa sao ạ?”

Kiều Vụ Sanh khẽ lắc đầu: “Nếu anh ta đã cắn chặt là do một mình làm, thì có muốn điều tra cũng chẳng tìm ra gì thêm. Một đoạn ghi âm thôi đâu chứng minh được gì, chị chẳng qua chỉ dọa anh ta một chút. Còn về hai người phía sau anh ta… Chị muốn xem xem sau này họ còn dám nổi sóng gió gì nữa không.”

“Vậy em đi thông báo hội đồng quản trị mở họp ngay nhé?” Susan hỏi.

“Ừ, tiện thể soạn sẵn một bản thông cáo gửi nội bộ tập đoàn.” Kiều Vụ Sanh thở ra một hơi nhẹ nhõm, “Chuyện này cuối cùng cũng có thể khép lại rồi. Dạo gần đây mọi người cũng mệt rồi, chị định cho nghỉ phép ba ngày, em thấy sao hả?”

Susan khẽ nhíu mày: “Có chắc không đấy? Em sợ đám hội đồng lại kiếm chuyện.”

“Mặc kệ họ đi.” Kiều Vụ Sanh cười hừ một tiếng: “Chị là tổng giám đốc mà không được nghỉ phép à? Biết đâu mấy ông già đó còn mong chị nghỉ cho khuất mắt ấy chứ.”

Susan mỉm cười gật đầu rồi đi ra làm theo lời cô dặn.

Lúc này, Vương Đạt hấp tấp xô cửa bước vào phòng phó tổng giám đốc, làm Khang Duệ Trạch giật nảy người.

“Anh họ, tiêu rồi! Con nhỏ họ Kiều… nó biết rồi!”

Khang Duệ Trạch cau mày: “Nói gì mà ầm ĩ thế? Bình tĩnh lại xem nào, cô ta biết cái gì?”

Vương Đạt đứng thở hổn hển, tay ôm ngực lấy lại hơi: “Cô ta gọi em vào văn phòng, cho nghe đoạn ghi âm... là em và Trương Dũng nói chuyện, trong đó… em lỡ miệng nhắc tới vụ kia…”

“Cái gì?!” Khang Duệ Trạch kinh hãi đứng bật dậy, “Cậu nói cái gì cơ?!”

“Nhưng mà yên tâm đi!” Vương Đạt vội xua tay, “Em đã nhận hết trách nhiệm, tuyệt đối không lôi anh hay cậu vào đâu.”

Khang Duệ Trạch trầm mặc một lát, đánh giá Vương Đạt từ trên xuống dưới: “Cậu ôm hết một mình?”

Vương Đạt gật đầu thật mạnh.

“Cô ta nói gì?” Khang Duệ Trạch nheo mắt hỏi tiếp.

“Bảo em nộp đơn từ chức, giao cho bộ phận nhân sự.”

“Chỉ vậy thôi?” Khang Duệ Trạch ra vẻ không tin nổi, “Chỉ đuổi cậu đi thôi à?”

Vương Đạt trố mắt: “Anh họ, vậy còn chưa đủ à? Cả công ty đều sẽ biết là em làm, sau này em còn mặt mũi nào trong ngành này nữa chứ?! Mà chuyện này không phải do anh bảo em làm sao? Giờ em thành ra như vậy, về sau em biết đi đâu mà sống?!”

Khang Duệ Trạch ngồi xuống, ho nhẹ một tiếng: “Thôi được rồi, nhà anh không đến nỗi để em phải lo chuyện cơm ăn áo mặc. Vậy đi, anh sẽ chuyển cho em 3 triệu tệ, cứ cầm tiêu trước. Yên tâm đi, anh và cậu em sẽ không bỏ mặc em đâu.”

Vương Đạt lập tức rạng rỡ: “Em biết ngay anh họ không bao giờ bạc tình! Chuyện này em nhận là đáng! Nhưng mà… còn ba mẹ em thì sao…”

“Không sao, cô và dượng để anh lo. Họ sẽ không trách em đâu.” Khang Duệ Trạch nói, “Được rồi, đi nhanh đi. Nhỡ đâu con nhỏ đó đổi ý thì phiền.”

“Rõ, anh họ! Em lăn khỏi Kiều thị ngay, không để cô ta có cơ hội lật lại!” Vương Đạt vung tay, vẻ mặt như thể hiên ngang rút lui, rồi rời khỏi văn phòng.

Khang Duệ Trạch khoanh tay, mắt nheo lại đầy toan tính. Hắn vừa cầm điện thoại định gọi đi thì một tràng tiếng gõ cửa cắt ngang.

“Vào đi.” Hắn nói.

Trợ lý bước vào, báo cáo: “Phó tổng, tổng giám đốc yêu cầu toàn bộ ban điều hành đến phòng họp. Có việc quan trọng.”

Khang Duệ Trạch siết chặt điện thoại: “Được rồi, tôi biết rồi. Tôi qua ngay.”

Trợ lý gật đầu rồi lui ra, nhẹ nhàng đóng cửa.

Khang Duệ Trạch ngồi trầm ngâm vài giây, sau đó bấm số của Khang Phong...

Lúc này ở văn phòng tổng giám đốc, Kiều Vụ Sanh đang xoay nhẹ ghế, tay vân vê cây bút, ánh mắt xa xăm.

“Tiểu Kiều tổng, ban điều hành và hội đồng đã có mặt đầy đủ, chúng ta đi chưa ạ?” Susan đẩy cửa bước vào hỏi.

Kiều Vụ Sanh quay đầu nhìn Susan, dặn: “Đừng vội. Để họ chờ thêm hai mươi phút nữa.”

Susan hơi do dự, định nói gì đó nhưng rồi chỉ nhẹ nhàng gật đầu, rút lui.

Trong phòng họp, không khí bắt đầu nóng lên. Đám cổ đông lớn đã không kiềm được sự khó chịu, tiếng phàn nàn vang lên không dứt:

“Cô ta còn chưa tới? Có ý gì đây, định cho chúng ta leo cây chắc?”

“Không phải nói đã tìm ra kẻ đứng sau vụ đồ ăn vặt sao? Hay là nói dối để dọa chúng ta?”

“Vô lý thật! Cô ta còn ra thể thống gì nữa mà làm tổng giám đốc?”

...

Phía bên kia, nhóm bốn đại cổ đông và các quản lý cấp cao chỉ ngồi im, mặt mày không biểu cảm, như thể đang xem kịch.

Khang Phong và Khang Duệ Trạch liếc nhau một cái, khẽ gật đầu như có sự ăn ý.

Động thái này rơi vào mắt Thịnh Đại Nghĩa. Ông nhướng mày, lạnh giọng hỏi: “Nhìn hai người có vẻ biết kẻ đứng sau vụ này là ai rồi nhỉ?”

Khang Phong giật mình, lập tức nói: “Sao lại thế được? Chúng tôi làm sao biết được chuyện đó.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc