Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Con Gái Nuôi Nhà Giàu Ác Độc Không Muốn Theo Cốt Truyện Nữa! Chương 18: Người Bí Ẩn

Cài Đặt

Chương 18: Người Bí Ẩn

Đào Thắng hừ lạnh một tiếng: “Xem ra cô hiểu chuyện hơn tôi nghĩ đấy.”

Kiều Vụ Sanh nhún vai: “Vậy thì nói xem, lần này ông đến tìm tôi là để làm gì? Cung cấp thông tin? Hay âm thầm khuyên tôi dừng điều tra?”

“Không phải cả hai.” Đào Thắng thản nhiên đáp: “Tôi chỉ muốn biết cô đã điều tra đến đâu rồi. Tiện thể xem thử tôi có thể giúp được gì không.”

“Chuyện trợ giúp thì không cần đâu.” Kiều Vụ Sanh nheo mắt lại, “Còn việc tôi điều tra được tới đâu. Thì xin lỗi, chuyện đó tôi không thể tiết lộ với bất kỳ ai.”

Nói đoạn, cô đột nhiên đổi chủ đề: “Phải rồi, cổ đông Đào, tôi có một chuyện vẫn chưa hiểu lắm.”

“Chuyện gì?” Đào Thắng cau mày.

“Chuyện hôm qua, khi tôi đề cử con gái ông, Đào Khả Giai tạm thời đảm nhiệm vị trí Phó Tổng Giám đốc. Ông không chỉ không tỏ ra vui mừng mà còn có vẻ khó chịu, điều đó khiến tôi cảm thấy rất lạ.” Kiều Vụ Sanh quan sát kỹ sắc mặt ông ta.

Đào Thắng khựng lại trong giây lát, sau đó ho nhẹ rồi nói: “Có gì đâu mà kỳ lạ? Con bé năng lực còn hạn chế, hơn nữa vào thời điểm nhạy cảm này, tôi không muốn nó ngồi lên vị trí đó.”

“Vậy à? Tôi cứ tưởng…” Kiều Vụ Sanh giơ hai tay ra, nhún vai. “Thôi, tôi không có gì thắc mắc nữa. Mời cổ đông Đào trở về đi.”

Đào Thắng cau mày, có vẻ định nói điều gì đó, nhưng lời đến bên miệng rồi lại nuốt xuống. Cuối cùng ông ta đứng dậy, rời khỏi văn phòng.

Chưa được bao lâu, người thứ hai lại đến, chính là Khang Phong.

Kiều Vụ Sanh đi tới ngồi đối diện ông ta ở ghế sofa, vừa rót trà vừa hỏi: “Cổ đông Khang đến là để khuyên tôi dừng điều tra phải không?”

“Đúng như vậy.” Khang Phong thẳng thắn nói: “Tôi chỉ sợ cô tốn công vô ích. Nếu bây giờ cô viện cớ để ngừng điều tra, hội đồng quản trị cũng không gây khó dễ cho cô. Nhưng nếu cô cố làm mà kết quả chẳng ra gì, đến lúc đó miệng lưỡi thiên hạ sẽ dìm chết cô.”

“Vậy tại sao cổ đông Khang lại nghĩ tôi sẽ không tra ra?” Kiều Vụ Sanh nhướng mày hỏi ngược lại.

“Thì…” Khang Phong hơi khựng lại, “Cô nghĩ mà xem, nếu bọn họ đã dám ra tay, chắc chắn sẽ làm rất kín kẽ. Chuyện như vậy mà dễ điều tra thì họ đâu đến mức liều lĩnh?”

“Làm kín đến đâu, cũng khó tránh khỏi để lộ chút dấu vết.” Kiều Vụ Sanh mỉm cười, “À đúng rồi, tôi nghe nói cháu ông Vương Đạt, hiện đang làm việc ở phòng nghiên cứu phát triển của tập đoàn đúng không?”

Khang Phong nhíu mày: “Sao cô biết chuyện đó? Nó chỉ là nhân viên bình thường, chắc không đến mức khiến Tiểu Kiều tổng phải bận tâm đâu chứ?”

“Vừa nghe nói cháu ông mới vào công ty, tôi lập tức đến phòng nhân sự xem sơ yếu lý lịch của cậu ta.” Kiều Vụ Sanh mỉm cười: “Tôi nghĩ, nếu đã là cháu ngoại của cổ đông Khang, thì cũng nên quan tâm một chút.”

“Có chuyện trùng hợp như vậy sao? Ha ha ha… Đúng là thú vị thật đấy!” Khang Phong cười lớn, rồi gằn giọng nói: “Rồi sao nữa?”

“Không có gì cả.” Kiều Vụ Sanh chớp mắt: “Tôi chỉ thấy thú vị thì kể lại với ông thôi. Còn về chuyện điều tra, tôi sẽ không dừng lại đâu. Trước mặt hội đồng quản trị, tôi đã nói chắc như đinh đóng cột, bây giờ không thể rút lui được nữa. Ông về được rồi đấy.”

Cô chỉ tay về phía cửa.

Khang Phong cau mày, lặng lẽ đứng dậy. Trước khi ra khỏi phòng, ông ta còn ngoái nhìn cô một cái đầy nghi ngờ, rồi mới rời đi.

Kiều Vụ Sanh trông theo, trong lòng càng thêm khẳng định phán đoán của mình.

Cô cầm ly trà lên uống một ngụm lớn, rồi liếc nhìn đồng hồ. Đến giờ rồi.

Ánh mắt cô dừng ở cánh cửa. Trong đầu thầm đếm. Khi đếm đến “mười một”, tiếng gõ cửa vang lên.

Cô hài lòng mỉm cười: “Mời vào.”

Cửa mở ra, Thịnh Đại Nghĩa bước vào.

“Cổ đông Thịnh, tôi đợi ông nãy giờ.” Kiều Vụ Sanh đứng lên, nở nụ cười thân thiện.

Thịnh Đại Nghĩa có phần ngạc nhiên: “Đợi tôi? Cô biết tôi sẽ đến sao?”

“Đoán đại thôi, đừng để ý.” Cô đáp bâng quơ, nửa đùa nửa thật.

Thịnh Đại Nghĩa khẽ cười lạnh: “Cô đoán đúng thật.”

“Vậy ông đến đây là để giúp tôi hiến kế, thăm dò tiến độ điều tra, hay thay ba mẹ tôi mắng tôi một trận?” Kiều Vụ Sanh nghiêng đầu hỏi, vẻ mặt như đang xem kịch vui.

Thịnh Đại Nghĩa ngồi ngay ngắn, giọng trầm ổn: “Tôi chỉ muốn chắc chắn một điều, vụ đồ ăn vặt đó không phải do cô gây ra. Nếu đúng vậy, tôi đến để xin lỗi.”

“Không cần đâu.” Kiều Vụ Sanh xua tay, “Mấy chuyện đó không quan trọng. Nhưng mà, tôi lại có chuyện muốn hỏi ngược lại.”

“Chuyện gì?” Thịnh Đại Nghĩa hỏi.

Cô híp mắt, ngập ngừng một chút rồi chậm rãi nói: “Theo ông, vì lý do gì mà một người lại sẵn sàng làm tổn hại danh tiếng của chính công ty mình, nơi mình đang nắm cổ phần?”

Thịnh Đại Nghĩa giật mình, cau mày: “Nếu là như vậy, chắc chắn là để chờ giá cổ phiếu rớt mạnh rồi thừa cơ thâu tóm.”

Sau đó, ông liếc nhìn cô một cái thật sâu: “Chẳng lẽ… cô đã biết là ai? Hơn nữa người này còn là thành viên hội đồng quản trị?”

Kiều Vụ Sanh nhướng mày, cười nhạt: “Tôi đâu có nói gì đâu. Cảm ơn ông, thắc mắc của tôi được giải đáp rồi. Nếu không còn chuyện gì khác, ông về được rồi. Tôi còn phải làm việc.”

Thịnh Đại Nghĩa híp mắt suy tư, sau đó im lặng rời đi.

Kiều Vụ Sanh duỗi người, ánh mắt nhìn ra cửa sổ. Cô lẩm bẩm: “Tiếp theo… là gặp người đó.”

Cô nhấc máy gọi: “A lô, Susan, mấy thứ tôi dặn cô chuẩn bị sẵn rồi chứ?”

“Chuẩn bị xong hết rồi, Tiểu Kiều tổng. Chỉ chờ lệnh xuất phát ạ.” Susan đáp.

“Được rồi, mười phút nữa gặp nhau ở phòng nghiên cứu phát triển.” Kiều Vụ Sanh cúp máy, khóe môi khẽ cong lên, nụ cười lạnh lẽo lướt qua ánh mắt.

Cùng lúc đó, trong văn phòng của Khang Duệ Trạch, Khang Phong đi qua đi lại không ngừng, vẻ mặt đầy nôn nóng.

“Ba à, ba đừng đi tới đi lui nữa, con nhìn mà chóng hết cả mặt.” Khang Duệ Trạch thở dài nói.

“Ba đang lo đây này!” Khang Phong dừng lại, vỗ mạnh lên mu bàn tay, giọng tức tối: “Vừa rồi ba đến tìm Kiều Vụ Sanh, định khuyên nó dừng việc điều tra lại. Con biết nó nói gì không?”

Khang Duệ Trạch nhún vai: “Câu này ba nhắc mấy lần rồi. Nó nói ‘phát hiện Vương Đạt và người gây ra vụ bê bối đồ ăn vặt là bạn học cùng khóa, cùng trường’.”

Khang Phong nghiến răng: “Nó nói vậy là có ý gì? Rõ ràng là đang ám chỉ ba!”

“Nó bắt đầu nghi ngờ rồi. Chẳng phải con nói chuyện này sẽ không bị đào sâu sao?”

“Con cũng nói rồi đừng làm rùm beng như vậy, là ai không nghe hả?” Khang Duệ Trạch hừ lạnh.

“Ba cứ khăng khăng muốn cho cô ta một bài học, bắt cô ta phải nể mặt, để sau này dễ khống chế. Kết quả thì sao? Mọi người đã đánh giá thấp Kiều Vụ Sanh quá rồi.”

“Cũng tại nó không biết điều! Giành thì không giành, lại còn để người ta đẩy lên vị trí đó một cách dễ dàng!” Khang Phong nổi cáu, giọng nói mang theo cả sự hối hận và bất lực.

Khang Duệ Trạch cố gắng trấn an: “Hôm qua trong tiệc, cô ta cũng đã thử dò xét con, nhưng con thấy không có gì nghiêm trọng cả. Cho dù cô ta có tra ra Vương Đạt, thì liên quan gì đến chúng ta chứ?”

“Ý con là gì cơ?” Khang Phong cau mày hỏi.

Khang Duệ Trạch khẽ nhếch môi cười, ánh mắt nheo lại đầy ẩn ý: “Đến lúc đó, Ba sẽ hiểu thôi.”

Khang Phong càng nghe càng không hiểu, lòng càng thêm bất an.

Cùng lúc đó, Kiều Vụ Sanh cùng Susan tay xách giỏ trái cây và hộp quà hạt dinh dưỡng, tiến thẳng đến tầng của bộ phận nghiên cứu phát triển. Vừa xuất hiện, cả hai lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người trong phòng.

“Giúp chị diễn một màn.” Kiều Vụ Sanh khẽ nói với Susan.

Sau đó, cô ngẩng đầu cao giọng gọi: “Vương Đạt đâu? Ai là Vương Đạt?”

Mọi người trong phòng đều sững sờ, không ai ngờ tổng giám đốc lại đích thân đến bộ phận của họ, hơn nữa tay còn xách theo quà cáp. Họ thì thầm bàn tán:

“Tiểu Kiều tổng đang gọi ai vậy?”

“Hình như là Vương Đạt? Cái cậu mới vào đợt vừa rồi?”

“Tiểu Kiều tổng còn mang quà tới nữa kìa! Không lẽ Vương Đạt làm gì đó giúp cô ấy? Cô ấy tới cảm ơn sao?”

“Không thể nào… Sao chuyện tốt thế lại không rơi trúng người mình nhỉ?”

“Tiểu Kiều tổng nhìn vậy mà dễ gần ghê.”

Tiếng xì xào ngày một lớn, suýt nữa át cả tiếng Kiều Vụ Sanh.

Lúc này, một giọng nam vang lên từ phía sau cô: “Có người gọi tôi à?”

Kiều Vụ Sanh quay lại, thấy Vương Đạt đang đứng sau mình với vẻ mặt ngơ ngác.

Cô mỉm cười, giọng vừa nhẹ nhàng vừa rõ ràng: “Cậu là Vương Đạt đúng không? Cháu trai của cổ đông Khang? Lại còn là em trai họ của phó tổng Khang?”

Cả phòng im bặt trong tích tắc, rồi lập tức bùng nổ.

“Gì cơ?! Vương Đạt cậu giấu kỹ quá đấy!”

“Thì ra là em trai họ của phó tổng Khang!”

“Trời ơi, người liên quan lại ở ngay bên cạnh mình sao?!”

Vương Đạt nghe xong, sắc mặt dần trở nên cứng đờ. Anh ta mím môi, ngập ngừng hỏi: “Ờ… không biết Tiểu Kiều tổng tìm tôi có việc gì vậy ạ?”

Kiều Vụ Sanh mỉm cười, thong thả nói: “Cậu là cháu ngoại của cổ đông Khang, tôi là tổng giám đốc điều hành, đương nhiên phải đích thân tới chào mừng cậu gia nhập công ty.”

“Chắc Tiểu Kiều tổng nhầm lẫn gì rồi ạ… Tôi sao có thể là cháu của cổ đông Khang được?” Vương Đạt vội vàng phủ nhận, ánh mắt lướt qua đống đồ ăn vặt trên sàn rồi nói: “Tôi còn đang bận việc, không dám làm phiền tổng giám đốc lâu hơn.”

Anh ta định bước lướt qua thì bị Kiều Vụ Sanh nhẹ nhàng đưa tay chặn lại.

“Sao tôi lại nhầm được? Mọi người nhìn kỹ mà xem, cậu và phó tổng Khang rõ ràng có nét giống nhau. Hơn nữa hôm qua chính miệng phó tổng Khang cũng nói cậu là em họ của anh ta mà.” Kiều Vụ Sanh cong môi cười nhạt.

“Chuyện này có gì đâu mà phải giấu chứ? Nhận thì nhận đi, trừ khi… là vì đã làm chuyện gì mờ ám nên mới không dám thừa nhận đúng không?”

“Không… không thể nào!” Vương Đạt tròn xoe mắt, vội xua tay. “Tôi làm sao có thể làm chuyện gì mờ ám được? Nếu phó tổng Khang đã nói thế, thì… vâng, tôi thừa nhận. Tôi là em họ của anh ấy.”

Kiều Vụ Sanh rất hài lòng với câu trả lời đó. Cô mỉm cười, tiếp tục: “À đúng rồi, em trai em gái tôi sắp thi đại học rồi, thi xong còn phải chọn trường. Cậu học đại học nào vậy? Cho tôi xin chút kinh nghiệm để tham khảo nhé.”

Vương Đạt hơi khựng lại rồi đáp: “Tôi học Đại học Công nghệ Hải Thành.”

“Ồ, trường đó nghe quen lắm… Hình như có ai đó từng nhắc đến…” Kiều Vụ Sanh nhíu mày, giả vờ suy nghĩ, sau đó như sực nhớ ra: “À phải rồi! Người gây ra vụ rắc rối trong sự kiện đồ ăn vặt hình như cũng học trường này, lại còn tốt nghiệp cùng năm với cậu nữa. Hai người không phải bạn học đấy chứ?”

Vương Đạt nhíu mày: “Cái đó… chỉ là trùng hợp thôi, Tiểu Kiều tổng.”

“Vậy à, thì ra là trùng hợp.” Kiều Vụ Sanh mỉm cười nhẹ, “Thôi được, mấy thứ này mang về chia với mọi người ăn cho vui. Làm việc cho tốt vào, đừng căng thẳng quá.”

Nói rồi cô đảo mắt nhìn các nhân viên trong phòng một vòng, rồi quay người bước đi đầy tự tin.

Không khí trong phòng chợt trầm lắng hẳn.

Một vài người liền vây lấy Vương Đạt hỏi han, trong khi những người khác tụ lại bàn tán nhỏ:

“Mọi người có nghe Tiểu Kiều tổng nói không? Cảm giác có gì đó là lạ…”

“Sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện Vương Đạt học cùng trường với người gây ra vụ đồ ăn vặt?”

“Tôi thấy… có chuyện gì đó không đơn giản.”

“Không lẽ nào… chắc không đến mức thế đâu nhỉ? Dù sao cậu ta cũng là em họ của phó tổng Khang cơ mà?”

...

Kiều Vụ Sanh đang đứng trong phòng điều khiển, chăm chú quan sát toàn bộ diễn biến, sau đó ngẩng đầu hỏi Susan: “Bên phía Chu Đồng có kết quả gì chưa?”

“Có rồi, đây là ảnh Chu Đồng vừa gửi qua, ảnh chụp kỷ yếu tốt nghiệp của Vương Đạt và nhóm bạn cùng lớp. Bọn họ tìm được trên trang chính thức của trường.” Susan đưa tấm ảnh ra trước mặt Kiều Vụ Sanh.

“Mới vừa tốt nghiệp nên mặt mũi gần như không thay đổi gì cả. Đây là Vương Đạt, người đứng cạnh cậu ta chính là người có liên quan đến vụ đồ ăn vặt.”

Kiều Vụ Sanh nheo mắt, giọng sắc bén: “Đi, tôi muốn đích thân đến gặp cậu ta một lần.”

Nói rồi, cô đứng dậy, Susan vội vàng đi theo sau. Hai người mang theo ít quà, trực tiếp đến chỗ ở của người có liên quan trong sự cố đồ ăn vặt.

Nhưng khi đến nơi…

“Chuyển đi rồi? Chuyển từ bao giờ vậy?”

Cả Susan và Kiều Vụ Sanh đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Chủ nhà vừa lau sàn vừa đáp: “Tối qua đấy, mười giờ gọi cho tôi xin trả phòng. Còn nói luôn sẽ bỏ cả tiền cọc. Khi tôi đến thì người đã đi rồi, chìa khóa đặt dưới tấm thảm trước cửa.”

Kiều Vụ Sanh khẽ cau mày: “Vậy anh có biết cậu ta đang làm việc ở đâu không?”

“Còn chưa đi làm đâu, vừa mới tốt nghiệp mà.” Chủ nhà suy nghĩ một lát, bỗng nhiên như sực nhớ ra, “À đúng rồi! Tôi nhớ cậu ta có nói hôm nay phải quay lại trường lấy ít đồ. Trước học ở Đại học Công nghệ Hải Thành.”

“Cảm ơn anh!”

Hai người lập tức nói lời cảm ơn, để lại phần quà cho chủ nhà, sau đó lên xe, trực tiếp chạy thẳng đến Đại học Công nghệ Hải Thành.

Trên đường đi, cả hai đều không giấu được sự sốt ruột.

“Một sinh viên mới tốt nghiệp, tự dưng lại trả phòng, bỏ luôn cả tiền cọc. Điều đó có nghĩa là gì?” Kiều Vụ Sanh cắn môi, sắc mặt lạnh đi, “Rõ ràng là… cậu ta không thiếu tiền.”

“Không thiếu tiền?” Susan híp mắt lại, giọng chua cay, “Vậy thì chắc vừa nhận được một khoản ‘tiền bẩn’ đâu đó.”

Hai người đồng loạt hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như dao.

“Có vẻ như suy đoán của tôi không sai… chỉ chờ gặp mặt đối chất.” Kiều Vụ Sanh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa kính.

Nửa tiếng sau, họ đã có mặt trước cổng Đại học Công nghệ Hải Thành.

Vì đang là mùa tốt nghiệp nên ra vào không cần quét thẻ, nhưng ô tô thì không được phép chạy vào. Cả hai đành gửi xe ở bãi đỗ bên trái rồi đi bộ vào trong khuôn viên trường.

Không khí trong trường nhộn nhịp hơn hẳn thường ngày, khắp nơi là sinh viên mặc áo tốt nghiệp đang chụp ảnh cùng gia đình.

“Tiểu Kiều tổng, trường rộng thế này, chúng ta cứ đi mò vậy cũng không phải cách đâu.” Susan lo lắng nhìn quanh.

“Đi hỏi người ta xem khoa đó ở đâu đã.” Kiều Vụ Sanh chống nạnh, đảo mắt một vòng rồi dừng lại ở một nam sinh đang mặc thường phục, không giống các sinh viên tốt nghiệp khác.

Cô bước nhanh tới, nhoẻn miệng cười: “Chào bạn, cho mình hỏi khoa Công nghệ Thực phẩm nằm ở đâu vậy?”

Nam sinh kia khựng lại một chút rồi trả lời: “Khoa Công nghệ Thực phẩm à? Đi thẳng theo con đường này, sâu bên trong. Xa lắm đấy, hai chị nên đi xe điện nội khu thì hơn.”

Cậu ta chỉ sang bên phải, tiếp lời: “Xe điện trong khu trường học đang miễn phí dịp tốt nghiệp này, ngay phía kia có điểm chờ, đông người lắm nhưng xuất phát liên tục.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc