Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Con Gái Nuôi Nhà Giàu Ác Độc Không Muốn Theo Cốt Truyện Nữa! Chương 12: Hot Search

Cài Đặt

Chương 12: Hot Search

Chu Đồng nghi hoặc hỏi cô: “Trước đây tôi là thư ký riêng cho Chủ tịch, bây giờ vẫn tiếp tục làm thư ký, chẳng phải sẽ trùng lặp với công việc của Susan sao ạ?”

Kiều Vụ Sanh ngẩng đầu nhìn anh ta, giọng thản nhiên: “Không trùng lặp. Susan phụ trách các công việc liên quan đến vị trí phó tổng của tôi, còn anh thì phụ trách phần công việc thuộc cương vị đại diện tổng giám đốc.”

“Vậy à, tôi hiểu rồi.”

Chu Đồng cùng Tôn Du liếc nhau một cái, rồi cùng đứng dậy rời khỏi văn phòng.

Kiều Vụ Sanh duỗi người, tựa lưng vào ghế rồi lăn bánh ghế đến sát cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.

Lúc này, một tia chớp xé ngang bầu trời, rồi cơn mưa như trút nước ập xuống, đập vào khung cửa kính dày trong suốt.

“Thời tiết thế này chỉ muốn cuộn chăn xem phim, chẳng còn tâm trí làm việc nữa…” Cô lẩm bẩm, khẽ bĩu môi, sau đó quay lại bàn làm việc. Nhìn đống tài liệu chất cao, cô thở dài.

Ngoài cửa sổ, mưa mỗi lúc một nặng hạt, sấm sét đan xen không ngớt. Cảm giác lạnh sống lưng khiến Kiều Vụ Sanh bất giác rùng mình. Cô cầm điều khiển từ xa, kéo rèm lại rồi bật đèn lên.

Cô xoa vai, dụi mắt rồi cầm ly định đi lấy nước.

Không ngờ vừa đứng lên, trước mắt cô bỗng tối sầm lại, đầu óc quay cuồng. Chiếc ly rơi xuống đất vỡ làm đôi. Cô sững người, đứng tại chỗ ngây dại một lúc lâu.

Đến khi định thần lại, nhìn mảnh thủy tinh vỡ trên sàn, cô thở ra một hơi: “Rốt cuộc là sao thế này?”

Cô bấm máy gọi lao công đến xử lý, còn mình thì ngồi xuống sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Không lâu sau, tiếng gõ cửa vang lên.

“Vào đi.” Cô đáp mà không mở mắt: “Mảnh vỡ nằm ở ngay cạnh bàn kia.”

“Cái gì?” Một giọng nam trung niên quen thuộc vang lên: “Tiểu Sanh, cháu không khỏe à?”

Kiều Vụ Sanh lập tức mở mắt, nhìn kỹ lại thì thấy là Đào Thắng.

“Cổ đông Đào? Sao chú lại đến đây?” Cô vội vàng đứng dậy, chớp chớp mắt có chút bất ngờ.

Đào Thắng nhìn cô với vẻ nghi hoặc, lại cúi nhìn đống mảnh vỡ dưới chân bàn: “Cháu làm sao vậy? Trông không ổn lắm.”

“À, chỉ là không cẩn thận làm rơi cái ly thôi, cháu gọi bộ phận vệ sinh đến dọn rồi. Vừa rồi còn tưởng là họ, không ngờ lại là cổ đông Đào, ngại quá.” Kiều Vụ Sanh cười gượng: “Không biết lần này chú đến tìm cháu là vì chuyện gì? Nếu vẫn là chuyện khuyên cháu đoạt quyền thì thôi nhé, cháu thực sự không có hứng thú đâu.”

Đào Thắng bật cười: “Yên tâm đi, đã nói là tôn trọng ý của cháu thì chú sẽ không ép nữa. Chú đến là vì nghe nói ba mẹ cháu ở bệnh viện suýt chút nữa bị người ta hại, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Có cần chú điều mấy người bảo vệ đến canh giữ không?”

“À…” Kiều Vụ Sanh đang định từ chối thì lời nói đến miệng lại nuốt trở vào, nghiêng đầu nhìn Đào Thắng đầy cảnh giác, “Chú nghe chuyện này từ đâu thế? Ai nói cho chú biết vậy?”

Rõ ràng cô đã dặn Chu Đồng phải giữ kín chuyện này, sao Đào Thắng lại biết được? Chẳng lẽ…

“À, hôm qua chú có ghé bệnh viện thăm hỏi ba mẹ cháu, tình cờ nghe mấy hộ lý nói lại thôi.” Đào Thắng nói rất tự nhiên, thần sắc không có gì khác lạ.

“Thì ra là vậy.” Kiều Vụ Sanh khẽ gật đầu nhưng trong lòng vẫn chưa hết nghi ngờ. Ông ta chỉ nhắc đến hộ lý, không hề đả động đến việc bác Phí hay các vệ sĩ đang ở đó. Ông thật sự có đến bệnh viện không đấy?

“Dù sao thì chú thấy vẫn nên có người trông chừng cho cẩn thận. Người chú tìm đều có tay nghề, cháu cứ yên tâm đi.” Đào Thắng lại đề nghị.

“Không cần đâu, cháu sẽ tự sắp xếp ạ.” Kiều Vụ Sanh mỉm cười, vẻ mặt ôn hòa nhưng trong lòng đang lặng lẽ quan sát phản ứng của đối phương.

Đào Thắng như muốn nói gì đó nhưng lại thôi. Cuối cùng ông ta chỉ thở dài: “Thôi được, nếu đã vậy thì cháu cứ tự xử lý nhé. Nếu thật sự tìm không được người đáng tin, nhớ gọi cho chú.”

Nói rồi, ông ta đứng dậy đi ra cửa. Vừa mở cửa ra liền suýt va vào một nhân viên vệ sinh đang bước vào.

“A, xin lỗi!” Cô nhân viên rối rít cúi đầu xin lỗi rồi né sang một bên.

Đào Thắng liếc cô ấy một cái, hừ nhẹ, ưỡn ngực bước đi.

Nhân viên vệ sinh nhìn theo bóng ông ta, rồi quay đầu cười hì hì đi vào trong: “Tiểu Kiều tổng, xin lỗi vì đã tới trễ.”

“Không sao, mảnh thủy tinh ở chỗ kia, cô quét dọn giúp tôi nhé.” Kiều Vụ Sanh mỉm cười, chỉ xuống gầm bàn.

Cô nhân viên gật đầu, mang theo chổi và hốt rác đi qua, cúi xuống bắt đầu quét.

Đúng lúc này, lại có tiếng gõ cửa vang lên.

Kiều Vụ Sanh nhướng mày: “Vào đi!”

Lần này người bước vào chính là Phương Phấn Đấu.

Không cần ông ta mở miệng, Kiều Vụ Sanh cũng đoán được mục đích đến. Nhưng vẫn hỏi một câu theo phép lịch sự: “Cổ đông Phương có chuyện gì sao?” Cô muốn xem lần này ông ta sẽ sắp xếp ngôn từ thế nào.

Phương Phấn Đấu liếc mắt nhìn cô nhân viên vệ sinh, hỏi: “Dọn dẹp còn lâu không? Hay để chú quay lại sau?”

Cô nhân viên ngẩng đầu lên: “Xong ngay thôi ạ.”

Cô ấy lại kiểm tra thêm một lượt, chắc chắn không còn sót mảnh nào rồi xách đồ rời đi.

Khi cánh cửa khép lại, Phương Phấn Đấu khẽ ho một tiếng, rồi cất giọng: “Tiểu Sanh này, chú nghe nói Chủ tịch Kiều và phu nhân suýt nữa bị người ta hại trong bệnh viện. Những người đó đã bắt được chưa?”

Kiều Vụ Sanh lập tức nheo mắt, chăm chú quan sát biểu cảm của ông ta: “Cổ đông Phương nghe từ đâu ra vậy? Chẳng lẽ cũng là đi bệnh viện rồi được hộ lý kể lại?”

Phương Phấn Đấu khựng lại một chút, rồi bật cười ha hả: “Đúng thế, đúng thế, chú có ghé qua bệnh viện thăm ba mẹ cháu, nghe mấy hộ lý kể lại thôi.”

Trong lòng Kiều Vụ Sanh âm thầm trợn mắt, ông già này nói dối không cần chuẩn bị gì cả, mở miệng là bịa ra ngay, mặt không đỏ tim không loạn, đúng là lão cáo già.

“Trùng hợp ghê, cổ đông Đào cũng nói có đi bệnh viện thăm ba mẹ cháu. Không biết hai người có gặp nhau không? Hay là có hẹn đi cùng ạ?” Kiều Vụ Sanh nhếch môi, hỏi với vẻ không mặn không nhạt.

“Tất nhiên là...” Phương Phấn Đấu khựng lại một giây, rồi nói tiếp: “Tất nhiên là không gặp rồi.”

“Ồ.” Kiều Vụ Sanh đáp nhẹ, giọng điệu không rõ vui buồn.

Phương Phấn Đấu ho nhẹ, nói: “Chú nghĩ mấy người kia chắc chưa chịu bỏ qua dễ dàng, hay là để chú điều vài bảo vệ thân thủ tốt tới bệnh viện trông coi? Cẩn tắc vô áy náy.”

“Vậy thì không cần, cháu đã cho người lo rồi. Cảm ơn cổ đông Phương quan tâm ạ.” Kiều Vụ Sanh từ chối rất dứt khoát, giọng điềm tĩnh.

“Này... Cháu tự tìm thì sao bằng người chú quen biết chứ? Hay là dùng người của chú đi, nhiều người thêm phần yên tâm hơn.” Phương Phấn Đấu vẫn chưa chịu buông tha.

“Thật sự không cần đâu, lòng tốt của chú cháu xin nhận.”

Kiều Vụ Sanh mỉm cười lịch sự, giơ tay lên chỉ về phía cửa, ý bảo khách nên rời đi.

Thấy vậy, Phương Phấn Đấu cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành ho khẽ mấy tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, rồi xoay người rời khỏi văn phòng.

Kiều Vụ Sanh khẽ lắc đầu, thở dài một hơi. Cô vươn vai duỗi lưng, ngồi trên ghế xoay vài vòng, chợt nhớ ra mình đang định đi lấy nước uống. Cô lại đứng dậy, đi tới bên máy lọc nước, rút một chiếc ly giấy...

Cô vừa mới uống được một ngụm nước, tiếng gõ cửa lại vang lên lần nữa.

Câu hỏi dồn dập khiến Kiều Vụ Sanh sững người vài giây. Cô định thần lại, hơi nhíu mày: “Cổ đông Khang cũng biết chuyện này sao? Đừng nói với cháu là chú cũng đi bệnh viện nghe y tá kể nhé.”

Khang Phong khựng lại một chút: “Cháu đừng quan tâm chú biết bằng cách nào, quan trọng là…”

“Cảm ơn lòng tốt của chú.” Kiều Vụ Sanh lạnh lùng cắt lời: “Bảo vệ cháu đã sắp xếp cả rồi, không cần làm phiền đến chú. Mời chú hãy về cho.”

“Cháu…”

“Mời về đi, cổ đông Khang.” Kiều Vụ Sanh không kiên nhẫn mở toang cửa, ánh mắt nhìn thẳng ông ta không chớp.

Khang Phong nhăn mặt khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn rời đi.

Cô vừa thở phào định khép cửa lại thì đã thấy Thịnh Đại Nghĩa lại xuất hiện ngoài hành lang.

Cơn đau đầu ập đến. Cô thật sự phục bốn ông già này rồi, thay phiên từng người một đến đây gây áp lực.

Kiều Vụ Sanh hít một hơi thật sâu, gượng nụ cười xã giao: “Cổ đông Thịnh, chú tìm cháu có việc gì vậy?”

“Vào rồi nói.” Thịnh Đại Nghĩa đáp cụt lủn, không đợi mời đã bước thẳng vào, ngồi xuống ghế sofa.

Kiều Vụ Sanh nhún vai, đóng cửa rồi đi tới ngồi đối diện.

Thịnh Đại Nghĩa không vòng vo, nhìn thẳng vào cô, giọng nghiêm nghị: “Chú vừa từ bệnh viện về, Phí Mẫn đã nói rõ mọi chuyện.”

“Rồi sao?” Kiều Vụ Sanh nheo mắt, “Chú nghi ngờ cháu đứng sau chuyện đó à?”

“Ít nhất bây giờ, cháu không thể loại bỏ hiềm nghi.” Giọng ông ta lạnh tanh. “Chú muốn cử thêm vài vệ sĩ của mình đến bệnh viện.”

Kiều Vụ Sanh nhún vai, dang tay thản nhiên nói: “Được thôi, muốn thêm thì thêm, cháu chẳng có gì phải giấu. Cháu quang minh lỗi lạc, không sợ các người giám sát.”

Thịnh Đại Nghĩa nheo mắt nhìn cô, giọng lạnh đi vài phần: “Cháu cũng thẳng thắn đấy. Vậy thì cứ để rồi xem, xem rốt cuộc cháu có bao nhiêu trong sạch. Tự lo cho mình đi.”

Nói dứt lời, ông ta liếc nhìn đồng hồ, rồi chắp tay sau lưng, lặng lẽ rời khỏi văn phòng.

Kiều Vụ Sanh thở dài, ngửa đầu dựa vào ghế.

Đúng là quá rảnh, hết người này tới người kia, từng ông một kéo đến chất vấn.

--

Văn phòng tổng giám đốc Tập đoàn La thị.

La Quân Kiêu đang chăm chú duyệt văn kiện thì trợ lý Ngô Hoành đẩy cửa bước vào, giọng không giấu được kích động: “Tổng giám đốc! Có tin lớn!”

La Quân Kiêu ngẩng đầu nhìn hắn một cái: “Tin gì?”

Ngô Hoành giơ chiếc iPad lên: “Chủ tịch và phu nhân của Kiều thị gặp tai nạn giao thông, hiện đang hôn mê chưa tỉnh. Con gái nuôi của họ, Kiều Vụ Sanh, chính thức lên làm tổng giám đốc tạm thời. Trên mạng đang đồn ầm lên rằng vụ tai nạn này do chính cô ấy sắp đặt, mục đích là để giành quyền.”

La Quân Kiêu híp mắt, cười khẽ: “ Tổng giám đốc… Cô gái này cũng to gan đấy.”

“Chúng ta còn muốn hợp tác với Kiều thị không ạ?” Ngô Hoành dè dặt hỏi.

La Quân Kiêu dựa lưng vào ghế, cong môi cười nhạt: “Hợp tác thì vẫn sẽ hợp tác, nhưng không cần vội. Để tôi tìm cơ hội gặp mặt Kiều Vụ Sanh trước đã.”

Ngô Hoành hơi sửng sốt, rồi gật đầu cầm iPad rời đi.

Rạng sáng 3 giờ, một từ khóa bất ngờ leo thẳng lên top 1 tìm kiếm Weibo:

【Hot search: Đồ ăn vặt Kiều thị gây tiêu chảy】

Chờ đến khi Kiều Vụ Sanh bước chân vào văn phòng thì tin tức này đã đứng đầu bảng.

Dòng bình luận dưới bài viết đủ kiểu giật gân:

“Tôi vừa ăn vài món nhà họ tối qua, nửa đêm đã phải ôm bụng chạy vào nhà vệ sinh!”

“Sao tôi ăn lại không bị gì nhỉ?”

“Lúc trước tôi cũng từng đau bụng sau khi ăn đồ ăn vặt Kiều thị, tưởng do dạ dày yếu, giờ mới thấy có vấn đề.”

“Tôi vừa đặt đơn, thôi huỷ gấp còn kịp!”

“Hay dữ, nếu trị được táo bón thì tôi đặt hẳn vài thùng!”

Trong văn phòng tổng giám đốc, Kiều Vụ Sanh cau mày nhìn chằm chằm vào bảng tin trên iPad. Susan đứng bên cạnh bàn, nhíu mày theo.

“Làm sao ăn đồ ăn vặt mà lại tiêu chảy được chứ…” Susan lẩm bẩm.

Khắp công ty bắt đầu xôn xao, diễn đàn nội bộ bàn tán rôm rả.

Đúng lúc đó, Chu Đồng gõ cửa, bước vào thông báo: “Tiểu Kiều tổng, hội đồng quản trị triệu tập họp gấp. Có vẻ như họ rất tức giận.”

“Nhanh vậy sao?” Kiều Vụ Sanh hừ nhẹ, cầm lấy iPad rồi đứng dậy.

“Đi thôi. Tôi cũng muốn xem mấy lão già đó định chỉ trích tôi kiểu gì.”

Theo kịch bản cô đoán, hội đồng quản trị chắc chắn sẽ chỉ trích ầm trời, mà chẳng ai đưa ra được phương án nào ra hồn. Kết cục, cô vừa bị mắng vừa phải lo liệu mọi thứ.

Nếu đã vậy... Chi bằng đánh đòn phủ đầu.

Kiều Vụ Sanh đẩy cửa phòng họp bước vào, tiếng bàn luận ồn ào lập tức im bặt.

Cô đặt chiếc iPad lên bàn, ánh mắt quét qua một vòng đám cổ đông: “Các vị cũng thấy hot search rồi đấy. Có ai đưa ra được phương án xử lý không? Nếu không có gì ra hồn, thì đừng tốn thời gian vô ích, tan họp đi.”

Lời vừa dứt, đám người vốn đang chuẩn bị sẵn tinh thần để mắng cô, lập tức cứng họng, quay sang nhìn nhau.

Kiều Vụ Sanh khẽ cong môi, cầm lại iPad, đứng dậy định rời đi.

“Khoan đã!” Một vị cổ đông đột ngột đứng bật dậy, gọi giật cô lại. “Xảy ra chuyện thế này, cô không định cho chúng tôi một lời giải thích sao?”

“Đúng đó! Cô đang giữ chức quyền tổng giám đốc, ít nhất cũng nên có trách nhiệm!”

“Cô không thể cứ phẩy tay bỏ đi như vậy được!”

Những người khác cũng bắt đầu nhao nhao phụ họa, khiến Kiều Vụ Sanh cảm thấy bên tai ong ong, chỉ muốn đưa tay đập muỗi cho xong.

Cô hít một hơi thật sâu, xoay người lại, nhìn từng người trong phòng họp, nở một nụ cười mang ý châm chọc: “Giải thích thì tôi không có. Tôi cũng vừa mới biết tin này giống các vị thôi. Đừng lấy chức danh mà áp tôi, lúc trước là chính các người nhất quyết kéo tôi lên ngồi cái ghế này. Giờ mới xảy ra chuyện nhỏ đã la làng bắt tôi giải trình?”

Cô nhướn mày, giọng trở nên sắc bén hơn: “Tôi cũng muốn biết đấy, tại sao ăn đồ ăn vặt của Kiều thị lại bị tiêu chảy? Các vị là lão làng trong ngành, nếu có phương án giải quyết thì cứ nói ra, không thì đừng đứng đó chỉ tay năm ngón nữa!”

Dứt lời Kiều Vụ Sanh thở ra một hơi, hất cằm quay người bỏ đi, để lại một đám người ngẩn ngơ ngồi đó chưa kịp phản ứng.

Một lúc sau, phòng họp lập tức nổ tung. Ai nấy đều chỉ trích Kiều Vụ Sanh vô trách nhiệm, thái độ ngạo mạn, tỏ rõ sự bất mãn.

Chỉ có bốn vị cổ đông lớn là vẫn ngồi im không nói lời nào, vẻ mặt trầm mặc.

Khang Phong hắng giọng, phá vỡ sự im lặng: “Ba vị thấy thế nào? Chuyện này… là do ai làm?”

Thịnh Đại Nghĩa nheo mắt, lạnh giọng: “Ý anh là… đối thủ cạnh tranh gây rối? Cố tình bôi nhọ Kiều thị?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc