Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Con Gái Nuôi Nhà Giàu Ác Độc Không Muốn Theo Cốt Truyện Nữa! Chương 1: Xuyên Thư

Cài Đặt

Chương 1: Xuyên Thư

Tháng Tư ở Hải Thành, thời tiết mát mẻ dễ chịu.

Biệt thự nhà họ Kiều nằm sát bờ sông, trong một khu dân cư cao cấp. Mỗi căn biệt thự trong khu này đều có thiết kế riêng biệt. Biệt thự nhà họ Kiều là kiểu nhà song lập đối xứng: hai bên có lối vào riêng và hồ bơi riêng, ở giữa có một cánh cửa ngầm thông sang nhau. Vừa tiện đi lại, vừa đảm bảo riêng tư.

Bên cạnh hồ bơi phía Tây, một chiếc bàn dài được dọn ra. Những người giúp việc lần lượt bưng lên nguyên liệu cho bữa tiệc nướng.

Lúc này, Kiều Vụ Sanh mặc áo ngủ tay dài, uể oải bước đến rồi nằm xuống chiếc ghế sofa ngoài trời.

Một người mang đến cho cô một ly hồng trà, thêm vài viên đá lạnh. Cô nhấp một ngụm, vẻ mặt thư giãn rồi uống thêm một hơi thật dài.

“Tiểu thư, giờ này ăn đồ nướng... có sớm quá không ạ?” Tân Dao là quản gia mới, nên dè dặt hỏi cô.

Tân Dao chỉ mới đến làm không lâu, bằng tuổi Kiều Vụ Sanh lại vừa tốt nghiệp Học viện Quản gia. Vì Kiều Vụ Sanh sống ở Tây viện, không muốn làm phiền đến vị quản gia già lâu năm nên đã tự tuyển Tân Dao vào.

Kiều Vụ Sanh duỗi người, liếc đồng hồ Philippe trên cổ tay: “Mười giờ sáng là thời điểm hoàn hảo để ăn thịt nướng đó.”

Tân Dao gật đầu rồi dặn các cô giúp việc nhóm lò, bắt đầu nướng thịt.

Kiều Vụ Sanh giơ cánh tay đeo đồng hồ ra đón nắng, khẽ nhắm mắt lại, tâm trí nhớ về những gì vừa xảy ra không lâu trước đó…

Cô vốn là một huấn luyện viên Taekwondo. Một lần đưa học trò đi học, cô đã trượt chân, đầu va mạnh xuống đất rồi ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, cô phát hiện mình đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành con gái nuôi trong gia đình hào môn, lại còn là vai phản diện.

Năm năm tuổi, cô bé được một cặp vợ chồng nhà giàu kết hôn đã chín năm mà chưa có con nhận nuôi. Một tháng sau, công ty của ba nuôi cô, ông Kiều Khiêm lại nhận được một hợp đồng lớn. Ông vui mừng, đặt kỳ vọng cao vào cô, mong cô lớn lên sẽ kế nghiệp công ty.

Năm cô lên tám tuổi, mẹ nuôi cô Tô Nhã, sinh một đôi trai gái. Từ đó, cô bị bỏ mặc. Nhưng cô không cam tâm, cố gắng học hành và luôn đứng nhất lớp, cuối cùng cũng thi đỗ vào một trường danh tiếng. Chỉ mong ba mẹ nuôi nhìn mình thêm một lần. Tiếc rằng, trong mắt họ từ đầu đến cuối chỉ có hai đứa con ruột. Với cô, họ chỉ làm tròn trách nhiệm nuôi dưỡng, chứ chưa từng đặt kỳ vọng.

Cho đến một ngày, cô phát hiện ba nuôi chỉ định chia cho cô ít cổ phần, còn quyền quản lý thì không. Sự bất mãn trong lòng bùng lên, lại bị các cổ đông xúi giục, cô bắt đầu giành quyền điều hành. Ngày cô chính thức ngồi lên ghế chủ tịch công ty, biệt thự bất ngờ sụp đổ. Khi được tìm thấy thì cô đã không còn sống.

Và Kiều Vụ Sanh xuyên đến đúng ngày hôm đó, nghe được kế hoạch của ba nuôi.

Cô nghĩ bụng: ‘Có chia tiền, lại không phải quản lý công ty. Thế chẳng phải quá tốt rồi sao? Vậy thì cứ nằm yên hưởng thụ thôi!’

Hiện tại, cô đang giữ chức Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Kiều thị. Vì vừa hoàn thành một dự án lớn nên tự cho mình nghỉ ngơi một thời gian. Nhưng chức vụ này vẫn phải xử lý rất nhiều việc, cô mong sớm được rút lui, chỉ giữ cổ phần rồi sống thảnh thơi.

Ký ức nguyên chủ cũng dần hiện lên. Cô hiện tại 26 tuổi, cặp sinh đôi trai gái nhỏ hơn cô tám tuổi, tức là đang học lớp 12, chắc giờ đang trong giai đoạn ôn thi đại học.

Hồi tưởng xong, Kiều Vụ Sanh lắc đầu, ngửa cổ uống cạn ly rượu vang trong tay. Cô gắp thêm một miếng thịt nướng, chấm vào tương ớt rồi nhai chậm rãi, ngon đến mức thấy đời thật mỹ mãn.

Cô bảo người mang TV ra đặt cạnh bể bơi. Vừa ăn thịt nướng vừa xem phim ngoài trời, chính là giấc mơ bấy lâu nay của cô, giờ đã thành hiện thực.

Một tiếng sau, ăn no uống đủ, Kiều Vụ Sanh cởi áo ngủ tay dài, để lộ bộ đồ bơi dễ thương. Cô cầm chiếc phao treo cạnh đó, từ tốn bước xuống hồ.

Cô nghĩ bụng, có bể bơi đẹp thế này, mà không biết bơi thì thật là uổng phí. Phải tìm huấn luyện viên dạy bơi mới được.

Vừa ngâm mình dưới nước, cô vừa đảo mắt nhìn quanh. Khu vườn vẫn còn trống, có thể trang trí thêm một chút. Năm tám tuổi, cô gái kia đã phải sống một mình ở Tây viện, ba mẹ nuôi cùng hai em thì sống ở Đông viện, chỉ có tối Chủ Nhật họ mới ăn cơm cùng nhau.

Cô gái ấy vì thế luôn cảm thấy cô đơn…

Nhưng với Kiều Vụ Sanh bây giờ, cô lại thấy vô cùng hài lòng với cuộc sống yên tĩnh và tự do này.

Cô phất tay, ra hiệu cho Tân Dao cùng người làm lui ra ngoài, để một mình tận hưởng khoảng thời gian yên bình.

Bỗng nhiên, có hai giọng nói vang lên, một nam, một nữ, vừa trong trẻo vừa tươi sáng: “Chị ơi!”

Kiều Vụ Sanh mở mắt ra, quay đầu nhìn lại. Trước mặt cô là một cô gái cao gầy, tóc dài uốn xoăn buộc phía sau. Bên cạnh là một chàng trai còn cao hơn, vai rộng, tóc được cắt ngắn gọn gàng.

Khuôn mặt hai người có nét giống nhau, cả hai đều tươi cười rạng rỡ.

Kiều Vụ Sanh chớp mắt, ký ức nguyên chủ ùa về, chính là cặp song sinh nổi tiếng đó. Anh trai tên Kiều Tô Ngôn, em gái là Kiều Tô Ngữ. Đây cũng là lần đầu tiên cô gặp lại họ kể từ khi xuyên vào thân xác này.

“Các em sao lại đến đây?”

Kiều Vụ Sanh lội phành phạch lên bờ, vội cầm lấy khăn tắm khoác lên người rồi bước nhanh về phía họ. Lúc vừa đi được hai bước, lòng bàn chân cô trượt nhẹ, suýt nữa thì té nhào.

“Chị cẩn thận đó!” Hai giọng nói đồng thanh vang lên.

“Không sao, chị ổn mà.” Kiều Vụ Sanh cười gượng, có chút ngượng ngùng. May mà từ nhỏ cô đã luyện Taekwondo, thân thể phản xạ nhanh, lực chân vững vàng, nếu không thì chắc đã té ngửa giữa sân. Hình tượng chị gái ngầu trong lòng hai đứa em e là tiêu tùng rồi.

Cặp song sinh này từ nhỏ đã là fan cuồng của người chị gái nuôi, luôn ngưỡng mộ cô hết mực. Vừa tan học là lại bám lấy chị không rời. Thế nhưng trong mắt nguyên chủ trước kia, việc họ đến chơi chẳng khác gì… khoe khoang.

Kiều Vụ Sanh mỉm cười mời hai người ngồi xuống.

“Lớp 12 rồi, bài vở bận rộn lắm mà. Sao các em lại có thời gian ghé qua chỗ chị thế?”

Vừa hỏi, cô vừa rót nước cho từng người. Cả ba cùng ngồi quanh chiếc bàn cạnh hồ bơi.

Hai đứa trẻ nhìn quanh khu vườn một vòng, ánh mắt nhanh chóng dừng lại trên bàn tiệc BBQ.

“Chị... chị dám nướng thịt trong nhà luôn á?!” Kiều Tô Ngữ tròn mắt ngạc nhiên, “Không hổ danh là chị của em, đúng là chẳng coi ba ra gì luôn!”

Nghe vậy, Kiều Vụ Sanh mới sực nhớ. Trong nhà có một điều cấm kỵ do ba nuôi Kiều Khiêm đặt ra: không được nấu món gì có khói dầu nồng nặc, chẳng hạn như thịt nướng hay lẩu, đặc biệt là trong nhà.

Nhưng chuyện đó vốn không làm khó được cô.

Cô chỉ tay sang một góc bàn: “Thấy cái máy hút khói mini kia không? Loại này dùng ngoài trời, khử mùi rất tốt ba sẽ không biết đâu.”

“Chị đúng là chu đáo hết phần thiên hạ luôn đó!” Kiều Tô Ngôn giơ ngón tay cái lên, mặt đầy thán phục. “Vậy... lần sau tụi em có thể cùng chị nướng thịt không?”

“À đúng rồi, suýt nữa quên mất, tụi em tới đây là để báo cho chị một tin cực kỳ vui nè!”

Kiều Tô Ngôn cầm điện thoại lên, Kiều Tô Ngữ cũng vậy. Hai người đồng loạt đưa điện thoại đến trước mặt Kiều Vụ Sanh.

“Chị ơi! Bọn em đều đã nhận được giấy chứng nhận, đủ điều kiện thi năng khiếu vào trường đại học mơ ước rồi đó!”

Kiều Vụ Sanh nhìn vào màn hình của hai người, vui vẻ vỗ tay chúc mừng.

Trong lúc trò chuyện, cô biết được lần này hai đứa tranh thủ về nhà, để lấy thêm đồ dùng học tập. Để thi đỗ được vào ngôi trường yêu thích, hai anh em đều phải đi học thêm vào cuối tuần, có lẽ sẽ không có thời gian ghé thăm cô nữa. Muốn ngồi trò chuyện tiếp như hôm nay, chắc phải đợi sau kỳ thi đại học.

Kiều Vụ Sanh mỉm cười nhẹ nhàng: “Hai đứa lo học hành thật tốt đi, tương lai còn dài mà.”

Cả hai lại đồng thanh “Dạ!”, ánh mắt lấp lánh ngưỡng mộ. Họ phối hợp nhịp nhàng, tung hứng không ngừng, hết lời tán dương chị gái. Kiều Vụ Sanh chỉ biết cười trừ, ngượng đến mức muốn tìm cớ đuổi khéo hai đứa đi.

Đúng lúc đó, điện thoại của Kiều Tô Ngôn đổ chuông. Không khí lập tức trở nên yên ắng.

Cậu bắt máy, “Dạ” vài tiếng rồi tắt máy.

Kiều Vụ Sanh tranh thủ hỏi: “Có việc gì à? Nếu bận thì hai đứa cứ về trước đi.”

Kiều Tô Ngôn lắc đầu cười: “Không có gì đâu chị, ba gọi hỏi tụi em có về ăn cơm không. Ổng còn nhờ em nhắn với chị là tối nay cả nhà ăn cơm chung, ổng có chuyện quan trọng muốn nói.”

“Chuyện quan trọng…” Kiều Vụ Sanh hơi nhíu mày. Chẳng lẽ là định công khai cái “kế hoạch” đó? Nếu vậy thì càng tốt, cô cũng có thể nhân cơ hội thể hiện rõ lập trường không tranh giành gì cả, tiện thể xin rút khỏi chức vụ Phó Tổng Giám đốc luôn. Cô chỉ muốn sống một cuộc đời nhàn nhã, yên bình, làm một người có tiền nhưng không cần bận tâm sự đời.

“Chị ơi?” Một tiếng gọi kéo cô trở về hiện thực.

Cô mỉm cười đáp: “Ừ, được rồi.”

“Vậy chị có thể qua phòng em, giúp em sắp xếp đồ một chút không? Em muốn mang nhiều thứ về trường mà không đủ chỗ để. Chị xem có thể cho em gửi tạm một ít ở chỗ chị được không ạ?” Kiều Tô Ngữ nắm lấy tay cô, nũng nịu.

Kiều Vụ Sanh hơi sững người. Tuy lớn hơn bọn họ tám tuổi, nhưng Kiều Tô Ngữ cao đến 1m70, còn cô chỉ có 1m65. Với dáng người cao ráo, ánh mắt long lanh làm nũng thế kia, cô hoàn toàn không có sức chống đỡ.

Trái tim mềm nhũn ra trong tích tắc, cô liền cười nói: “Được rồi, được rồi, đi thôi.”

Nói xong, cô quay về phòng thay đồ, rồi đi theo Kiều Tô Ngữ sang khu Đông viện.

Bố cục của Đông viện hơi khác một chút so với Tây viện, nhưng nhìn chung vẫn cùng phong cách.

Từ năm tám tuổi, nguyên chủ đã chuyển hẳn sang sống ở Tây viện. Ngoại trừ bữa cơm tối chủ nhật với gia đình hoặc vào ngày sinh nhật, cô gần như không đặt chân đến Đông viện. Mọi liên hệ với ba mẹ nuôi cũng đều thông qua điện thoại bàn.

Phòng của vợ chồng Kiều Khiêm nằm ở tầng một. Kiều Tô Ngữ ở tầng hai, còn Kiều Tô Ngôn là tầng ba.

Vừa bước chân vào phòng của Kiều Tô Ngữ, Kiều Vụ Sanh lập tức sững người. Căn phòng được trang trí không khác gì phòng công chúa trong hoạt hình: lung linh, mộng mơ, lấp lánh sắc hồng. Nghĩ đến căn phòng của mình bên Tây viện, cô chỉ biết thở dài. Nó thật đơn giản lại nhạt nhòa, đúng kiểu dành cho “người trưởng thành”.

Cô lẩm bẩm nhỏ: ‘Có lẽ phải tìm ai đó sửa sang lại phòng mình một chút rồi….’

“Ơ? Chị vừa nói gì thế?” Kiều Tô Ngữ quay đầu lại, chớp mắt nhìn cô.

“À… Chị nói là chị rất thích phòng em đấy.” Kiều Vụ Sanh nhìn quanh một lượt rồi gật đầu, “Thật sự rất xinh.”

“Thật không ạ?!” Kiều Tô Ngữ lập tức phấn khích, nắm lấy tay cô, “Em cứ tưởng chị sẽ chê em trẻ con cơ! Không ngờ chị cũng thích! Chị em mình đúng là có chung gu thật!”

“Được rồi, được rồi, mau thu dọn đi, để chị xem em định mang những gì về trường.” Kiều Vụ Sanh vội chuyển chủ đề: “Thời gian có hạn, tốt nhất dọn xong trước khi ba về.”

Trong lòng cô vẫn hơi lo lắng. Nếu Kiều Khiêm về mà thấy cô đang ở trong phòng Kiều Tô Ngữ, không biết có nổi cáu linh tinh gì không.

“Dạ!” Kiều Tô Ngữ hí hửng đáp lời, rồi mở toàn bộ tủ đồ ra. Nhìn cảnh ấy, trong lòng Kiều Vụ Sanh lập tức dâng lên một linh cảm… chẳng lành.

Kiều Tô Ngữ ngượng ngùng quay sang: “Thật ra thì… em muốn mang hết...”

“Không! Em không muốn gì hết!” Kiều Vụ Sanh lập tức bịt miệng cô: “Để chị chọn, em chỉ việc gói lại. Ngoan nhé.”

Nói xong, cô buông tay ra, xoa nhẹ đầu em gái như dỗ trẻ con.

Kiều Tô Ngữ chớp mắt, rồi bất ngờ cúi xuống, ôm lấy tay chị áp lên má mình, nhắm mắt lại lí nhí: “Chị thật dịu dàng…”

Toàn thân Kiều Vụ Sanh rùng mình một cái, vội rút tay về, ho nhẹ hai tiếng rồi nói: “Nào, em gái xinh đẹp nhất vũ trụ, giờ mở vali ra đi, để chị sắp xếp quần áo vào cho.”

Kiều Tô Ngữ chớp mắt một lúc, rồi lè lưỡi nói: “Vali… em quên mang về rồi…”

“…”

Kiều Vụ Sanh chết lặng trong một giây, rồi thở dài, rút điện thoại ra bấm số của Tân Dao.

“A lô? Tân Dao à, giờ đi mua giúp tôi hai chiếc vali 24 inch thật dễ thương, mang sang Đông viện nhé.”

“Vâng, thưa tiểu thư.” Tân Dao lập tức cúp máy, lái xe thẳng đến trung tâm thương mại.

Kiều Tô Ngữ lập tức nhào tới ôm chặt lấy Kiều Vụ Sanh, cọ cọ vào người cô làm nũng: “Có chị gái là tuyệt vời nhất!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc