Tiểu Nguyên Bảo không cao tới miệng quan tài, phải dẫm lên chiếc ghế nhỏ bên cạnh mới nhìn được rõ bên trong.
Nhóc con tròn mắt một hồi, rồi ra vẻ hiểu ra điều gì đó.
Giọng nói non nớt vang lên:
“Ông ơi bà ơi, ca ca này có chín đời công đức hộ thân, nên tới giờ vẫn còn giữ được một hơi thở đấy ạ!”
“Chín đời công đức là cái gì?”
“Chính là ca ca ấy ở chín kiếp trước đều là người rất giỏi, làm được nhiều việc tốt, tích được rất nhiều công đức. Nếu đời thứ mười tròn đầy công đức nữa, thì sẽ thành tiên thành Phật luôn đó!”
Đó là những điều cha cô bé đã từng kể.
Người xem xung quanh nghe vậy mà cũng thấy thần kỳ.
Con bé câm này chẳng phải đã được thông linh rồi sao?
Chứ tuổi nhỏ thế, ai dạy được những chuyện huyền diệu như vậy?
Mở miệng là nói, lại còn rõ ràng mạch lạc!
Bà đồng Lưu thấy bị giành mất hào quang, bèn cười nhạt:
“Là ai dạy ngươi đi lừa đảo từ nhỏ như vậy hả? Chủ nhà họ Vương, nếu còn để con bé này gây rối, làm lỡ giờ chôn cất, đến lúc đó nhà cửa lục đục, tôi không gánh trách nhiệm đâu!”
Tiểu Nguyên Bảo quay đầu trừng mắt:
“Bà mới là kẻ lừa đảo! Suýt chút nữa chôn sống người ta rồi!”
Bà đồng Lưu tức giận hét lên:
“Rõ ràng là người đã chết, ngươi còn ngậm máu phun người! Có bản lĩnh thì ngươi cứu sống đi!”
Tiểu Nguyên Bảo nghiêm túc đáp:
“Cháu chính là đến để cứu người mà.”
Bà đồng Lưu tức đến bật cười:
“Ha! Con nhóc lừa đảo! Mày mà cứu được người chết sống lại? Được! Cứu đi! Mày mà cứu sống được, bà đây ăn phân cho mày xem! Còn nếu mày cứu không được, thì chôn theo với Vương Thiên Cẩu! Mày dám không?”
Nhị Bảo và Tam Bảo nghe đến đây đã thấy khó chịu.
Đang định lên tiếng thì Tiểu Nguyên Bảo đã giận dỗi hét:
“Cháu không phải đồ lừa đảo! Cháu là Tiểu Nguyên Bảo! Cháu nhất định cứu được ca ca! Đến lúc đó xem bà có dám ăn phân thật không!”
Mọi người xung quanh đều nghi hoặc —
Con bé này… chẳng lẽ điên rồi?
Bà đồng Lưu hả hê nói:
“Được! Được lắm! Tới đây, mọi người làm chứng cho! Cả ông lý chính làng họ Tang cũng có mặt, ông làm chủ đi! Nếu con bé này nói nhăng cuội, đã thề sống chết thì không được đổi ý! Đến lúc đó phải chôn theo luôn đó!”
Lý chính làng Tang cau mày.
Chuyện này, ông không thể đồng ý.
Một mạng người đấy!
Nhưng ông cũng chẳng tin con nhóc ấy có thể khiến người chết sống lại.
Chuyện nực cười!
Đúng lúc đó, Tiểu Nguyên Bảo đã trèo lên mép quan tài.
Người nhỏ nhắn mà lại rất linh hoạt, lật người một cái là chui vào được.
Chỉ thấy cô bé vươn tay nhỏ xíu, đưa đến mũi cậu bé trong quan tài…
Mọi người nín thở chờ đợi!
Tào thị căng cứng cả người vì hồi hộp.
Nhị Bảo và Tam Bảo cũng mở to mắt nhìn, chỉ sợ có sơ suất gì để còn kịp thời cứu em gái!
-----
Lúc này, Đại Bảo đang vác tre từ trên núi về thì nghe người ta nói, người làng Vương Gia đã bắt em gái cậu đi.
Để làm vợ ma.
Đại Bảo vứt bó tre xuống đất, con dao mượn chặt tre cũng chẳng buồn cất, nhét thẳng vào ngực rồi chạy như bay về làng Vương Gia.
…
Còn nói về nhà họ Tang.
Bà Tang dẫn hai con trai trở về, kể lại đầu đuôi mọi chuyện với ông cụ nhà họ Tang.
Ông cụ mắng cho một trận tơi bời!
“Ngu xuẩn! Đám đàn bà góa con côi ấy dọa các ngươi vài câu mà các ngươi cũng tin là lão Tứ hồn quay về à?!”
“Ông à, nếu không phải lão Tứ thật sự quay về, thì sao lại kỳ lạ đến vậy? Sức mạnh kinh người, đánh cho lão Đại lẫn lão Nhị ói máu…”
“Có khi nào hai thằng này bị dọa choáng không? Tác động tâm lý ấy?”
Lão Đại và lão Nhị nhà họ Tang khóc lóc rên rỉ, “Cha ơi! Thật sự là sức mạnh kinh người mà! Cổ tay con giờ vẫn còn trật khớp đây này, phải đi mời lang trung nắn lại, tiền này phải lấy từ công quỹ, đây là bị thương vì việc chung đó…”
“Đúng đúng đúng, con ói máu luôn, ngũ tạng như muốn vỡ ra, cũng phải đi khám…”
Bà Tang nghe nói đến chuyện xuất tiền thì như bị cắt thịt, nổi giận mắng: “Năm lượng bạc sắp đến tay thì bay mất, các ngươi còn muốn mời lang trung! Đàn ông con trai, đau chút có sao, chịu vài hôm là được! Mái nhà còn chưa sửa, lương thực cũng mất sạch, chuyện gì cũng cần tiền, đào đâu ra bạc mời lang trung hả…”
Đang ồn ào gà bay chó sủa thì bên ngoài có ai đó hét lên một câu:
“Người làng Vương Gia bắt Tiểu Nguyên Bảo đi làm vợ ma rồi! Mọi người mau đến xem náo nhiệt…”
Bà Tang vừa nghe liền ngẩn người.
Gì cơ?
Đúng là nhà họ Vương lợi hại thật!
Người mà họ không làm gì được, nhà họ Vương lại xử lý xong rồi.
“Đi! Để Tiểu Nguyên Bảo làm vợ ma, thì tiền sau này chúng ta có thể đòi lại!”
Lão Đại và lão Nhị không đi được, vì đang bị thương.
Bà Tang bèn gọi vợ của hai người và cháu trai cả – Tang Đại Long – mấy người cùng kéo sang làng Vương Gia.
Không khéo để nhà bên kia lấy mất tiền, thì lỗ nặng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


