Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tào thị lấy hơn nửa con gà chia cho Tiểu Nguyên Bảo, phần còn lại ít ỏi thì chia cho ba đứa con trai.
Bọn trẻ đang tuổi lớn, cần ăn uống đầy đủ, còn bản thân nàng chỉ cần uống chút canh là được.
“Nhị nương, người đã vì muội muội mà bị thương, nhà ta lại không có tiền mời lang trung. Người ăn chút thịt gà bồi bổ cho nhanh khỏi đi.”
Lòng người là để đáp lòng người.
Mấy năm qua sống chung, Tào thị – người mẹ kế này – đã thật sự được mấy đứa con chồng công nhận.
Tiểu Nguyên Bảo từ khi thôi nôi đã do một tay nàng nuôi lớn, mấy đứa lớn cũng đã có đủ sự hiểu chuyện để phân biệt đúng sai.
Cả thế gian đều khi dễ bọn chúng, chỉ có duy nhất người mẹ kế này luôn bảo vệ chúng.
Vì bọn chúng, nàng không chịu tái giá.
Chúng thầm thề, sau này lớn lên, sẽ coi Tào thị là mẹ ruột, báo hiếu phụng dưỡng nàng suốt đời.
Một hồi nhường nhịn khiến hốc mắt Tào thị lại đỏ hoe.
Nàng cắn một miếng thịt gà, rưng rưng nói: “Được, mẹ ăn… các con cũng ăn nhiều vào…”
Đúng lúc ấy, sau mái lều cỏ đột nhiên vang lên một âm thanh là lạ.
Tiểu Nguyên Bảo vểnh đôi bím tóc nhỏ lên, chăm chú lắng nghe.
Sau đó, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng vì hưng phấn, nhảy bật dậy chạy thẳng ra phía sau lều.
“Muội muội, chậm thôi!”
Đám Đại Bảo hoảng hốt đuổi theo.
Tiểu Nguyên Bảo đang dùng đôi tay nhỏ bé của mình đào bới thứ gì đó trong tuyết sau lều, thở hồng hộc kéo ra một bao tải lớn.
Đôi mắt bé con sáng rực như hai ngọn đèn nhỏ, reo lên như hiến vật quý:
“Các ca ca! Lương thực! Có lương thực ăn no rồi!”
Mọi người sững sờ như hóa đá.
Thật sự là một bao lương thực to tướng!
Nhị Bảo cảnh giác nhìn quanh bốn phía.
Trời đã gần tối, chẳng thấy ai, cũng không có dã thú.
Lương thực này… từ đâu mà ra?
Với mấy mẹ con bọn họ, đây chẳng khác nào lương thực cứu mạng!
Tào thị nhìn thấy ký hiệu trên bao lương thực, ngẩn người.
“Là bao đựng lương thực trợ cấp!”
Vừa mở ra xem thử, quả nhiên là lương thực trợ cấp – đầy ắp toàn là bột ngô, bột kê thô.
Bột thô có thể nấu cháo, trộn rau dại làm bánh, hoặc hấp thành bánh ngô đều được, rất no bụng.
“Không phải hàng mới, bị mở rồi… nhưng cũng phải bảy tám chục cân! Tốt quá rồi! Chúng ta ăn dè sẻn, trộn rau dại, ít nhất cũng đủ dùng một hai tháng!” – Tào thị mừng rỡ không thôi.
Nhưng vui mừng thì có, trong lòng cũng lo lắng không yên – lương thực này… từ đâu tới?
Nhị Bảo bỗng nói:
“Mẹ ơi, người có để ý không? Chúng ta là nghe thấy tiếng động mới ra xem, nhưng trên tuyết lại chẳng có dấu chân nào cả… giống như là từ trên trời rơi xuống vậy đó…”
Tiểu Nguyên Bảo giật thót trong lòng. Hỏng rồi!
Nhị ca thông minh quá, phát hiện không ổn rồi!
Bé vội giơ cánh tay mũm mĩm lên:
“Là… là lương thực của nhà mình đó… là cha cha hiển linh!”
Tào thị dịu dàng xoa đầu bé, nghẹn ngào nói:
“Đúng vậy, là lương thực của chúng ta… Là cha các con ở trên trời có linh thiêng, vẫn không yên lòng với các con, nên mới gửi lương thực về cho chúng ta…”
Mấy đứa nhỏ nhìn nhau, chẳng ai nói gì thêm.
Dù thế nào thì có lương thực ăn no bụng cũng là chuyện lớn đáng mừng.
“Mẹ ơi, trong nồi còn ít canh gà, mình trộn thêm ít bột thô vào nấu, vậy là tối nay cả nhà đều có thể ăn no rồi.”
Lâu lắm rồi chưa được no bụng…
“Được!”
Đại Bảo vẫn giữ được sự cảnh giác. Trong lúc Tào thị nấu cơm, nó lại lặng lẽ ra ngoài xem xét xung quanh lần nữa – vẫn không thấy dấu chân hay dấu hiệu gì bất thường.
Nghĩ mãi không ra, chỉ đành gác lại. Cả ngày hôm nay, mọi chuyện xảy ra thật sự khiến người ta không thể tin nổi.
---
Quan trọng nhất là phải đào cái chum đựng lương thực bị đè bên dưới ra trước đã.
Tất cả lương thực của nhà họ Thẩm đều để dưới giường sưởi của lão thái bà, mỗi bữa cơm đều do bà ta đích thân lấy gạo đưa cho con dâu nấu, người khác đến gần một bước cũng không được.
“Má! Đào được chum gạo rồi, nhưng chum bị vỡ rồi!”
Lão thái bà giật nảy mình, lật đật nhấc chân chạy tới xem.
Bà ta thọc tay vào cái chum vỡ, lục tìm một hồi rồi bỗng gào lên như heo bị chọc tiết:
“Đứa nào trời đánh thánh vật! Dám trộm gạo của bà già này! Lương thực trợ cấp của con thứ tư đâu? Còn đến bảy, tám chục cân cơ mà! Sao giờ chỉ còn mấy củ khoai lang thế này?!”
Rõ ràng sáng nay bà ta còn kiểm tra lại một lượt, tiếc không dám ăn.
Đứa cháu trai lớn Thẩm Tiểu Long nói:
“Bà ơi, có phải mấy đứa sao chổi đó trộm đi rồi không?”
“Không thể nào!” – Lão thái bà trợn mắt: “Lúc tụi nó đi, bà đã đích thân lục người từng đứa, đến cái lông cũng không cho đem theo!”
Ánh mắt bà ta sắc như dao:
“Nói! Có phải đứa nào trong bọn mày nhân lúc hỗn loạn, giấu đi rồi bịa chuyện mất lương thực không? Trộm đồ của bà già này, đúng là đồ tim gan thối nát!”
“Mẹ ơi, tụi con không có trộm mà!”
Cả đám trong nhà la oai oái, quỳ rạp xuống một hàng dài.
“Bà không tin tụi bây đâu! Bà không đánh chết tụi bây, tụi bây không biết sợ là gì!”
Lại một trận roi vọt, tiếng kêu khóc vang cả căn nhà tan hoang.
Đang lúc loạn hết cả lên, chợt có người đến gõ cửa, đích danh tìm lão thái bà Thẩm.
“Nhà chúng tôi mai là chôn thằng Thiên Cẩu rồi, bà đã cầm tiền đặt cọc, người chuẩn bị xong chưa vậy?”
Lão thái bà lập tức cười như nở hoa:
“Yên tâm yên tâm! Mụ già này đã nhận việc thì không bao giờ lỡ hẹn đâu...”
Chẳng qua chỉ mới nhận được tiền đặt cọc, phần còn lại vẫn chưa lấy được.
Bây giờ nhà thì sập, gạo thì bị trộm sạch, cái gì cũng cần tiền.
Chỉ còn cách bán con nhãi chết tiệt kia để xoay xở tạm thời.
Vài hôm nữa thì bán luôn cả Tam Bảo.
Thằng bé Tam Bảo lanh lợi, là con trai, làng bên có một lão già góa vợ, không con không cháu, muốn mua một đứa nhỏ về nuôi để dưỡng già chôn cất sau này...
Con nhãi câm kia mà còn bán được năm lượng, thì bán Tam Bảo, lại là trai tráng, chắc chắn phải được mười lượng trở lên.
Dù mấy đứa sao chổi đó có la hét om sòm thì sao chứ, bán hay không chẳng phải vẫn là do một câu nói của bà đây quyết định à!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







