Tiểu Nguyên Bảo tính tình cởi mở, tuổi còn nhỏ nhưng không hề sợ người lạ, ai chào bé cũng lễ phép đáp lại, bất kể có quen hay không. Bé vô cùng đáng yêu, khiến ai gặp cũng sinh lòng yêu mến.
Khi đến nhà Vương lão bá, sau khi trình bày mục đích chuyến đi, Vương lão bá liên tục xin lỗi:
"Đúng là chúng tôi sơ suất, không nghĩ được chu toàn như vậy. Sớm biết thì chỉ lấy ít lương thực thôi, gửi lại ở cửa hàng lương thực trong trấn, đỡ phiền các cháu phải chạy thêm chuyến này. Các cháu ngồi nghỉ một lát, ta ra sân sau chuẩn bị xe bò."
"Không cần vội đâu, cháu đi tìm Thiên Cẩu ca ca chơi một lúc đã."
Tiểu Nguyên Bảo nói rồi chạy loanh quanh trong sân tìm Vương Thiên Cẩu.
Vương lão thím thì niềm nở mời mẹ con nhà họ Thái vào nhà uống trà.
"Thiên Cẩu còn đang ngủ, chưa dậy đâu."
Vương lão thím cười nói.
"Vậy để cháu đi gọi ca ca dậy!"
Tiểu Nguyên Bảo không chịu ngồi yên, tính bé vốn hoạt bát, thân thiện như người quen từ lâu.
Bé tìm được phòng ngủ của Vương Thiên Cẩu, không chút ngần ngại đẩy cửa bước vào.
Vừa vào đến nơi, chiếc mũi nhỏ của bé hít hít trong không khí rồi kêu toáng lên:
"Ùi, thối quá! Thiên Cẩu ca ca, huynh sáng sớm đã đánh rắm rồi à!"
Vương Thiên Cẩu vốn ngủ rất nhẹ, từ sau lần thoát chết trở về thì tinh thần càng kém, ngày đêm mệt mỏi, ban đêm thường gặp ác mộng, sáng sớm càng khó tỉnh.
Chỉ khi nào nhà có việc gấp mới chịu dậy sớm, còn thường thì ngủ nướng đến tận trưa.
Vốn tính hắn vốn ít nói, nay bị Tiểu Nguyên Bảo làm cho tỉnh cả ngủ, suýt nữa bật thốt ra lời thô:
"Em mới là người đánh rắm đó, mau ra ngoài!"
Nhưng Tiểu Nguyên Bảo hoàn toàn không để ý, tiếp tục như chú chó con, hít hít khắp nơi:
"Không giống mùi rắm, mà giống mùi giày thối hơn thì phải?"
Chỉ chớp mắt sau, bé đã nhảy phóc tới mép giường của Vương Thiên Cẩu, chuẩn bị cúi xuống ngửi giày hắn.
Vương Thiên Cẩu hoảng sợ, vội vã khoác thêm áo, xỏ giày vào.
Tiểu Nguyên Bảo đứng trước giường, vẻ mặt ngập tràn nghi hoặc:
"Thiên Cẩu ca ca, sao người huynh lại thối thế này? Huynh ăn phân à?"
Vương Thiên Cẩu: …
Hắn vừa mơ ác mộng, toát cả mồ hôi lạnh, mới bốc ra thứ mùi thối như vậy.
Đang định mở miệng giải thích thì Tiểu Nguyên Bảo đã lẩm bẩm:
"Không đúng, mùi này... hình như ta đã ngửi thấy ở đâu rồi thì phải..."
Tiểu Nguyên Bảo đảo mắt nhìn quanh phòng.
Căn phòng sạch sẽ sáng sủa, ánh nắng đầy đủ, chẳng hề có chút âm khí tích tụ nào, đây vốn là căn phòng tốt nhất nhà họ Vương.
Thế nhưng lại có một luồng mùi lạ, không thuộc về con người.
Như thể mới có thứ gì đó dơ bẩn ở đây một thời gian rồi mới rời đi.
Tiểu Nguyên Bảo chợt nghĩ tới điều chẳng lành, nghiêm túc hỏi:
"Thiên Cẩu ca ca, huynh có hay gặp ác mộng không?"
Vương Thiên Cẩu gật đầu:
"Ừ, rất thường xuyên."
"Hay huynh mơ thấy gì?"
Tiểu Nguyên Bảo truy hỏi.
Vương Thiên Cẩu ngẫm nghĩ rồi lạnh nhạt đáp:
"Mơ thấy có đôi mắt đỏ như máu, lúc nào cũng ẩn trong bóng tối, âm thầm nhìn chằm chằm vào ta. Ta rất sợ hãi..."
Không chỉ một lần mơ thấy cảnh đó.
Hắn luôn cảm thấy có gì đó quanh quẩn bên cạnh mình, muốn vùng vẫy tỉnh lại mà không tài nào tỉnh nổi.
Đôi mắt ấy không tiến tới gần, chỉ lạnh lùng dõi theo trong bóng tối.
Nếu ánh mắt cũng có thể giết người, Vương Thiên Cẩu cảm giác bản thân mình đã chết đi chết lại không biết bao nhiêu lần rồi.
…
Khi hai đứa nhỏ đang trò chuyện trong phòng, bên ngoài, Vương lão thím cùng mọi người cũng đã đi tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)