Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Con gái Diêm vương ba tuổi được cả nhà cưng chiều Chương 14

Cài Đặt

Chương 14

Nửa đêm.

Một bóng đen lặng lẽ lẻn vào sân nhà Tiểu Nguyên Bảo.

Đôi mắt đỏ như máu, giữa bóng đêm trông vô cùng rợn người.

May mắn là không ai thấy.

Bóng đen ngửi ngửi trong không khí.

Ngôi nhà cỏ vẫn đang được hoàn thiện, chốt cửa chưa làm xong, chỉ khép hờ. Bóng đen đẩy nhẹ một khe cửa, lẻn vào trong.

Căn nhà không lớn, một nửa còn trống, nửa còn lại là chiếc giường kê sát tường, cả năm người nhà Tiểu Nguyên Bảo đang ngủ.

Bóng đen tìm thấy bé gái gầy gò nằm trong lòng người phụ nữ.

Gầy đến mức chẳng có bao nhiêu thịt, nó chẳng buồn để mắt.

Nhưng mối thù này không thể không báo.

Cả nhà này không có người đàn ông trưởng thành trụ cột, dương khí trong phòng yếu, lại ở cuối làng sát rừng núi, nó ra vào tự do, chẳng gặp chút cản trở nào.

Bóng đen hừ lạnh, đưa vuốt đen nhọn chộp về phía Tiểu Nguyên Bảo!

Cho dù không giết được, thì cũng lấy đi nửa mạng sống!

Ai ngờ, khi móng vuốt sắp chạm vào Tiểu Nguyên Bảo, một luồng ánh sáng đỏ từ người cô bé bật ra.

Ngay lập tức, một luồng sức mạnh cuồn cuộn trào về phía bóng đen!

Bóng đen hét lên thảm thiết, vội vã lao ra ngoài.

Chuyện gì vậy?

Luồng sáng đỏ từ người con bé này, còn mạnh hơn cả ánh sáng vàng phát ra từ người Vương Thiên Cẩu lần trước?

Ánh sáng vàng của Vương Thiên Cẩu có thể đốt cháy âm vật, đến gần là bị thương.

Còn ánh sáng đỏ của con bé này thì khác.

Là một tầng kết giới vững chắc, có thể phản đòn, không chỉ vậy, còn hút ngược năng lượng từ cơ thể nó…

Chỉ một vuốt, công lực tích góp mấy chục năm của nó mất đi một nửa!

Bóng đen hoảng sợ, sau khi chạy khỏi căn lều cỏ, chỉ thấy mình vừa thoát chết trong gang tấc.

Vừa sợ vừa e dè, không dám ở lại.

Chẳng ngoái đầu, vọt thẳng vào rừng sâu.

Nhị Bảo ngủ không sâu, trong mơ như nghe thấy gì đó.

Lại thoang thoảng ngửi thấy mùi thối rữa.

Cậu lo là có dã thú từ núi xuống.

Mở mắt, nhờ ánh trăng ngoài cửa sổ nhìn quanh, trong phòng chẳng có gì cả.

Hình như muội đang mơ thấy món gì ngon, miệng lẩm bẩm nhóp nhép.

Nhị Bảo bật cười.

Rồi lại ngủ tiếp.

------

Bà lão Tang không phục.

Sáng sớm vừa thức dậy, ai ai cũng khen Tiểu Nguyên Bảo nhà họ Tống là đứa bé phi thường, có thể cải tử hoàn sinh.

Bà ta nghe mà nhổ nước bọt liên tiếp.

Rồi nghe nói, gia đình ông Vương trời chưa sáng đã lên đường ra chợ, còn đi xe bò lớn, nói là mua gạo đem đến tạ ơn Tiểu Nguyên Bảo.

Con bé cứu mạng con trai họ, không nhận tiền, nên họ mang lương thực đến đáp lễ.

Bà lão Tang ghen tị đến đỏ cả mắt!

"Ông nó, nhà mình đúng lúc đang hết gạo ăn, chỗ gạo đó phải đòi về. Cái xe bò ấy chở được bao nhiêu chứ, đủ cho nhà mình ăn cả năm cũng nên..."

"Ý thì hay đấy, nhưng không phải nói con bé đó bị quỷ ám, lợi hại lắm sao? Bà định đi mà đòi được chắc?"

Khó thật.

Bà lão Tang đột nhiên vỗ đùi: "Tôi có cách rồi!"

"Cách gì?" Ông lão Tang nhìn bà.

Bà ghé sát tai ông thì thầm, sợ bị người khác nghe thấy.

Nghe xong, ông Tang chỉ rít điếu thuốc, không phản đối.

Tức là ngầm đồng ý.

Bà lão Tang lập tức xắn váy, định ra khỏi nhà.

Ông lão Tang cất tiếng: "Khoan đã, dù sao Đại Bảo với lũ nhỏ vẫn là con cháu nhà họ Tang, mình làm người lớn cũng không nên tuyệt tình, phải cho chúng một cơ hội. Vậy thế này, mình tính cả hai đường..."

Nói xong kế hoạch, mắt bà lão Tang sáng lên.

"Ừ ừ, ông nói đúng, vẫn là ông tính chu toàn hơn."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc