Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[Ngài không cần hỏi xem nguyên thân có bao nhiêu tiền, số tiền ngài phải tiêu cho nhiệm vụ sau này đều do tôi cung cấp, không cần dùng tiền của nguyên thân.] 009 muốn lấy lại thể diện cho bản thân.
Tiền Tiến nhìn vào khoảng không, nhướng mày: "Ai nói với mày là tao sẽ làm nhiệm vụ?"
Anh vừa dứt lời, màn hình xanh lam vừa biến mất không thấy đâu đột nhiên lại xuất hiện trước mặt anh, trên đó nhấp nháy một loạt những ký tự hỗn loạn.
Ngay theo sau đó là giọng nói hổn hển của 009 vang vọng trong đầu anh.
[Lời này của ngài là có ý gì? Ngài không muốn làm nhiệm vụ sao?]
"Đúng vậy, tao không có ý định làm." Tiền Tiến ăn ngay nói thật.
009 không thở nổi.
Tiền Tiến tiếp tục bồi thêm: "Trước đây, mày đã nói với tao, nếu muốn tiếp tục sống, tao sẽ phải làm nhiệm vụ phá của mà mày giao cho, nếu nhiệm vụ thất bại thì tao sẽ bị xóa sổ."
009 mơ hồ có một dự cảm không lành, nhưng vẫn hỏi: [Vậy thì sao?]
"Vậy nên tao quyết định trước tiên sẽ đón tất cả mấy đứa trẻ trở về, sau đó dùng tài sản thừa kế của nguyên thân để thành lập quỹ ủy thác gia đình. Chờ cho khi đã sắp xếp ổn thỏa cho bọn chúng, tao sẽ không làm nhiệm vụ nữa để mày xóa sổ tao. Như vậy, những đứa trẻ này và cả tao đều sẽ có một cái kết tốt đẹp."
009 sụp đổ. Nó không ngờ Tiền Tiến căn bản không hề thay đổi suy nghĩ, càng không ngờ anh lại nhớ kỹ lời giới thiệu bản thân lúc đầu của mình. Sớm biết là như vậy, đáng lẽ ra nó không nên nói cho anh biết quy tắc của hệ thống.
Nhưng... Bây giờ cũng không phải là không thể cứu vãn. 009 nghĩ đến điều gì đó, cả hệ thống đều phát sáng, nó đắc ý nói: [Tôi sẽ không nói cho ngài biết những đứa trẻ khác ở đâu! Trừ khi ngài ngoan ngoãn nghe lời tôi làm nhiệm vụ!]
Đã lâu rồi Tiền Tiến không bị ai uy hiếp, trải nghiệm lâu ngày không có này khiến anh ngẩn người mất một lúc.
Nhưng cũng chỉ là một lúc thôi, ngay sau đó, anh lập tức phá vỡ lời uy hiếp của 009, nói: "Sau khi chấp nhận trói buộc, mày có phải là nên đồng bộ ký ức của nguyên thân cho tao không?" Như vậy, anh không cần 009 nói cũng có thể biết tung tích của mấy đứa nhỏ.
009 lập tức thất bại, không tình nguyện nhưng vẫn phải chấp hành mệnh lệnh: [Bắt đầu đồng bộ ký ức…]
Tiền Tiến nhắm mắt tiếp nhận, 009 hoàn toàn tuyệt vọng.
Nhưng chỉ một phút sau, nó lại hồi sinh đầy máu.
Nhìn thấy vẻ mặt một lời khó nói hết của Tiền Tiến, 009 cười lăn lộn trên sàn.
Tiền Tiến hiếm khi không biết phải nói gì, đầu óc anh đang bị những cảnh tượng khó tả trong ký ức làm cho tê dại.
Nghĩ đến những hình ảnh không thể nào xem nổi vừa rồi, Tiền Tiến cuối cùng cũng hiểu dạ dạ sanh ca(*) là có ý gì…
(*) Thành ngữ, chỉ cuộc sống xa hoa, ăn chơi, ca hát thâu đêm suốt sáng.
Còn nữa, anh rút lại lời khen vừa nãy dành cho nguyên thân.
Cơ thể người này hoàn toàn không tốt chút nào!
Không! Phải nói là cực kỳ tệ!
Không nói gì khác, chỉ riêng việc có bao nhiêu người phụ nữ bế con đến tìm, anh ta cũng chẳng thể nhớ nổi một ai!
Thật sự là quá vô lý rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


