Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Có thể cho tao xem đồng hồ đếm ngược không?" Tiền Tiến yêu cầu.
009 đang khóc thảm thiết, vốn không muốn để ý đến anh.
Nhưng lại nghĩ đến sau này anh đi rồi, một người một hệ thống có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại.
Nó mềm lòng, cho anh xem đồng hồ đếm ngược.
Một màn hình màu xanh lam xuất hiện giữa không trung trong phòng.
Trên màn hình là đồng hồ đếm ngược màu đỏ tươi.
Còn đếm ngược 30 phút nữa.
Biết không phải chờ quá lâu, Tiền Tiến hài lòng.
"Cảm ơn mày."
Nói xong lời cảm ơn, anh lại nằm xuống.
Hai tay đan vào nhau, tiếp tục vẻ an lành.
009 bị anh làm cho mất hết cảm xúc, ỉu xìu hết cả hệ thống.
Nó nhìn chằm chằm vào thời gian đếm ngược trên màn hình, suy nghĩ thử xem sau khi về sẽ báo cáo với hệ thống chủ như thế nào.
Thuy rằng, thực ra, có lẽ nó còn chả kịp báo cáo thì đã trực tiếp bị đưa đi.
Nhưng nghĩ trước một cái cớ để phòng trường hợp cũng không sao.
009 chìm vào suy nghĩ.
Tiền Tiến ngủ một cách an lành.
Trong chốc lát, một người một hệ thống lại hòa hợp một cách kỳ lạ.
Ngay lúc bọn họ nghĩ rằng hôm nay sẽ kết thúc như vậy.
Dưới tầng đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa.
Tiếng chuông cửa vang lên rồi lại ngắt, liên tục không ngừng.
Người bấm chuông dường như không quan tâm liệu có ai đang ra mở cửa hay không.
Giống như là đang dùng tiếng chuông để trút giận, bấm liên tục không ngừng.
Tiền Tiến bị làm cho đau đầu, cuối cùng cũng không thể ngủ được nữa.
Anh đứng dậy nhìn đồng hồ đếm ngược.
Còn 25 phút.
Tiếng chuông cửa vẫn đang vang lên.
Tiền Tiến thở dài, chấp nhận số phận xuống giường.
Anh nhanh chóng đi xuống tầng rồi đến chỗ huyền quan.
Anh mở cửa, sau khi nhìn rõ người đến là ai thì sững sờ tại chỗ.
Có hai người đang đứng trước cửa, một già một trẻ.
Người già là một bà cụ, dù đã lớn tuổi, gu ăn mặc lại không ra thể thống gì, nhưng tay và mặt sạch sẽ, nhìn là biết cuộc sống khá ổn.
Trông như thể đang sống trong bãi rác.
Ban đầu, cô bé còn ngước lên nhìn anh, khi chạm phải ánh mắt của anh thì giật mình cúi đầu xuống.
Còn bà cụ sau khi nhìn thấy anh thì mắt sáng lên một cách kinh người: "Cuối cùng cậu cũng chịu xuất hiện rồi!"
Giọng nói của bà ta cứ the thé, một câu nói đơn giản nhưng lại toát ra vẻ cay nghiệt một cách khó hiểu.
Tiền Tiến nhìn sang bà ta, hỏi: "Bà tìm tôi có việc gì?”
Anh không biết hai người này là ai, chỉ có thể hỏi như vậy.
Tiền Tiến vẫn chưa bị trói buộc với hệ thống nên không thể dùng sức mạnh của hệ thống để đồng bộ ký ức với nguyên thân.
Bà cụ thấy hôm nay anh không đóng sầm cửa lại, mắt càng sáng hơn.
Sợ bỏ lỡ cơ hội, bà ta vội vã đẩy cô bé bẩn thỉu trong tay về phía anh.
Rồi không ngừng tuôn ra những lời đã chuẩn bị sẵn:
"Mẹ nó chạy theo thằng đàn ông khác rồi, cái đồ tốn của này chúng tôi không nuôi nổi, cậu là cha nó, cậu phải nuôi nó!"
Nói xong, bà ta không đợi Tiền Tiến phản ứng, vứt người lại rồi quay người bỏ chạy.
Tốc độ nhanh như thể phía sau có sói đuổi.
Tiền Tiến nhìn cô bé rụt rè đứng ở cửa, mắt sáng trưng: "Hệ thống, đây là con của tao sao?"
009 đang viết báo cáo giải thích, bớt chút thời gian liếc sang: [Đúng vậy, cô bé là đứa con thứ sáu của nguyên thân.]
Đứa thứ sáu đấy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


