Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Vợ Thần Toán: Phó Phu Nhân Là Bậc Thầy Huyền Học Chương 9. Trước Đây Anh Trai Của Em Có Thích Cô Gái Nào Không?

Cài Đặt

Chương 9. Trước Đây Anh Trai Của Em Có Thích Cô Gái Nào Không?

Cẩm Triều lắc đầu, "Không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng sau biến cố này, cô ấy sẽ suy sụp trong một thời gian dài. Cả thể xác và tinh thần đều bị tổn thương, cả đời khó lành.”

Phó Tiểu An nhíu chặt mày hơn, dường như đang nghĩ đến điều gì đó.

Cô ấy lập tức lấy điện thoại ra mở vòng bạn bè, tìm thấy bài đăng gần nhất của Trương Tử Yên.

Nội dung như sau: Yêu đương qua mạng, tối nay tôi sẽ đi gặp người ấy.

Phó Tiểu An không nhịn được mà chửi thề, "Đồ ngu này!"

Đường đường là đại tiểu thư nhà họ Trương, làm gì chẳng được, vậy mà lại học người ta yêu đương qua mạng.

Trong đầu chắc chắn là hố sâu lớn hơn cả tứ đại bồn địa.

Cẩm Triều Triều bất lực thở dài, "Quan hệ của cô và cô ấy không tốt, vừa hay tôi cũng không định giúp cô ấy. Xem ra Trương Tử Yên này sắp xui xẻo rồi. Bị người ta lừa tiền lừa sắc là điều chắc chắn."

Dứt lời, cô bước vào một cửa hàng trang sức, đụng phải một người phụ nữ.

Trong tay của người phụ nữ này đang cầm một chiếc vòng ngọc bích, va chạm khiến chiếc vòng rơi xuống đất và vỡ thành nhiều mảnh.

Cẩm Triều Triều lập tức sinh ra dự cảm không tốt.

Ngay sau đó, phía sau truyền đến giọng nói lo lắng của nhân viên bán hàng từ cửa hàng quần áo, "Cô Cẩm, những bộ quần áo cô mua đã được đóng gói xong. Nhưng vừa mang ra khỏi cửa hàng thì bị cháy rụi hết."

Cẩm Triều đỡ trán, nhìn người phụ nữ trước mặt vẫn còn ngơ ngác vì chiếc vòng ngọc bị vỡ, "Cô ơi, chiếc vòng ngọc này giá bao nhiêu, để tôi đền cho cô!”

"À à à, 1 triệu 880 ngàn, tôi vừa mới lấy về, đây là hóa đơn." Người phụ nữ sợ Cẩm Triều Triều đổi ý, lập tức rút hóa đơn từ trong túi ra.

Cẩm Triều Triều tính toán, 1 triệu 880 ngàn cộng với 200 ngàn mua quần áo lúc nãy, vừa đúng 2 triệu 80 ngàn!

Ông trời quả thực không để lại cho cô dù chỉ một xu!

Số tiền kiếm được hôm qua từ Phó Tiểu An và Phó Đình Uyên, chỉ trong chớp mắt đã bay sạch.

Xem ra hôn sự này, không kết là không được!

Bước ra khỏi trung tâm mua sắm.

Phó Tiểu An lộ vẻ không yên lòng.

Cẩm Triều Triều biết lúc này trong đầu cô ấy toàn là Trương Tử Yên, "Tôi có chút việc cần tìm anh trai cô, tôi về trước đây."

Phó Tiểu An ngạc nhiên ngẩng đầu, buột miệng nói, "Em không thèm tìm Trương Tử Yên đâu, chị dâu, em về cùng chị!"

Cẩm Triều Triều: "...?"

Miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.

Cô đưa tay vỗ vai Phó Tiểu An, "Tôi tự về là được rồi, tôi thấy cô và cô Trương cũng chẳng có thù oán gì lớn. Giao tiếp với người khác, dù sao thêm bạn bớt thù vẫn tốt hơn, đúng không!"

Phó Tiểu An nhìn theo bóng lưng rời đi của Cẩm Triều Triều, vẻ mặt rối rắm.

Một lát sau, cô ấy vẫn lấy điện thoại ra, mở khung chat với Trương Tử Yên rồi gửi tin nhắn qua.

Trương Tử Yên vẫn đang chọn quần áo trong trung tâm mua sắm.

Dù sao cũng là đi gặp người mình thích, cô ấy phải ăn mặc đẹp một chút.

Đúng lúc chuẩn bị thanh toán, cô ấy nhận được tin nhắn từ Phó Tiểu An.

[Cô đang ở đâu?]

Trương Tử Yên cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn trả lời.

[Đang mua quần áo, cô muốn gì? Có gây chuyện cũng không rảnh để ý tới cô đâu!]

Phó Tiểu An nhanh chóng gõ chữ.

[Đồ ngu! Gửi vị trí cho tôi!]

Trương Tử Yên giống như thùng thuốc súng, chỉ chờ phát nổ, "Phó Tiểu An, cho cô mặt mũi đấy à, dám chửi tôi ngu, có giỏi thì ra ngoài đánh nhau một trận."

Cô ấy không thèm thanh toán nữa, quay người chạy ra khỏi cửa hàng tìm Phó Tiểu An.

*

Cẩm Triều Triều về đến nhà, sau khi hỏi thăm mới biết Phó Đình Uyên đã ra ngoài vào buổi chiều.

Hình như có việc gấp, không biết khi nào mới về.

Cô cảm thấy mình nên chủ động hành động.

Yêu hay không yêu không quan trọng, điều quan trọng là phải kết hôn, để cuộc sống khổ cực của cô sớm kết thúc.

Trong phòng.

Cẩm Triều Triều lục lọi trong tủ quần áo, chỉ có vài bộ quần áo cũ.

Bộ quần áo duy nhất còn nhìn được là bộ đồ ngủ, mà cô nhận được nhờ cứu con gái của một người phụ nữ.

Nếu không phải chỉ mặc vào ban đêm khi ngủ, có lẽ ngay cả bộ đồ ngủ này cũng không giữ được.

Bà nội ngồi xếp bằng, chống cằm nhìn Cẩm Triều Triều, ánh mắt đầy bất lực.

Đứa trẻ này cái gì cũng tốt, chỉ là sinh ra vào giờ không may mắn.

Gặp năm nhuận của thế kỷ trước, sinh vào lúc mười một giờ năm mươi chín phút cuối tháng, nếu sinh muộn hơn một phút, cô đã không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.

Nhưng những người thuộc Huyền Môn, số phận từ khi sinh ra đã do trời định.

Bà cụ có thể tính ra mệnh bàn cho cô, tìm được cách phá giải đã là điều không dễ dàng.

Muốn mặc quần áo đẹp, giữ được tài sản, cô buộc phải cưới Phó Đình Uyên.

Đây cũng là số mệnh.

Cẩm Triều Triều tắm rửa xong, mặc bộ đồ ngủ duy nhất, đứng ở cửa tự bói cho mình.

Kết quả quẻ bói cho thấy, không có kết quả.

Cô buồn bực bỏ công cụ bói toán xuống, khoanh tay trước ngực và đi qua đi lại trong phòng.

Đột nhiên, mắt cô sáng lên, chuẩn bị ra ngoài.

Bà nội nhẹ nhàng bay ra, giọng điệu nghiêm túc, "Cháu gái à, không được nảy sinh ý xấu. Thuật pháp của Huyền Môn chúng ta dùng để trừng ác dương thiện, chứ không phải dùng thủ đoạn để đạt được mục đích của mình.”

Cẩm Triều Triều kinh ngạc ngẩng đầu, "Bà biết cháu đang nghĩ gì sao?"

"Tất nhiên!"

Cẩm Triều Triều dựa vào cửa, bất lực nhún vai, "Vậy chỉ có thể về ngủ thôi!"

Có một khoảnh khắc, cô từng nảy ra ý định bắt cóc Phó Đình Uyên đi kết hôn.

Thật ra chỉ là suy nghĩ thoáng qua.

Cô cũng không thể thật sự làm như vậy!

Sáng hôm sau.

Phó Tiểu An lại vội vàng gõ cửa.

Cẩm Triều Triều mặc đồ ngủ dựa vào khung cửa nhìn cô ấy, "Đừng hấp tấp, có chuyện gì cứ nói!"

Đôi mắt đen láy của Phó Tiểu An lóe lên những tia sáng lấp lánh, "Chị dâu, tối hôm qua Trương Tử Yên không đi gặp người yêu qua mạng, cô ấy thật sự đã tránh được một tai họa!"

Cẩm Triều Triều bình tĩnh nói, "Nói vào trọng điểm!"

"Là mấy người hẹn cô ấy, bị cảnh sát bắt rồi. Bọn họ là một nhóm chuyên lừa đảo các thiên kim nhà giàu, một cô gái khác đã đi, tối hôm đó bị bọn họ chuốc say, không chỉ mất đi sự trong trắng mà còn bị quay video tống tiền."

"Sau khi tỉnh lại cô gái kia đã báo cảnh sát, bây giờ video khỏa thân của cô ấy đã bị tung lên mạng, thảm lắm."

Cẩm Triều Triều gật đầu, "Tôi biết rồi!"

Phó Tiểu An thấy cô dường như không hề bất ngờ trước tất cả những gì mình nói.

Trong lòng càng thêm kính phục Cẩm Triều Triều.

"Lát nữa Trương Tử Yên sẽ đến cảm ơn chúng ta, chị có tiện gặp cô ấy không?"

Cẩm Triều Triều đương nhiên sẽ gặp.

Hôm qua mặc dù là mượn tay Phó Tiểu An giúp cô ấy.

Nhưng dù sao cũng là cô mở lời, nhận được lời cảm ơn của bọn họ, sẽ có công đức.

"Khi nào bọn họ đến, bảo người tới gọi tôi một tiếng là được."

"Chị dâu, chị nghỉ ngơi trước đi, em không làm phiền chị nữa!" Phó Tiểu An vui vẻ ra mặt, đang chuẩn bị đi.

Cẩm Triều Triều giơ tay kéo cánh tay cô ấy lại, "Tiểu An, hỏi em một câu! Trước đây anh trai của em có thích cô gái nào không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc