Mãi đến khi nhìn thấy một cánh cổng có lính gác cùng tấm biển khu vực quản lý quân sự, Đồng Yểu biết mình đã sắp đến nơi.
Chiếc xe quân dụng sau khi qua trạm gác kiểm tra thì từ từ lăn bánh tiến vào doanh trại.
Hai bên đường là những dãy nhà doanh trại ngay ngắn cùng hàng cây cao vút, thi thoảng lại có từng hàng chiến sĩ vừa hô vang khẩu hiệu vừa chạy qua, tất cả đều toát lên vẻ trật tự, kỷ luật và quy củ.
Khung cảnh này hoàn toàn khác biệt với sự bình yên chốn thôn quê mà Đồng Yểu quen thuộc, vì vậy trong lòng cũng dấy lên vài phần tò mò.
Chiếc xe cuối cùng dừng lại trước một dãy nhà cấp bốn trong khu người nhà.
So với sự quy củ của khu doanh trại, nơi này đậm đà hơi thở sinh hoạt đời thường hơn, trước cửa một vài khoảng sân còn phơi rau củ khô, thậm chí còn nghe thấy cả tiếng cười đùa của trẻ con nữa.
“Đến nơi rồi.” Từ Tắc đỗ xe lại, lần này anh không đợi Đồng Yểu lên tiếng mà tự mình xuống trước sau đó đi vòng qua mở cửa xe cho cô.
Anh đứng bên ngoài cửa xe, ánh mắt bình thản nhìn cô, không đưa tay ra nhưng tư thế rõ ràng là đang đợi cô tự bước xuống.
Đồng Yểu liếc anh một cái, chậm chạp nhích người xuống xe, khoảnh khắc mũi chân cô chạm đất Từ Tắc vẫn vươn tay đỡ lấy cánh tay cô.
Không ít người đã thò đầu ra ngó nghiêng, ai nấy đều biết hôm nay vợ của Từ Tắc sẽ tới theo quân. Mọi người đều tò mò muốn xem người phụ nữ mà anh cưới ở quê, người đã khiến anh từ chối bao lời mai mối nhiệt tình ở đây rốt cuộc có dung mạo ra sao.
Chỉ là thân hình Từ Tắc quá vạm vỡ, đứng sừng sững trước mặt Đồng Yểu gần như che khuất cô hoàn toàn nên mọi người chỉ nhìn thấy một góc vạt áo thôi.
Một người thím đang nhíu mày định cất tiếng gọi Từ Tắc thì anh đã cử động, người bị anh che khuất phía sau lập tức lộ ra.
Người thím nọ kinh ngạc há to miệng, hèn gì Từ Tắc ngay cả những cô lính xinh đẹp xuất chúng của đoàn văn công cũng chẳng thèm để mắt tới, hóa ra cô vợ anh cưới ở quê lại xinh đẹp đến nhường này!
Bà thậm chí không biết dùng từ ngữ nào để hình dung vẻ đẹp của vợ Từ Tắc, chỉ biết đây là người phụ nữ đẹp nhất mà bà từng thấy trong mấy chục năm cuộc đời.
Không chỉ riêng bà mà tất cả những ánh mắt đang ngó nghiêng xung quanh đều đồng loạt sững sờ trong giây lát.
Đồng Yểu dường như đã quá quen với những ánh nhìn như vậy, cô không hề tỏ ra e dè ngược lại còn khẽ nghiêng đầu, nở một nụ cười ngọt ngào về phía người thím đang há hốc mồm đứng gần nhất.
Đồng Yểu liền ngọt ngào gọi một tiếng: “Cháu chào thím Hứa ạ.”
“Ngoan lắm, sau này có gì không hiểu cứ sang tìm thím Hứa nhé.” Hứa Anh đối với cô gái xinh đẹp này vừa gặp đã như quen thân từ lâu, càng nhìn càng ưng bụng, chỉ cảm thấy cô bé này không chỉ đẹp như tiên mà trông lại rất ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Từ Tắc đứng bên cạnh nhìn nụ cười rạng rỡ như hoa của Đồng Yểu thì khẽ nhíu mày, bộ dạng ngoan ngoãn lúc này của cô và dáng vẻ vô lý gây sự vừa nãy quả thực như hai con người hoàn toàn khác nhau.
Hứa Anh nhiệt tình mời hai người ghé vào nhà ngồi chơi nhưng Đồng Yểu đã mệt đến mức không mở nổi mí mắt. Cô cũng chẳng buồn nói chuyện nữa mà liếc mắt nhìn Từ Tắc, ý tứ trong đáy mắt lộ rõ mồn một.
Đôi mày rậm của Từ Tắc khẽ nhíu lại sau đó mới quay sang nói với Hứa Anh: “Thím Hứa à cô ấy vừa tới, đi đường sá xa xôi nên cũng mệt rồi nên cháu xin phép đưa cô ấy về nghỉ ngơi trước ạ.”
Hứa Anh nghe vậy vội đáp: “Được được, sau này còn nhiều cơ hội gặp nhau mà.”
Từ Tắc xách hành lý của Đồng Yểu dẫn cô tới sân nhà mình rồi đẩy cánh cổng bước vào.
Đây là một căn nhà cấp bốn xây bằng gạch đỏ có sân riêng gồm ba phòng ngủ, một phòng khách, một gian bếp và một nhà vệ sinh, bố cục khá ổn, ít nhất là rộng rãi hơn căn nhà Đồng Yểu từng ở thôn Thanh Thủy.
Bên ngoài còn có một khoảng sân được rào bằng lan can gỗ diện tích cũng khá rộng, cô thấy nhiều nhà hàng xóm bên cạnh đều tận dụng trồng rau nữa.
Căn nhà rõ ràng đã được quét dọn tỉ mỉ từ trước, tuy đồ đạc đơn sơ cũ kỹ nhưng được sắp xếp ngăn nắp.
Từ Tắc đem hành lý cất vào phòng rồi bước ra ngoài: “Em nghỉ ngơi trước đi nhé anh đi lấy cơm về cho em.”
Hai ngày nay Đồng Yểu chưa được ăn bữa cơm nào ra hồn nên bụng đã sớm đói meo, vừa đi tới mép giường liền nằm vật xuống uể oải ậm ừ một tiếng.
Từ Tắc nhìn cô một cái rồi khép cửa phòng lại bước ra ngoài.
Sau khi mang chìa khóa xe trả lại cho sư đoàn trưởng cũ đối phương liền gọi anh lại: “Đón được vợ rồi à?”
Từ Tắc đứng thẳng tắp như cây tùng, gật đầu: “Báo cáo, vâng ạ!”
Lưu Sư trưởng tặc lưỡi một tiếng: “Nói chuyện phiếm thôi cậu cứ nghiêm túc quá làm gì!”
Từ Tắc không nói gì nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp.
Lưu Sư trưởng tuy ngoài mặt tỏ vẻ chê trách nhưng trong ánh mắt lại vui mừng.
Thân thế của Từ Tắc ông hiểu rất rõ, anh mồ côi cha mẹ từ sớm từ nhỏ đã nương tựa người chú mà lớn lên, có thể rèn giũa nên tâm tính kiên cường như thế này quả thực vô cùng hiếm có. Chính vì quý trọng tài năng của anh lại biết rõ hoàn cảnh gia đình nên ông đối với anh có phần quan tâm hơn.
Lưu Sư trưởng đặt chiếc cốc tráng men xuống bàn: “Năm nay cậu đã hai mươi tám rồi, người khác ở tuổi này con cái đã chạy lon ton đầy sân, cậu cố gắng lên một chút tranh thủ ba năm bế hai đứa, thím của cậu đang rảnh rang còn có thể phụ bế bồng chăm sóc giúp cho.”
Từ Tắc mím môi, không lên tiếng.
Lưu Sư trưởng thấy vậy liền cau mày: “Đang nói chuyện với cậu đấy, nghe rõ chưa hả?”
Từ Tắc lập tức đứng nghiêm theo tư thế quân đội, dõng dạc trả lời: “Báo cáo Sư trưởng việc này cần tôn trọng ý kiến của phụ nữ ạ.”
Lưu Sư trưởng dường như ngẩn ra một chút, sau đó bật cười: “Cũng đúng, bây giờ là xã hội mới rồi đúng là phải tôn trọng ý kiến của vợ cậu.”
Ông gật đầu tán thưởng: “Ai nấy đều nên có giác ngộ như cậu.”
Từ Tắc rời khỏi phòng làm việc của Sư trưởng rảo bước đi thẳng tới nhà ăn.
Lúc này đã qua giờ cơm, anh từ chối lời đề nghị xào riêng món mới của bác đầu bếp già mà chỉ đóng gói phần cháo loãng và màn thầu bột mì trắng còn lại mang đi.
Bác đầu bếp già cũng biết hôm nay Từ Tắc đi đón vợ, thấy vậy liền vội vã khuyên: “Đoàn trưởng Từ à cậu không ăn thì vợ cậu cũng phải ăn chứ, chỉ có hai món đạm bạc này làm sao nuốt nổi.”
Đối với Từ Tắc ăn cơm chỉ để no bụng, ăn gì cũng được miễn sao đủ no là xong. Nghe vậy anh nhìn phần cháo gần đầy một âu trong tay nghĩ nhiều thế này làm sao mà không no bụng được chứ.
Không bận tâm lời níu kéo muốn xào thêm món của bác đầu bếp già, anh xách hộp cơm bước nhanh về nhà.
Lúc Từ Tắc về đến nhà, Đồng Yểu đang híp mắt nằm thiếp đi nhưng cái bụng chốc chốc lại réo lên ùng ục khiến cô chẳng thể nào ngủ sâu giấc được.
Khó khăn lắm mới nghe thấy tiếng động mở cửa bên ngoài, Đồng Yểu vội vàng bò dậy khỏi giường bước ra ngoài.
Bước ra ngoài thấy Từ Tắc đang bày đồ ăn vừa lấy về lên bàn, Đồng Yểu tới gần thì nhìn thấy anh đang chia cháo loãng ra hai cái bát, màn thầu thì đặt trên một chiếc đĩa sứ.
Đồng Yểu trừng to mắt nói: “Anh cho tôi ăn cái này đấy à?”
Từ Tắc dường như cảm thấy phản ứng của cô vô cùng khó hiểu, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cô.
Lần này Đồng Yểu chẳng thèm giữ kẽ vẻ ngoan ngoãn ngoài mặt nữa, cô chống hai tay lên hông: “Từ Tắc! Anh cưới tôi xong là vứt tôi lại ở thôn cả năm trời chẳng thèm đoái hoài gì. Tôi lặn lội đường xá xa xôi đến đây tìm anh, anh mặt nặng mày nhẹ không nở nổi một nụ cười thì cũng thôi đi, tôi đói đến mức sắp ngất rồi anh lại chỉ cho tôi ăn cháo loãng với màn thầu? Anh làm vậy có hợp lý không? Hồi ở thôn Thanh Thủy cơm nước của tôi cũng chưa bao giờ tệ hại đến mức này đâu!” Nói đến đoạn kích động giọng Đồng Yểu bất giác cao lên mấy phần, đôi mắt to tròn long lanh còn trừng trừng nhìn anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
