Hơn hai giờ chiều, thấy Đồng Yểu vẫn còn đang ngủ say sưa, Từ Tắc rón rén nhẹ nhàng rời giường rồi bước ra khỏi cửa.
Đợi đến khi Đồng Yểu ngủ đẫy giấc tỉnh dậy thì trời đã hơn bốn giờ chiều, đang phân vân không biết có nên ngồi dậy hay không thì ngoài cổng sân bỗng vang lên tiếng gọi: “Tiểu Đồng ơi, cháu có nhà không đấy?”
Đồng Yểu lắng tai nghe kỹ, dường như là giọng của bà Vương Tú Cần, nghĩ tới đối phương là phu nhân của Sư trưởng, cô liền ngồi dậy mặc quần áo chỉnh tề rồi mở cửa bước ra ngoài: “Cháu có nhà ạ, thím.”
Vương Tú Cần: “Ái chà, cháu vẫn còn đang ngủ đấy à? Có phải thím làm phiền giấc ngủ của cháu rồi không?”
Đồng Yểu lắc đầu: “Dạ không sao đâu ạ, cháu cũng vừa mới tỉnh rồi.”
Vương Tú Cần: “Thím sang đây là để rủ cháu qua nhà thím ăn cơm tối, hôm qua nghĩ cháu vừa đi đường xa tới mệt mỏi nên chưa kịp thết đãi, đi thôi, hay là giờ cháu sang luôn với thím nhé?”
Nhà Sư trưởng ở ngay gần khu nhà tắm công cộng, đi bộ sang đó đồng nghĩa với việc phải cuốc bộ mất hơn mười phút đồng hồ, Đồng Yểu thoáng chút đắn đo, nhưng cuối cùng vẫn ngước mắt mỉm cười gật đầu: “Vâng ạ, cháu cảm ơn thím.”
Vương Tú Cần rất mực nhiệt tình, suốt cả quãng đường đi đều ân cần hỏi han xem Đồng Yểu đi đường có mệt không, tới đây rồi sống có quen không.
Người bà tỏa ra hơi ấm nồng hậu, bàn tay nắm lấy cánh tay Đồng Yểu cũng truyền hơi ấm sang khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút, có thể nghe ra bà là thực lòng thực dạ quan tâm tới mình, Đồng Yểu liền kiên nhẫn đáp lời từng câu một.
Nói chuyện thì không sao, dù sao cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực, nhưng đi bộ được chừng mười phút là Đồng Yểu thực sự đã thấm mệt rồi, nhịp thở của cô bắt đầu trở nên gấp gáp, dồn dập hơn.
Vương Tú Cần kinh ngạc: “Tiểu Đồng à, cháu sao thế, trong người thấy không khỏe ở đâu à?”
Đồng Yểu gượng cười một tiếng: “Thím ơi, thể lực của cháu từ trước tới nay vốn dĩ không được tốt lắm ạ.”
Vương Tú Cần: “Hóa ra là vậy à, thế mau đứng lại nghỉ một lát đi cháu, nghỉ cho đỡ mệt rồi hẵng đi tiếp.”
Hai người đứng nguyên tại chỗ nghỉ ngơi một lúc, Đồng Yểu cảm thấy đã đỡ mệt hơn liền rủ Vương Tú Cần tiếp tục bước đi.
Trong mắt Vương Tú Cần ngập tràn vẻ xót xa lo lắng: “Tiểu Đồng à, cái thân thể này của cháu có phải là hơi yếu ớt quá rồi không, xem ra phải tẩm bổ nhiều vào mới được, chỗ thím có ít đường đỏ, nghe bảo phụ nữ uống cái đó tốt lắm, lát nữa thím lấy cho một ít mang về mà pha uống nhé.”
Ở thời đại này, đường đỏ là thứ đồ vô cùng quý hiếm, Vương Tú Cần mới gặp cô có hai lần mà đã sẵn lòng đem ra cho cô, bảo không ấm lòng là nói dối, Đồng Yểu mỉm cười nói: “Cháu cảm ơn thím ạ, sáng nay ra trạm phục vụ cháu cũng có mua đường đỏ rồi ạ.”
Vương Tú Cần: “Thế thì tốt, thế cháu nhớ phải uống đều đặn nhé, tốt nhất là ngày nào cũng pha một cốc mà uống, hoặc là bảo Từ Tắc mua thêm ít sữa bột cho, nghe nói cái món đó bổ dưỡng cho cơ thể lắm đấy.”
Đồng Yểu: “Dạ vâng ạ.”
Hai người vừa bước chân vào tới sân nhà Sư trưởng liền nhìn thấy Lưu Đào đang lúi húi trêu đùa một chú chó, con ngươi Vương Tú Cần lập tức co rút lại: “Lưu Đào, mày đúng là không sợ bị bố mày đánh gãy chân mà, mày lại dám dắt Tiểu Hắc ra ngoài nữa rồi!”
Chú chó được gọi là Tiểu Hắc là một chú chó sói quân dụng, nhìn qua có thể thấy tuổi đời đã khá lớn rồi, đang thè chiếc lưỡi dài thở hồng hộc đứng cạnh chân Lưu Đào, thế nhưng trên người nó vẫn toát lên vẻ hung dữ, thiện chiến vốn có của một chú quân khuyển.
Lưu Đào nhìn thấy Đồng Yểu đôi mắt liền sáng rực lên: “Chị dâu, chị tới rồi ạ?”
Cậu ta quay sang nói với mẹ mình: “Mẹ, mẹ đi đón chị dâu sao không bảo với con một tiếng, con nói cho mẹ biết nhé, thể lực của chị dâu yếu lắm, không đi bộ lâu được đâu, mẹ bắt chị ấy cuốc bộ sang đây lỡ mệt lả ra đấy thì làm thế nào.”
Vương Tú Cần cũng đã biết thể chất yếu ớt của Đồng Yểu rồi, nhưng cảm thấy Lưu Đào cứ bộc trực nói thẳng toẹt ra trước mặt người ta như vậy là không hay chút nào, liền lườm cậu ta một cái cháy mặt.
“Thì đi chầm chậm là được chứ sao, không thì làm thế nào bây giờ.”
Lưu Đào: “Đợi anh Từ tan ca rồi cõng sang chứ sao, hoặc là để con cõng chị dâu sang cũng được mà!”
Vương Tú Cần tức đến nghiến răng nghiến lợi, giơ tay cốc một cái thật mạnh vào trán cậu ta: “Mày ăn nói xằng bậy cái gì đấy, cõng cái đầu mày ấy, mau dắt Tiểu Hắc về chuồng ngay cho tao, không lát nữa bố mày về lại ăn no đòn bây giờ!”
Lần này bà ra tay không hề nương nhẹ, Lưu Đào ôm trán xuýt xoa đau đến méo xệch cả mặt: “Có phải mẹ ruột không đấy, sao ra tay tàn nhẫn thế!”
Lưu Đào cũng sợ bố mình sắp đi làm về, liền kéo sợi dây xích của Tiểu Hắc: “Đi thôi Tiểu Hắc, giờ ra ngoài hóng gió hôm nay hết rồi, về chuồng thôi.”
Thế nhưng Tiểu Hắc lại hiếm khi đứng yên bất động, đôi mắt màu hổ phách sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Đồng Yểu, chiếc đuôi khẽ vẫy qua vẫy lại quét trên mặt đất, hoàn toàn không có nửa phần hung dữ như những lời đồn đại trước đây, ngược lại còn toát lên vẻ ngoan ngoãn khác thường.
Lưu Đào lại dùng sức kéo mạnh sợi dây: “Tiểu Hắc, đi thôi nào!”
Tiểu Hắc bỗng nhiên lao vụt về phía Đồng Yểu, nhìn thấy một chú quân khuyển to lớn dũng mãnh như vậy lao thẳng về phía mình, con ngươi Đồng Yểu co rút lại, còn chưa kịp né tránh thì phía sau đã vang lên một giọng nói trầm thấp đầy uy lực.
“Tiểu Hắc, dừng lại!”
Giọng nói của Từ Tắc mang theo sức xuyên thấu mạnh mẽ, Tiểu Hắc vậy mà lại thực sự phanh gấp dừng phắt lại ngay tại chỗ, chỉ là ánh mắt vẫn dán chặt lên người Đồng Yểu, hai móng vuốt trước cào cào xuống mặt đất, dáng vẻ lộ rõ sự bồn chồn nôn nóng.
Đồng Yểu có chút khó hiểu, tại sao chú chó này nhìn thấy cô lại có phản ứng kỳ lạ như vậy.
Từ Tắc bước tới gần: “Tiểu Hắc, đứng dậy.”
Tiểu Hắc nhìn chăm chú vào Đồng Yểu, rõ ràng là rất muốn lại gần cô, nhưng nghe thấy mệnh lệnh thì vẫn ngoan ngoãn bước lại đứng cạnh chân Từ Tắc.
Đồng Yểu khó hiểu nhìn sang Từ Tắc: “Nó bị làm sao thế anh? Muốn cắn em à?”
Từ Tắc: “Tiểu Hắc không bao giờ cắn người bậy bạ đâu.”
Đồng Yểu nghe vậy lại đưa mắt nhìn sang Tiểu Hắc, nó đứng ngoan ngoãn bên chân Từ Tắc, đôi mắt vẫn nhìn cô không chớp, suy nghĩ một lát cô liền vẫy vẫy tay: “Tiểu Hắc, lại đây nào.”
Tiểu Hắc dường như liếc nhìn Từ Tắc một cái, nhận được ánh mắt đồng ý của anh mới dám rảo bước đi về phía Đồng Yểu.
Nó đi tới trước mặt Đồng Yểu nhìn cô, sau đó vươn chiếc đầu to lớn khẽ cọ cọ vào ống quần của cô.
Không chỉ riêng Lưu Đào trừng to mắt kinh ngạc, mà ngay cả trong đáy mắt Từ Tắc cũng ngập tràn vẻ sửng sốt.
Tiểu Hắc là chú chó tác chiến của anh đã theo Từ Tắc suốt năm năm trời vào sinh ra tử, sau này vì tuổi tác đã cao và chấn thương cơ thể nên mới được cho nghỉ hưu, tính khí của nó xưa nay vô cùng hung dữ, ngoài Từ Tắc và người huấn luyện chuyên trách ra thì tuyệt đối không cho bất cứ người ngoài nào chạm vào người.
Ngay cả Lưu Đào đã chơi đùa quen thuộc với nó bao lâu nay cũng chỉ dám cầm dây dắt đi dạo chứ tuyệt đối không dám đưa tay vuốt ve nó.
Vậy mà lúc này, nó lại chủ động chạy tới làm nũng cọ đầu vào người Đồng Yểu.
Đồng Yểu thoáng chốc không biết phải hình dung cảm xúc lúc này như thế nào, ở nông thôn cô từng gặp không ít chó cỏ, Tiểu Hắc cũng chỉ có tướng mạo uy phong hơn, ánh mắt sắc bén hơn chó cỏ bình thường mà thôi.
Thế nhưng không ngờ được cái cọ đầu nhẹ nhàng đầy tình cảm này của nó lại khiến cõi lòng cô bỗng chốc mềm nhũn ra một cách lạ kỳ, không kìm lòng được mà đưa tay xoa nhẹ lên đầu nó.
“Chị dâu, đừng!”
Tiếng thét của Lưu Đào còn chưa kịp dứt thì bàn tay Đồng Yểu đã chạm lên đầu Tiểu Hắc rồi, điều mấu chốt là Tiểu Hắc hoàn toàn không hề nhe nanh gầm gừ đe dọa như mỗi lần Lưu Đào định sờ vào người nó.
Ngược lại, nó còn vô cùng ngoan ngoãn híp tịt hai mắt lại, chiếc đầu to tướng còn dụi dụi vào lòng bàn tay cô, trong cổ họng phát ra những tiếng ư ử êm ái, như thể đang vô cùng hưởng thụ sự vuốt ve dịu dàng này.
“Ơ kìa, mày... mày đây là phân biệt đối xử trắng trợn đấy nhé! Mày là một con chó mà cũng biết mê gái đẹp cơ đấy à?!!”
Lưu Đào cạn lời gào thét ầm ĩ.
Đồng Yểu cũng cảm thấy vô cùng kỳ diệu, cô ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt với Tiểu Hắc: “Chào mày nhé, Tiểu Hắc.”
Tiểu Hắc *vút* một cái, lập tức giơ một móng vuốt phía trước lên, muốn bắt tay với cô.
Đồng Yểu liền đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy móng vuốt của nó lắc lắc.
Sực nhớ tới việc Đồng Yểu không thích đi bộ, cậu ta liền vội vàng đổi giọng: “Chị có thể ngồi ngắm em dắt nó đi dạo, tính nó chảnh chọe lắm, đảm bảo lát nữa chị sẽ được xem kịch vui cho mà xem.”
Đôi mày thanh tú của Đồng Yểu khẽ nhướng lên, nhưng đây cũng chẳng phải là chó của cô nên cô không thể tự mình quyết định được, liền đưa mắt nhìn sang Từ Tắc.
Từ Tắc: “Lát nữa nhớ đưa nó về chuồng sớm đấy.”
Lưu Đào giơ tay lên trán làm động tác chào: “Xin bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ ạ!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)