Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Vợ Nóng Bỏng Của Tổng Tài Chương 1.1: Đêm Nóng, Giường Tròn Êm Ái.

Cài Đặt

Chương 1.1: Đêm Nóng, Giường Tròn Êm Ái.

Cô bị mắc kẹt trên chiếc giường lớn với dây xích bằng da trên tay, người đàn ông phía sau cô nóng bỏng, nụ hôn như mưa, cô có thể cảm nhận được anh ta vô cùng mạnh mẽ.

"A ..." Một trận đau âm ỉ đột nhiên lan đến tứ chi!

Nhưng rồi không đau nữa, nặng trĩu, như một ảo ảnh ...

Với hơi thở cuồng nhiệt quanh tai, anh ta nhỏ giọng hỏi cô: Có thoải mái không?

...

“Ư…!” Vân Khanh đột nhiên mở mắt ra, từ trên bàn ngẩng đầu lên, cau mày che gò má nóng rực.

Tại sao cô luôn có giấc mơ này? Cô rõ ràng là người không có kinh nghiệm.

Vân Khanh đứng dậy đến bốn rửa tay hắt nước lên mặt, lúc này cửa phòng làm việc bị gõ.

"Mời vào."

Khoa cấp cứu Trương Quyên thăm dò: "Bác sĩ Vân, có một bệnh nhân ở đây. Bác sĩ khoa tiết niệu không ở khoa cấp cứu nội tiết niệu. Cô có thể qua được không?"

“Bác sĩ Trương, đây là…” Vân Khanh quét tới bảng hiệu cửa ‘Phòng điều trị vợ chồng’, cười ngây ngô.

Trương Quyên hơi áy náy, "Vậy thì cô cũng giải quyết vấn đề về phương diện đó! Làm ơn đi?"

“Chờ một chút.” Vân Khanh mặc blouse trắng đi theo Trương Quyên ra khỏi phòng.

"Người đàn ông này khi ở trong xe với bạn gái, anh ta đã làm quá cường độ. Xe trượt xuống núi hại mạng người! Nam nữ thanh niên chỉ cần vui vẻ, không chết thì thôi."

Vân Khanh nghe vậy, vẻ mặt mờ mịt, trong viện có gì lạ chứ?

Khoa cấp cứu, phòng bệnh đơn cao cấp——

Trương Quyên gõ cửa, đẩy ra Vân Khanh bước vào xem bệnh án, trong miệng ngẩng đầu lên chữ ‘Cố’, vừa nhìn thấy người trên giường liền im bặt.

Tên trên hồ sơ bệnh án Cố Trạm Vũ.

Ngồi bên giường là cô gái, trông mới mười mấy tuổi, khuôn mặt ửng hồng và đôi mắt mơ màng, chọc vào ngực người đàn ông, "Cố thiếu, bảo bối nhỏ của anh bị hỏng thì phải làm sao bây giờ?"

Vân Khanh đứng dưới ánh đèn, ánh sáng trắng chói mắt làm mờ vẻ mặt của cô thành một mảnh.

Cô chỉ cảm thấy chóng mặt sau một giấc ngủ ngắn, như một mũi kim nhọn đâm vào não, đau đớn.

Dùng đầu ngón tay cào vào các cạnh và góc sắc nhọn của bệnh án, cô bước vào, quét lớp vải trắng che phần eo và bụng của người đàn ông, đồng thời lắng nghe tình trạng cụ thể của Trương Quyên.

Vân Khanh nghe xong nói: "Dùng sức quá độ dẫn đến xung huyết. Lăn xuống núi lại nặng thêm. Không có vấn đề gì lớn, nên nằm viện hai ngày."

Cố Trạm Vũ nhìn chằm chằm vào cô với khuôn mặt sạch sẽ, lông mày mảnh và đôi mắt nhợt nhạt mà không ngước mắt lên, giọng nói của anh như mọi khi góa bụa.

Ánh mắt trầm xuống trong chốc lát, anh ta nở nụ cười: "Chẩn đoán mà không nhìn?"

Vân Khanh cúi đầu viết bệnh án.

Người đàn ông đột nhiên kéo lấy tay cô: "Cô không xem cái này sao? Thật ra là thích đi, cho cô xem!"

Vân Khanh dừng lại, đưa ngón tay mảnh khảnh lại, chọc trái chọc phải dưới lớp vải trắng, chọc lên xuống. Người đàn ông đột nhiên không kịp phòng bị, đau đớn đến thấu xương. Vân Khanh nhẹ nhàng lên tiếng : “Nhìn dáng vẻ này, chắc là phải nằm viện năm ngày, bác sĩ Trương.”

Bác sĩ Trường không phản ứng được, nhưng nhanh chóng trả lời: "Anh Cố, nếu anh nhập viện, người nhà của anh có ở đây không?"

Trương Quyên biết em gái bé bỏng kia chắc chắn không phải, cô gái nghe thấy cần gia đình làm thủ tục thì nhìn bác sĩ nói, "Là tôi."

"?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc