A! Không sao, không có gì..." Cô né tránh.
Anh cứ cảm thấy cô ấy sao sao, không giúp như thường ngày, hình như là buồn hơn, có cảm giác như cô ấy đang bị một thứ gì đó ràng buộc.
"Phải rồi, anh đang bị bệnh mà, cứ nằm nghỉ ngơi đi. Em đi lấy chậu nước lau người cho anh." Cô vội vàng bước đi đến cả cửa cũng quên mở khiến cô bị đụng đầu vào cửa.
"Á!" Cô mở cửa ra rồi vội vàng bước đi.
Nhìn thấy cảnh tượng đáng yêu này anh không nhịn được cười.
"Phụt! Cái cô gái ngốc nghếch này."
Có vẻ như từ khi anh gặp được Lung Nhi đến giờ anh đã quên mất đi mình đang bị bệnh, có cảm giác như anh đã khỏi hẳn luôn rồi. Như vậy không phải Lung Nhi là một loài thảo dược quý hiếm sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
