Cứ thế, cô đã ở nhà của Mộ Bạch.
Cô tỉnh lại, nhìn xung quanh, nhưng nhìn cũng chẳng thấy gì.
"Không lẽ mình đã chết rồi sao? Thật sự bị anh ấy giết chết rồi à? Mình đang ở dưới âm phủ? Mình đã chết rồi mà Diêm Vương cũng không khai ân cho mình nhìn thấy ánh sáng sao?" Cô cứ buồn bã ngồi lẩm bẩm tưởng mình đã chết. Trông cô chẳng có vẻ gì là hận Doãn Tư Cương, cô rất bình thường, bình thường đến nỗi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Mọ Bạch mở cửa bước bước vào, nghe thấy tiếng mở cửa cô chợt hoảng hồn, lết xác vào trong.
"Này, ai vậy vậy? Là hắc bạch vô thường sao? Các người đến bắt tôi đi gặp Diêm Vương à?" Cô sợ hãi nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
