"Đủ rồi, nói như vậy là đủ lắm rồi, bây giờ cũng cần nên giáo huấn lại đứa con gái dơ bẩn này rồi." Kiều lão gia nói.
Khi nói xong, ông liền kêu người hầu lấy roi da đem ra cho ông. Ông cầm nó lên.
Bây giờ Kiều Lung Nhi cảm thấy rất sợ hãi, tay cô cứ run lẩy bẩy, miệng không nói thành tiếng. Trong đầu cô lúc này cứ nghĩ đến Doãn Tư Cương, cô muốn anh ấy đến cứu mình ra khỏi cái địa ngục này. Nhưng, anh ấy đã đi công tác, thật sự bây giờ không ai có thể cứu được cô.
Cô liền bạo gan, mượn danh của Doãn Tư Cương, trước giờ cô chưa từng có can đảm như vậy, cũng không dám mượn danh của bất cứ ai để thoát khỏi trận đánh. Đây có lẽ là lần đầu tiên cô dám dựa vào người khác, cũng là lần đầu có người để dựa vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
