Cô nói câu này vì sợ anh sẽ bỏ cô lại, cô rất sợ.
Tại sao lại sợ?
Vì trước kia cô đã từng bị bỏ rơi, sau khi mẹ kế của cô, cũng là Kiều phu nhân của bây giờ dẫn cô đi mua sắm thì đã bỏ cô ở lại đó, cứ giống như là một người mẹ bỏ lại con của mình, sao bà ấy có thể nhẫn tâm như vậy?
Bà cứ vậy mà rời đi, bỏ lại Kiều Lung Nhi một mình ở đó, cô không nhìn thấy gì, cũng không tìm được mẹ. Mẹ? Đúng vậy, trong thâm tâm của cô, cô luôn xem bà là mẹ, nhưng người mẹ này lại chẳng xem cô là con, lúc đó cô mới bao nhiêu tuổi chứ? Chỉ sáu tuổi, cô chỉ là một đứa bé.
Cô cứ ở đó, chạy loanh quanh tìm mẹ cũng không biết là mình đi đâu, không biết cô đã va phải bao nhiêu người, vấp ngã bao nhiêu lần, cô khóc lóc nhưng vẫn không tìm được bà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
