Mười phút sau, Thẩm Dật Xuyên cuối cùng cũng đi ra, mang theo một thân hơi nước.
"Sao anh lại tắm nữa?"
Thẩm Dật Xuyên không ngờ Diệp Khê vẫn chưa ngủ.
Vẻ mặt anh ngưng trệ một chút rồi trở lại bình thường.
"Giải quyết nhu cầu sinh lý."
Diệp Khê, hãy dừng ngay mấy suy nghĩ tưởng tượng trong đầu lại!
Cô cạch một tiếng tắt đèn, nằm xuống, giả chết.
Lát sau, nệm giường bên cạnh lún xuống, Thẩm Dật Xuyên nằm xuống.
Diệp Khê khâm phục sự thẳng thắn của Thẩm Dật Xuyên.
Chẳng phải làm loại chuyện đó thì nên lén lút im lặng sao? Tại sao lại nói cho cô biết?
Diệp Khê cảm thấy nằm trên giường thật nguy hiểm, chỉ muốn tụt xuống gầm giường nằm.
Trong đầu rối bời, mãi mới ngủ được.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy, phát hiện mình lại quấn lấy Thẩm Dật Xuyên, bàn tay to lớn của đối phương ôm vòng qua eo cô.
Hai người áp sát vào nhau, tư thế cực kỳ ám muội.
Nhưng hôm nay cô không đẩy Thẩm Dật Xuyên ra sát mép giường, hai người nằm giữa chiếc giường lớn.
Cô cũng rất cạn lời với chính bản thân mình.
Thoát khỏi vòng tay Thẩm Dật Xuyên, cô rón rén lẻn vào phòng vệ sinh.
Buổi chiều, rảnh rỗi sinh nông nổi, cô xuống phòng khách lầu dưới, bật tivi tìm một bộ phim nước ngoài xem.
Đang xem dở.
Quản gia Trần vội vã chạy lên lầu, vài phút sau đi xuống nói: "Đại thiếu phu nhân, đại thiếu gia gọi cô lên."
Cả lâu đài đều biết thủ tục kết hôn của hai người đã xong xuôi, bây giờ họ đã là vợ chồng, nên tất cả đều đổi cách xưng hô.
Diệp Khê lên lầu, vào phòng.
"Anh tìm tôi."
Thẩm Dật Xuyên gập máy tính lại: "Lát nữa tôi sẽ về nước, lần này về sẽ ở lại một thời gian, cô đi cùng tôi."
"Về nước?"
Diệp Khê đương nhiên là muốn về.
"Tôi không có hộ chiếu và chứng minh nhân dân."
"Đã làm lại ở đại sứ quán cho cô rồi, sẽ gửi tới ngay thôi."
Thấy người đối diện không động tĩnh, anh gõ nhẹ xuống bàn.
"Đi thu dọn đồ đạc đi."
"Ồ."
Diệp Khê vẫn chưa kịp phản ứng.
Cô cứ tưởng mình phải rất lâu nữa mới có thể về nước, không ngờ lại nhanh như vậy.
Cô vào phòng thay đồ, lôi vali ra bắt đầu xếp quần áo.
Thẩm Dật Xuyên đứng trước cửa phòng, nói: "Không cần mang nhiều đồ, quần áo có hai bộ thay đổi là được, về đó mua sau."
"Vâng, được."
Diệp Khê cuối cùng vẫn chọn năm bộ quần áo nhét vào vali.
Đám quần áo này đều mới tinh, chưa mặc lần nào.
Dọn xong đồ của mình.
Cô ngẩng đầu hỏi: "Anh cần mang gì?"
Thẩm Dật Xuyên: "Máy tính và một ít tài liệu, lát nữa trợ lý của tôi sẽ tới sắp xếp, cô không cần bận tâm."
Mười phút sau trợ lý đến, mang theo cả hộ chiếu và bản sao chứng minh nhân dân của Diệp Khê.
Tối đó, Diệp Khê và Thẩm Dật Xuyên lên máy bay về nước.
Ngồi ở khoang thương gia sang trọng, Diệp Khê ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ phát ngốc.
Thẩm Dật Xuyên đang nghe điện thoại.
"Tài liệu bảo các cậu thu thập ngày mai tôi phải xem."
"Cuộc họp cổ đông lùi đến buổi chiều."
...
Vừa cúp máy, điện thoại Thẩm Dật Xuyên lại reo.
Anh bắt máy: "Mẹ."
Diệp Khê bất giác quay đầu sang nhìn.
Đầu dây bên kia là mẹ chồng?
Bạch Anh: "Con về rồi à?"
Thẩm Dật Xuyên: "Ngày mai đến nơi."
Hai mẹ con nói chuyện một lát.
Thẩm Dật Xuyên nói: "Mẹ, con kết hôn rồi."
"Hả?"
"Con nói là con kết hôn rồi."
Bạch Anh hoàn toàn không tin.
"Con kết hôn với ai? Con đang ở nước F mà kết hôn thế nào được? Dật Xuyên, con bị đả kích quá mức rồi à?"
Thẩm Dật Xuyên: "Con kết hôn thật rồi."
"Đừng có đùa nữa..."
"Cô ấy về cùng con, đang ngồi ngay bên cạnh con đây."
Bạch Anh: "..."
Bà chết sững một lúc rồi nói: "Con đưa điện thoại cho cô ấy, mẹ nói chuyện với cô ấy..."
Bà chưa nói xong thì Thẩm Dật Xuyên đã cúp máy.
Bạch Anh sốt ruột như kiến bò chảo nóng.
Rất muốn đánh cái thằng con chẳng hiểu chuyện này một trận.
Ai lại nói chuyện nửa chừng thế cơ chứ.
Rốt cuộc là có kết hôn hay chưa? Sốt ruột chết đi được.
Diệp Khê nghĩ đến chuyện về ra mắt bố mẹ chồng, trong lòng bắt đầu hồi hộp.
Không biết bố mẹ chồng có thích cô không.
Cô bây giờ đâu còn là thiên kim hào môn, trong khi Thẩm Dật Xuyên nhìn là biết gia cảnh phi thường.
Thôi, binh tới tướng chặn nước tới đất ngăn, đi bước nào hay bước nấy.
Thẩm Dật Xuyên đưa điện thoại qua: "Cô lưu số của tôi vào, kết bạn wechat luôn, giúp tôi lưu số của cô vào máy tôi luôn, cài phím gọi nhanh."
Diệp Khê lúc này mới nhớ ra cô và Thẩm Dật Xuyên vẫn chưa có phương thức liên lạc của nhau.
Nhận lấy điện thoại của anh, nhập số điện thoại của mình rồi gọi sang.
"Cài phím số mấy?" Diệp Khê hỏi.
Thẩm Dật Xuyên quay đầu lại: "Con số may mắn của cô là bao nhiêu?"
"Số 8."
"Vậy thì số 8."
Trong lòng Diệp Khê xẹt qua một tia khác lạ, nhưng vẫn cài phím số 8.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
