Thẩm Dật Xuyên rửa mặt xong, một chiếc khăn mặt kịp thời được đặt vào tay anh.
Đợi anh lau xong, khăn lại bị lấy đi.
Cánh tay bị ôm lấy.
"Tôi đỡ anh ra ngoài."
Thẩm Dật Xuyên không động đậy, đôi môi mỏng khẽ mở: "Tôi muốn đi vệ sinh."
"Hả? À à à! Anh cứ tự nhiên."
Thẩm Dật Xuyên: "..."
Diệp Khê buông anh ra, đỏ mặt chạy biến khỏi nhà vệ sinh, đóng rầm cửa lại.
Khóe miệng Thẩm Dật Xuyên cong lên.
Diệp Khê lấy bộ quần áo đã sấy khô thay vào, đi xuống lầu.
Tươi cười chào hỏi người hầu.
"Diệp tiểu thư, ăn sáng ở dưới nhà hay là mang lên phòng đại thiếu gia?"
Diệp Khê suy nghĩ một chút, "Mang lên phòng đi ạ."
Thẩm Dật Xuyên ngày nào cũng trốn trong phòng ăn cơm một mình, thui thủi.
Thật tội nghiệp!
Cô sắp trở thành vợ anh, theo lý phải ở bên cạnh anh dùng bữa.
Người hầu vui vẻ mang khay thức ăn lên lầu.
Diệp Khê đỡ Thẩm Dật Xuyên ngồi xuống ghế, đích thân bóc trứng gà cho anh, bóc xong đặt vào tay anh.
Ngón tay Thẩm Dật Xuyên nắn nắn quả trứng gà mềm mại, cảm xúc không rõ.
"Anh cao lớn thế này, ăn hai quả trứng gà đi, một quả ít quá."
Diệp Khê lại bóc thêm một quả cho anh.
Diệp Khê cuối cùng đưa sữa cho anh.
Ăn sáng xong, người hầu vào dọn dẹp khay.
Quản gia Trần vào báo cáo: "Đại thiếu gia, người mang quần áo cho Diệp tiểu thư đến rồi."
Thẩm Dật Xuyên: "Mang lên đây."
"Vâng."
Người hầu mang từng món đồ lên, treo vào phòng thay đồ.
Diệp Khê trước đây ở nhà họ Tô cũng có phòng thay đồ, chất đầy đủ loại quần áo túi xách giày dép đẹp đẽ.
Sau này, túi xách đều đưa hết cho Tô Nhạc Nhan, quần áo thì vẫn giữ lại, Tô Nhạc Nhan nói cô ta không mặc đồ người khác đã mặc qua.
Nhưng cô không thể nào quay lại nhà họ Tô lấy đồ được.
Ra ra vào vào bận rộn một hồi, đám người hầu mới tản đi.
Thẩm Dật Xuyên ngồi trước bàn làm việc, đang bật máy tính làm việc.
Người ở đầu dây bên kia đang báo cáo công việc cho anh, đọc tài liệu, anh chăm chú lắng nghe, cuối cùng đưa ra chỉ đạo.
Diệp Khê không ngờ anh bị thế rồi mà vẫn còn làm việc.
Đúng là một người đàn ông chăm chỉ và cầu tiến!
Không muốn làm phiền anh, Diệp Khê rón rén ra khỏi phòng, xuống vườn hoa lầu dưới.
Bữa trưa, Thẩm Dật Xuyên phá lệ xuống lầu, ngồi ăn cùng cô trong phòng ăn.
Đám người hầu cảm động rớt nước mắt.
Đại thiếu gia nhà họ từ lúc mù mắt đã không thèm xuống lầu ăn cơm nữa.
Ánh mắt mọi người nhìn Diệp Khê càng thêm yêu mến.
Diệp Khê chăm sóc Thẩm Dật Xuyên, bóc tôm, nhặt xương cá cho anh.
Nơi này gần biển, bữa nào thức ăn cũng có hải sản, cá đều là loại cá biển ngon lành.
"Loại cá này tươi lắm, anh ăn nhiều một chút."
Ăn trưa xong, Thẩm Dật Xuyên định về phòng thì tay bị người nào đó kéo lại.
Cảm giác mịn màng hơi ẩm ướt.
Anh không thấy bài xích, ngược lại còn có chút thích.
Diệp Khê: "Vừa ăn cơm xong, không nên ngồi ngay, tôi dẫn anh đi dạo vườn hoa một lát."
Quản gia Trần chen lời: "Đại thiếu gia, cậu đi dạo với Diệp tiểu thư đi, hôm nay có nắng. Ở đây rất ít khi có nắng, hôm nay hiếm có lắm."
Thẩm Dật Xuyên gật đầu.
Diệp Khê muốn trượt tay lên trên, đỡ lấy cánh tay anh, vừa định cử động thì bàn tay to lớn kia nắm lấy tay cô.
Lòng bàn tay đối phương ấm áp khô ráo.
Cô ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt.
Khuôn mặt tuấn tú góc cạnh không có nhiều biểu cảm.
Thẩm Dật Xuyên: "Không phải bảo đi dạo vườn hoa sao?"
Diệp Khê hoàn hồn, tay kia vòng qua nắm lấy cánh tay anh.
Còn bàn tay đang bị nắm lấy thì cô không có ý định rút ra.
Dù sao cũng sắp là vợ chồng, nắm tay một chút chẳng có gì to tát, sau này họ còn làm những chuyện thân mật hơn nữa cơ.
Nghĩ vậy, nhịp tim đang loạn nhịp của Diệp Khê bình ổn lại phần nào.
Đám vệ sĩ ngoài cửa kinh ngạc phát hiện đại thiếu gia nhà họ và cô gái mới quen ba ngày đang tay trong tay đi dạo trong vườn, tròng mắt suýt nữa thì rớt ra ngoài.
Nhưng nghĩ đến việc đại thiếu gia sắp kết hôn với Diệp Khê, họ lại thu dọn tròng mắt vào.
Thẩm Dật Xuyên ban đầu chỉ nắm tay Diệp Khê, sau đó nhịn không được bóp nắn, rồi lại xoa nắn.
Diệp Khê: "..."
Cô trợn tròn mắt, quay sang nhìn người đàn ông mặt không đổi sắc.
Đây là coi tay cô thành đồ chơi nắn bóp đấy à?
"Vui không?" Diệp Khê hỏi.
"Hả?"
Thẩm Dật Xuyên khó hiểu quay đầu lại.
"Tôi hỏi tay tôi có chơi vui không?"
Vào nhà, Diệp Khê muốn rút tay ra, lại bị túm lấy.
"Đưa tôi lên lầu."
Diệp Khê: "..."
Thẩm Dật Xuyên thích ứng nhanh thật đấy, đã bắt đầu sai bảo cô rồi.
Cô đưa Thẩm Dật Xuyên lên tận phòng rồi mới giải cứu được bàn tay mình.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

