Đúng là ỷ mình mù, chủ trương chỉ cần mình không thấy ngại thì người ngại sẽ là người khác.
Thẩm Dật Xuyên lại uống thêm một ngụm nước, đôi môi mỏng vương lại vệt nước sáng bóng.
Ở cùng Thẩm Dật Xuyên thấy nghẹt thở quá, cô đứng dậy: "Tôi về phòng đây."
Chân vừa bước ra, Thẩm Dật Xuyên gọi giật lại: "Khoan đã."
Diệp Khê dừng bước: "Thẩm tiên sinh còn chuyện gì nữa sao?"
Thẩm Dật Xuyên ngửa cổ uống cạn nước, đưa chiếc cốc ra: "Phiền cô cất hộ, tôi không nhìn thấy."
Diệp Khê nhận lấy cốc nước, nhìn đôi môi hơi khô nứt của anh.
"Bình thường anh ở trong phòng một mình có phải ít uống nước không?"
Nghe người hầu nói, Thẩm Dật Xuyên ngoại trừ thời gian tập thể dục cố định mỗi ngày sẽ ra khỏi phòng, hoặc có việc phải ra ngoài, còn lại hầu như không bước chân ra khỏi cửa, ba bữa cơm đều mang vào phòng giải quyết, không thích bị người khác làm phiền.
Thẩm Dật Xuyên: "Quả thực là ít uống."
Diệp Khê thở dài.
Người đàn ông này lòng tự trọng quá cao, không muốn nhận sự giúp đỡ của người khác.
Nếu cô dọn qua đây, chẳng phải sẽ có thể chăm sóc anh những việc vặt vãnh trong cuộc sống sao?
Dù sao họ cũng sắp kết hôn rồi, sớm muộn gì cũng phải ngủ chung.
"Thẩm tiên sinh, lát nữa tôi sẽ chuyển qua ngay."
Thẩm Dật Xuyên ngạc nhiên hai giây rồi gật đầu.
Đợi Diệp Khê rời đi, khóe miệng anh mới nở một nụ cười nhạt.
Diệp Khê lượn một vòng quanh phòng khách, phát hiện chẳng có gì để dọn.
Cô vốn không có hành lý, chỉ có bộ đồ đang mặc trên người, tối nào cũng giặt xong sấy khô rồi sáng hôm sau mặc lại.
Sau bữa tối, Diệp Khê lần lữa mãi trong vườn hoa mới lên lầu ba.
Đứng trước cửa phòng, cô hít một hơi thật sâu, đang định gõ cửa thì cánh cửa trước mặt mở ra.
Thẩm Dật Xuyên mặc bộ đồ ngủ màu đen đứng bên trong, chất liệu bộ đồ ngủ bóng loáng, độ rủ rất tốt.
"Vào đi."
Anh nói xong liền xoay người đi vào trong.
Diệp Khê bước vào, khép cửa lại, đứng chôn chân ở cửa có chút thấp thỏm.
Chuyện, chuyện này, ngại chết đi được!
Các ngón chân muốn cào thủng sàn nhà luôn rồi.
Thẩm Dật Xuyên đi đến bên giường, dò dẫm ngồi xuống đầu giường.
"Đồ đạc của cô đâu?"
Diệp Khê: "Tôi được anh cứu, hành lý vẫn còn để ở khách sạn trước đó."
Nhưng cô đoán Tô Nhạc Nhan đã ném hết đồ của cô đi rồi.
Nên cô cũng chẳng thèm đi tìm.
Thẩm Dật Xuyên cầm lấy điện thoại, bấm một cái, đưa lên tai, nói với người đầu dây bên kia: "Ngày mai mang ít quần áo nữ tới đây, lấy trọn bộ, đồ ngủ cũng cần, cả giày nữa."
"Kích cỡ?" Thẩm Dật Xuyên nhíu mày.
Anh nghiêng đầu về hướng cửa.
"Lại đây."
Diệp Khê lững thững bước tới.
Thẩm Dật Xuyên đưa điện thoại cho cô: "Báo số đo quần áo và size giày của cô đi."
Diệp Khê hiểu ra ông xã tương lai đang muốn mua đồ cho cô.
Cô quả thực cần quần áo để thay, không thể ngày nào cũng mặc đi mặc lại một bộ.
Đọc một tràng chữ số cho người bên kia điện thoại, báo xong cô đưa điện thoại cho Thẩm Dật Xuyên, sực nhớ ra anh không nhìn thấy, cô liền nắm lấy bàn tay to lớn của anh, nhét chiếc điện thoại màu đen vào.
Thẩm Dật Xuyên khựng lại.
Cơ thể vừa rồi như có luồng điện xẹt qua.
"Thẩm tổng, Thẩm tổng? Ngài vẫn đang nghe chứ?" Người đầu dây bên kia gọi lớn.
Thẩm Dật Xuyên áp điện thoại lên tai, dặn dò đối phương thêm vài câu rồi cúp máy.
Không gian lại chìm vào yên lặng, Diệp Khê lại rơi vào sự gượng gạo.
Ánh mắt cô nhìn loạn xạ, mấy ngón tay đan vào nhau.
"Anh có muốn uống nước không?"
Thẩm Dật Xuyên: "..."
Anh im lặng một lát, ừm một tiếng.
Diệp Khê rót một cốc nước đặt vào lòng bàn tay anh.
Lại chạm phải làn da mịn màng, ánh mắt Thẩm Dật Xuyên tối sầm.
"Đi tắm đi."
"Không vội, tôi đợi anh uống xong đã."
Thẩm Dật Xuyên ngửa đầu uống cạn, đưa cốc nước lại cho cô.
Diệp Khê cất cốc xong mới vào phòng tắm.
Phòng tắm trong phòng ngủ này của Thẩm Dật Xuyên lớn gấp đôi phòng cho khách.
Bên trong có sẵn đồ vệ sinh cá nhân mới tinh.
Trong phòng tắm vẫn còn vương lại hơi nước ẩm nóng, cùng hương sữa tắm thoang thoảng mùi biển cả.
Diệp Khê cởi bỏ quần áo, đi chân trần vào trong.
Tắm rửa xong, cô lấy một chiếc áo choàng tắm mới tinh khoác lên người.
Áo choàng tắm là của nam, rất dài, rủ xuống tận mắt cá chân.
Cô buộc dây ngang eo, nhìn mình trong gương.
Bản thân bị chiếc áo choàng tắm màu trắng bọc kín mít, trông nhỏ bé xíu.
Trong phòng tắm có sữa dưỡng thể, không phải mùi cô thích, nhưng dùng tạm cũng được.
Cô thoa kem dưỡng toàn thân rồi mới bước ra.
Thẩm Dật Xuyên nghiêng đầu, thính giác nhạy bén ngửi thấy mùi hương trên người cô đã thay đổi.
Hương thơm thoảng nhẹ xen lẫn mùi sữa tắm của anh, dường như còn có cả mùi sữa dưỡng thể.
Chai sữa dưỡng thể đó anh hầu như không động đến.
"Ngủ thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)