"Ma douce!"
Lão bợm nhậu trước mặt vừa già vừa xấu, miệng đầy mùi hôi hám, nói thứ ngôn ngữ mà Diệp Khê không hiểu, đang chầm chậm tiến tới.
Mùi hôi xộc lên suýt làm cô tắt thở.
Cô bịt mũi, nhìn gã đàn ông già nua mang vẻ mặt hèn hạ, trong lòng vừa hoảng loạn vừa sợ hãi.
"Ông đừng qua đây! Có nghe không, cấm qua đây!"
Lão già cười càng thêm bỉ ổi, xì xồ tuôn ra một tràng gì đó.
Diệp Khê sắp khóc đến nơi.
Ai tới cứu cô với?
Cô không muốn bị một kẻ tởm lợm thế này chà đạp.
Ngay khi bàn tay của lão già sắp chạm vào người, cô chợt liếc thấy một vỏ chai rượu rỗng lăn lóc gần đó.
Cô vớ lấy nó, không chút do dự đập thẳng vào đầu lão.
Thừa dịp đối phương ôm đầu gào thét đau đớn, cô vội vàng bò dậy cắm đầu cắm cổ chạy.
Chạy thoát ra ngoài cô mới phát hiện xung quanh là một vùng hoang vu, không có lấy một bóng người.
Vì quá sợ hãi, cô khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt.
Đột nhiên, cô nhìn thấy một tòa lâu đài xuất hiện ở phía xa.
Tòa lâu đài màu trắng, rất tráng lệ.
Cô như nhìn thấy tia hy vọng, dốc mạng chạy về phía trước.
Thẩm Dật Xuyên vừa bước xuống xe, lồng ngực liền bị một thứ gì đó đâm sầm vào.
Cảm giác hơi nhói đau.
Một luồng hương thơm thoang thoảng đặc biệt xộc vào chóp mũi anh.
Ngay sau đó là một giọng nói yếu ớt đáng thương vang lên xen lẫn tiếng nức nở.
"Tiên sinh, xin anh cứu tôi với! Có kẻ xấu, hu hu..."
Diệp Khê cảm thấy mình quá may mắn, không ngờ ở nơi đất khách quê người lại gặp được đồng hương.
Đồng hương gặp đồng hương, hai mắt rưng rưng lệ.
Cô hoàn toàn không chú ý tới khí thế "người sống chớ lại gần" tỏa ra từ người đàn ông trước mặt.
Cô coi đối phương như cọng rơm cứu mạng, bàn tay nhỏ bé níu chặt vạt áo anh, hai mắt đỏ hoe sưng húp.
Lão già đã đuổi tới nơi, hùng hổ chửi rủa một tràng dài những lời Diệp Khê không hiểu, ánh mắt thèm thuồng chằm chằm nhìn cô.
Diệp Khê dán sát vào người Thẩm Dật Xuyên thêm một chút.
"Tiên sinh, cứu mạng, tôi không quen biết người kia, xin anh cứu tôi với."
Thẩm Dật Xuyên nhíu mày, vươn tay đẩy cô ra.
Diệp Khê sợ người đàn ông này thấy chết không cứu, liền ngồi phịch xuống đôi giày da bóng loáng của anh, hai tay ôm ghì lấy chân anh không buông.
Thẩm Dật Xuyên: "..."
Đám vệ sĩ mặc đồ đen xung quanh: "..."
Trong lòng bọn họ điên cuồng gào thét, con thỏ hoang từ đâu chui ra thế này, có biết vị gia trước mặt này là ai không hả? Đó là người mà cô ta có thể ôm sao? Là người mà cô ta có thể mạo phạm sao?
Đám vệ sĩ đã có thể tưởng tượng ra kết cục thê thảm của người phụ nữ này.
Bọn họ chỉ chờ chủ tử ra lệnh một tiếng, sẽ lập tức ném người phụ nữ to gan này xuống biển cho cá mập ăn.
Thật đáng tiếc, con thỏ hoang này trông khá xinh đẹp.
Đuôi chân mày Thẩm Dật Xuyên giật giật, anh cảm nhận được chân mình đang cọ vào hai luồng mềm mại, tựa như bọt biển, lại còn êm ái hơn cả bọt biển.
Anh trầm giọng nói: "Buông ra!"
Diệp Khê ôm càng chặt hơn.
"Không buông!"
Thẩm Dật Xuyên day trán.
Chưa từng gặp phải chuyện thế này.
Lão già cách đó không xa kiêng dè đám vệ sĩ quanh Thẩm Dật Xuyên nên không dám tiến lên cướp người, chỉ xì xồ xí xớn một tràng dài.
Diệp Khê nghe không hiểu.
Nhưng Thẩm Dật Xuyên lại hiểu.
Lão già nói người phụ nữ này là vợ gã bỏ tiền ra mua, bảo anh buông cô ra.
Bỏ tiền mua?
Hừ!
Lão già định xông lên lôi Diệp Khê đi.
Thẩm Dật Xuyên chỉ liếc mắt một cái, hai vệ sĩ lập tức bước lên chắn phía trước.
Diệp Khê thấy người đàn ông này cũng không đến nỗi sắt đá, sụt sùi hứa hẹn: "Tiên sinh, hôm nay anh cứu tôi, anh chính là ân nhân cứu mạng của tôi, sau này tôi nhất định sẽ báo đáp anh."
Thẩm Dật Xuyên nhếch môi: "Cô mau buông tôi ra đã."
"Không buông." Diệp Khê sợ người đàn ông này đẩy cô cho lão già kia.
Một tên vệ sĩ bước tới: "Đại thiếu gia, để tôi xách cô ta đi."
Thẩm Dật Xuyên cũng không biết mình bị chập mạch nào, liếc anh ta một cái: "Không cần."
Vệ sĩ: "..."
Tên vệ sĩ mang vẻ mặt hoang mang lùi xuống.
Lão già nồng nặc mùi rượu, đã mất kiên nhẫn, lách qua đám vệ sĩ định xông lên bắt người.
Diệp Khê sợ hãi hét toán lên, càng ôm chặt lấy chân Thẩm Dật Xuyên.
"Cứu mạng! Cứu mạng! Tôi không muốn bị ông ta bắt đi đâu!"
Thẩm Dật Xuyên ấn mi tâm, nháy mắt ra hiệu cho vệ sĩ.
Hai tên vệ sĩ lập tức kẹp chặt lão già say rượu lôi đi.
Diệp Khê không biết lão già bị đưa đi đâu, cũng chẳng quan tâm.
Cô an toàn là tốt rồi.
Trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp mất kiên nhẫn: "Bây giờ có thể buông ra được chưa?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)