Ngưu Ngưu ngơ ngác, đi lấy đĩa có lẽ sẽ còn lòi đuôi, Qua Qua cảm thấy để tự bé đi thì đáng tin hơn.
Chị muốn đi quan sát ba mẹ, Ngưu Ngưu cảm thấy chị chắc chắn có thể quan sát ra gì đó, chờ chị lấy đĩa đi ra ngoài ấy, nhóc vẫn là nhịn không được mà lặng lẽ trốn sau cửa, để lại một cái khe để quan sát bên ngoài.
"Ngưu Ngưu làm gì đó?" Bên quầy thu tiền gần như đối diện hai bên cánh cửa buồng nhỏ, Từ Hương Quyên đang lấy tiền, nhìn thấy cái kẹt cửa, cũng nhìn thấy Ngưu Ngưu.
Cái kẽ Ngưu Ngưu lưu lại cũng không nhỏ, cậu bé con thấp lè tè không khỏi quá rõ ràng được chứ?
Bị mẹ bắt quả tang, Ngưu Ngưu cái khó ló cái khôn, đi đến cạnh mẹ, "Mẹ, con muốn ăn kẹo."
Từ Hương Quyên thật không hề hoài nghi, "Không phải hôm qua mới ăn một viên sao, hôm nay không thể ăn, ngoan ngoãn vào trong phòng đi."
Bé con không thể ăn kẹo thường xuyên được, ăn kẹo dễ bị sâu răng.
"Dạ." Ngưu Ngưu thấy đã lừa được mẹ thì về lại buồng nhỏ ngay, lúc này không dám nhìn người qua kẹt cửa nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
