Trần Tuyết Nhược ngẩn người, muốn nói gì đó nhưng đột nhiên phát hiện mình không thể kiểm soát được cử động của cơ thể. Cô ấy giật mình, muốn nói nhưng không thể mở miệng, chỉ có thể hét lên trong lòng: “Yên... Chị Yên La? Chị đang ở đâu?”
“Tôi đang ở trong biển ý thức thuộc về cô mà cô vừa nhìn thấy.” Một giọng nữ thản nhiên vang lên từ bốn phương tám hướng: “Hồn thể của tôi mạnh hơn cô rất nhiều, vậy nên bây giờ thân thể của cô chỉ có thể do tôi khống chế. Nhưng năm giác quan của cô còn vẫn còn liên thông, muốn nói gì cô cứ nói trong lòng đi, tôi có thể nghe thấy.”
Cảm giác cơ thể mất kiểm soát làm Trần Tuyết Nhược sợ hãi theo bản năng, nhưng bây giờ cô không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể chịu đựng sự bất an trong lòng nói: “Em biết rồi. Vậy bây giờ chúng ta... Phải xuống núi đúng không?”
“Ừ.” Tuy rằng không bố trí phòng vệ mà bị sét đánh trúng, tạm thời cô không thể vận động mạnh được, nhưng sức mạnh cội nguồn của cô vẫn còn, Yên La vung tay vài lần, miệng vết thương trên người Trần Tuyết Nhược tự động khép lại, “Nhà cô ở đâu?”
“Nhà em ở...” Trần Tuyết Nhược còn chưa nói xong, ánh đèn pin lập loè chiếu rọi xung quanh, cô ấy giật mình, vội vàng nhắc nhở Yên La: “Những người muốn bắt em đang đuổi đến đây!”
“Chỉ là mấy tên người phàm ngu xuẩn thôi, sợ cái gì.” Yên La hừ nhẹ một tiếng, vừa giơ tay lên đã có mấy làn sương đen giống như rồng bay về phía những người kia.
“Này, đây là cái gì?!”
“Cứu mạng ——”
Nhìn thấy làn sương đen giống như một bàn tay to nhấc chân của đám người miền núi lên rồi cắm đầu họ xuống đất, Trần Tuyết Nhược: “...”
Này, thô bạo một cách đơn giản như vậy sao?
“Được rồi, đi thôi.” Yên La nói xong thì xoay người đi.
Trần Tuyết Nhược hoàn hồn: “Khoan đã, vậy thì họ... Sẽ chết sao?”
“Không biết, hẳn là vậy.” Đừng nói là người phàm, cho dù là tiên nhân, thần tiên hay thần phật cũng chưa chắc có thể chống lại sức mạnh của cô. Nhưng lúc nãy cô chỉ nhẹ nhàng chuyển động đầu ngón tay, nếu những người này có công đức kim quang bảo hộ, hoặc là quý trọng mạng sống như cô gái nhỏ này, hoặc là có thể được cứu giúp kịp thời, thì vẫn có cơ hội sống sót.
Trần Tuyết Nhược ngẩn ra, vô thức nhìn về phía đám người miền núi đang hoảng loạn vùng vẫy.
Yên La có tính tình nóng nảy và không kiên nhẫn, nhưng cô không thích mắc nợ người khác. Trần Tuyết Nhược đã giúp cô một ơn lớn, cô nhìn cô ấy còn khá vừa mắt, vậy nên lúc này cô cũng không cảm thấy mất kiên nhẫn.
“Giúp gì?” Cô lười biếng hỏi.
“Tôi muốn...”
Trần Tuyết Nhược vội vàng nói với cô suy nghĩ của mình. Yên La lười nghe cô ấy giải thích nguyên nhân mà cứ làm theo, sau khi xong việc thì nhảy từ trên đỉnh núi cao xuống.
Trần Tuyết Nhược lập tức thét chói tai doạ đám chó săn sợ hãi: “...”
Cuộc sống này quá, quá mẹ nó kích thích!
***
Cùng lúc đó, tại một thôn trang cách đó không xa, một bà lão mặt đầy sương gió nhìn màn đêm tĩnh mịch bên ngoài, cuối cùng không thể ngồi yên mà đứng dậy: “Đám người Giả Sơn đã đi lâu vậy rồi sao còn chưa về? Đêm khuya rồi, không phải đã gặp phải heo rừng đấy chứ?”
“Có nhiều người cùng đi như vậy, cho dù gặp heo rừng thì cũng không thể có chuyện gì đâu, bà không cần lo lắng.”
Thấy bà lão nói không ngừng, chồng bà ta có hơi bực bội, vừa dứt lời, bên ngoài vang lên một tiếng la sợ hãi đan xen tiếng khóc: “Thần Núi hiển linh! Thần Núi hiển linh!”
Hai vợ chồng già kinh ngạc, đứng dậy chạy ra ngoài: “Có chuyện gì xảy ra thế?”
“Anh Sơn... Anh Sơn bị sét đánh! Ngoài ra, còn có những thứ gì đó nắm lấy chân của chúng cháu rồi cắm chúng cháu xuống đất… Chắc chắn là Thần Núi hiển linh! Chắc chắn là Thần Núi hiển linh!”
Người nói chuyện là một cậu bé khoảng mười ba mười bốn tuổi, cậu ta đi theo đám người của người đàn ông chột mắt đuổi theo Trần Tuyết Nhược để hóng chuyện náo nhiệt. Không ngờ náo nhiệt không thấy, ngược lại suýt nữa mất mạng. Thiếu niên bị doạ chết khiếp đến mức nói năng không hiểu gì, hai vợ chồng già bên cạnh cậu ta cũng chính là bố mẹ của người đàn ông chột mắt cảm thấy không ổn bèn gọi mọi người trong thôn chạy đến chỗ thiếu niên nói.
“Con mẹ nó! Chuyện, chuyện gì xảy ra đây? Tại sao tất cả đều cắm đầu xuống đất?!”
“Mau! Mau lôi họ ra!”
“Giả Sơn nhà tôi đâu? Giả Sơn nhà tôi đang ở đâu?!”
Núi rừng u ám yên tĩnh, ánh trăng lờ mờ ảm đạm, một đám người nửa thân dưới vùi trong đất, chỉ lộ ra hai cái đùi, cảnh tượng này thoạt nhìn thật sự làm cho người ta sợ hãi, mọi người đều kinh ngạc khiếp sợ, tình cảnh trở nên hỗn loạn.
Cũng may họ tới kịp thời, lúc những người này được lôi ra khỏi mặt đất, trên cơ bản vẫn còn sống. Nhưng dù đã nhặt được một mạng thì tình trạng của họ cũng chẳng khá hơn chết là bao — Ngoại trừ một số người bao gồm cả cậu bé vẫn ổn, những người còn lại người thị bị điên hoặc bị ngu. Trông dáng vẻ quả thật còn đáng sợ hơn cả cái chết.
“Tôi sai rồi, tôi biết sai rồi, tôi sẽ không bao giờ mua con dâu nữa, sẽ không đánh con dâu nữa! Hu hu hu, đừng bắt tôi ăn đất, tôi sẽ không dám nữa...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










