Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Tin Ta Ăn Luôn Ngươi Hay Không? Chương 29:

Cài Đặt

Chương 29:

Thẩm Thanh Từ bình tĩnh lắc đầu: "Từ nhỏ tôi đã có thể nhìn thấy một số thứ mà người khác không nhìn thấy được."

Thế nhưng những thứ đó dường như rất sợ anh, khi nhìn thấy anh luôn cố gắng né đi, vậy nên cho đến tận bây giờ anh chưa từng tiếp xúc với thứ không phải là con người, giống như cô vậy.

Yên La cảm thấy hơi ngoài tưởng tượng, ngay sau đó lập tức gật đầu hài lòng, không cần phải tìm cớ để gạt anh ta nữa, cũng không cần lo lắng anh ta sẽ bị mình hù dọa nữa, đây là chuyện tốt mà.

Chỉ có điều…

"Vậy vì sao vừa nãy anh lại ho khan dữ dội như vậy?" Tất nhiên, Thẩm Thanh Từ không thể nói toạc là bởi vì cô đột nhiên đứng sát ngay bên người anh, khiến cho nỗi lòng thiếu niên của anh bị kích động, anh khẽ mỉm cười trả lời đại cho qua chuyện: "Đúng lúc cơ thể không được thoải mái mà thôi."

"Cơ thể của anh cũng quá tàn tạ rồi." Sau khi tâm trạng được giải phóng, Yên La nhìn từ đầu đến chân của kẻ thù sống chết đều mang dáng vẻ thảm hại cảm giác vui vui sướng không thôi. Nàng nhìn vào đôi mắt của anh ta, giả vờ hiền hòa nói: "Nhưng mà sư phụ nhất định sẽ suy nghĩ tìm cách để chữa lành cho học trò, học trò đừng lo lắng quá."

Thẩm Thanh Từ không biết làm sao đột nhiên muốn bật cười.

Kỹ năng diễn xuất của cô gái này tệ thật đấy.

Nhưng điều này lại khiến anh tò mò hơn về quan hệ giữa hai người.

Đôi mắt chàng thanh niên sáng lên, cùng phối hợp diễn xuất, nói: "Vậy thì xin cám ơn sư phụ. Chỉ có điều sư phụ chưa nói cho học trò biết, sư phụ… hay nói cách khác, lai lịch của chúng ta là gì."

"Chuyện đó sau này học trò sẽ biết." Cái tên khốn kiếp này cũng rất có đầu óc đó, Yên La sợ lỡ miệng nói điều gì khiến anh ta nghi ngờ, nên tuyệt đối không nhiều lời.

Thẩm Thanh Từ cũng chẳng buồn để ý nữa, chỉ cười nói: "Sư phụ có thể nói cho học trò biết, kiếp trước học trò là ai không?"

Yên La không hề nghĩ ngợi, nói: "Không thể."

Thẩm Thanh Từ: "…"

Thẩm Thanh Từ bỗng nhiên khẽ cười: "Thật ra thì từ nhỏ tôi đã tự nhận thấy mình không phải là con người."

Yên La "?"

Yên La tò mò dựng tai: "Vì sao vậy?"

“Bởi vì tôi cực kỳ xui xẻo.” Thẩm Thanh Từ nghiêng đầu nhìn cô: “Tạm không nói đến mấy chuyện như uống nước thì bị sặc, ăn cơm bị mắc nghẹn, đi đường dẫm phải hố, đi xe nổ lốp xe, học trò còn thường xuyên gặp những việc xui xẻo mà người khác cả đời cũng khó thấy. Ví dụ như hôm nay, đang đi trên đường thì bị người nhảy lầu đập trúng…”

Yên La: “…”

“Nhưng rất thần kỳ là mặc dù xui xẻo nhưng tôi lại thoát chết rất nhiều lần.” Thẩm Thanh Từ nói đến đây thì nở nụ cười, vẻ mặt thản nhiên như thể chuyện cơm bữa: “Cho nên tôi vẫn luôn nghi ngờ mình có phải ôn thần trong truyền thuyết hoặc là sao chổi chuyển thế hay không?”

Yên La bất ngờ bị anh chọc cười, bờ môi đỏ cong lên: “Không phải đâu, Ôn Thần là một lão già thích lừa gạt, còn Sao Chổi là một con nhóc cả ngày khóc lóc, không giống như anh.”

Đôi mắt Thẩm Thanh Từ lóe lên, tò mò hỏi: “Sư phụ từng gặp bọn họ rồi à?”

“Gặp rồi.” Hơn thế nữa còn từng đánh bọn họ không chỉ một lần.

“Thế sư phụ cũng là thần tiên à?”

“Dĩ nhiên không phải!” Yên La không hề nghĩ ngợi bèn ghét bỏ nói: “Tôi chẳng liên quan gì đến đám thần tiên c*t chó ấy cả!”

“Không phải tiên, cũng không phải quỷ…” Thẩm Thanh Từ nhìn cái bóng sau lưng Yên La bị ánh chiều tà kéo dài, khóe miệng cong lên: “Xem ra sư phụ là yêu quái?”

Lúc này Yên La mới nhận ra mình đã rơi vào bẫy rập khuôn: “…”

Quả nhiên dù chuyển thế làm người thì cái lão già khốn kiếp này vẫn y hệt như cũ.

Cô không nhịn được muốn đánh anh ta, ai ngờ Thẩm Thanh Từ đã tranh mở miệng trước: “Sư phụ đừng có mất hứng, sư phụ không thích học trò hỏi thì học trò sẽ không hỏi nữa.”

“Vả lại học trò còn chưa tự giới thiệu nữa.” Thanh niên nói rồi mỉm cười, khuôn mặt tuấn tú đẹp mắt vô cùng: “Tên của học trò hiện giờ là Thẩm Thanh Từ.”

Yên La khẽ giật mình, có cảm giác như nắm đấm còn chưa vung ra thì đã bị bọc bởi bị bông. Giờ cô tiếp tục tức giận cũng không được mà không tức thì cũng chẳng xong, nhẫn nhịn một hồi lâu mới xụ mặt đánh giá: “Tên xấu thế.”

Thẩm Thanh Từ ngược lại không bực bội mà chỉ bật cười khẽ: “Bố mẹ đặt tên không thể đổi được, xin sư phụ chấp nhận gọi tạm vậy.”

Yên La hừ một tiếng không thèm nói chuyện, trong lòng lại thầm nghĩ cái tên này cũng không tệ lắm, ít nhất cũng dễ nghe hơn cái từ “Côn Luân” mới nghe lần đầu đã khiến người ta khó chịu.

Thẩm Thanh Từ: “?”

Thẩm Thanh Từ mỉm cười nhìn cô: “Không còn sớm nữa, tôi phải về nhà.”

“Thế thì đi đi, còn đứng ngây ra đấy làm gì?” Yên La nói xong bèn đi trước mở cửa xe ngồi vào trong.

Thẩm Thanh Từ: “Không phải, sư phụ không cần về nhà à?”

“Tôi không có nhà.” Hơn hai nghìn năm qua cô vẫn luôn phiêu bạt khắp nơi, rất ít ở cố định tại một chỗ nào đó, chỉ khi mệt mỏi buồn ngủ thì cô mới tìm một cái động để nghỉ ngơi tạm thời. Cho nên Yên La hoàn toàn không có khái niệm gì về chữ “nhà”.

Thẩm Thanh Từ không ngờ sẽ nghe được câu trả lời như vậy. Anh ngừng lại một lát, ánh mắt nhìn lên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của cô, cuối cùng cũng quyết định ngồi vào xe: “Đường Cẩm Tú, chung cư Kim Thái, cảm ơn.”

Chung cư Kim Thái cách bệnh viện không quá xa, xe taxi đi nửa tiếng đồng hồ là đến.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc