Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Có Tin Ta Ăn Luôn Ngươi Hay Không? Chương 21:

Cài Đặt

Chương 21:

Lúc này cha của Trần Tuyết Nhược là Trần Kiện Vân chạy tới, Phan Mỹ Linh vội vàng hoàn hồn đứng lên: "Kiện Vân, con xem như đã tới… Nhược Nhược thế nào? Bác sĩ nói thế nào?”

Trần Kiện Vân năm nay bốn mươi lăm tuổi, tướng mạo bình thường không tính là anh tuấn, nhưng dáng người bảo trì không tệ, thoạt nhìn trẻ hơn so với bạn cùng lứa tuổi, tràn ngập mị lực của một người đàn ông thành thục. Tính tình ông nghiêm túc nội liễm, mặc kệ ở công ty hay là ở nhà, đều rất ít khi lộ ra ngoài cảm xúc. Nhưng lúc này nhìn “con gái” trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt, còn đang hôn mê, cái người đàn ông được người gọi đùa là "Ông chủ mặt lạnh" cũng phải sắc mặt xanh trắng, đầu đầy mồ hôi, cái gì mà người thành công đều không còn: "Còn có, sự việc phát sinh như thế nào?”

"Cụ thể đã xảy ra chuyện gì em cũng không biết, đứa bé này sau khi xảy ra chuyện vẫn luôn khóc. Về phần bác sĩ... bác sĩ nói vết thương của nó quá nghiêm trọng, về sau... về sau sợ là..."

Phan Mỹ Linh nào dám nói thật, cúi đầu dùng nghẹn ngào lừa gạt.

Trần Kiện Vân lúc này cũng không có tâm tư đểý những chuyện này, ông bước nhanh đến bên giường bệnh, hai tay nắm thật chặt lên nói: "Tôi không tin y học hiện đại phát triển như vậy, tôi không tin cứu không trở về Nhược Nhược..."

Còn chưa nói xong, Hứa Tiểu Kỳ đã tỉnh.

Trần Kiện Vân đột nhiên dừng lại, theo bản năng hạ thấp giọng: “Nhược Nhược? Con tỉnh rồi?”

“Cha...” Hứa Tiểu Kỳ vừa nhìn thấy ông, nước mắt liền chảy ra.

Trần Kiện Vân đau lòng, cẩn thận cầm lấy tay trái không bị thương của cô ta nói: "Đừng sợ, cha ở đây.”

Ông không thể nói thêm lời nào dịu dàng trấn an, chỉ có thể không ngừng cam đoan: "Cha nhất định sẽ tìm cách chữa khỏi cho con, cho dù phải tốn bao nhiêu tiền, phải trả bao nhiêu tiền, cha cũng sẽ không từ bỏ."

Hứa Tiểu Kỳ khóc nhào vào trong ngực ông, trong lòng vừa xúc động vừa chua xót.

Người đàn ông này trầm mặc nội liễm, lại yêu thương con gái của mình, cùng với người cha ruột ngoài miệng nói "Tiểu Kỳ là bảo bối của tôi", nhưng sau khi uống say lại đánh đập cô ta một chút cũng không giống nhau.

Tại sao ông không phải là cha ruột của cô ta?

Tại sao tất cả những thứ tốt đẹp trên đời này đều là của Trần Tuyết Nhược chứ?

Mỹ mạo, gia thế, tiền tài, địa vị, còn có người cha yêu thương cô cùng các loại bạn bè phú nhị đại... Cô cái gì cũng có, mà cô ta lại cái gì cũng không có. Ngay cả người mẹ duy nhất mà cô ta có, cuối cùng cũng trở thành mẹ của cô...

Nhớ tới sau khi Phan Mỹ Linh và Trần Kiện Vân kết hôn, mỗi lần mình đi tìm Phan Mỹ Linh, Phan Mỹ Linh đều dặn dò cô ta không được tranh đoạt với Trần Tuyết Nhược, muốn cô ta dỗ dành cô nhường nhịn cô, Hứa Tiểu Kỳ khóc càng thương tâm, ghen ghét và không cam lòng trong lòng cũng càng nặng nề.

Trần Tuyết Nhược lại trở về......

Sao cô có thể quay lại chứ?

Cô ta hao tổn tâm cơ mới đoạt được hết thảy, bây giờ cô đã trở lại, cô ta chẳng phải là lại phải trở về cuộc sống không có ba mẹ yêu thương, không có tài phú địa vị trước kia sao?

Không, cô ta có chết cũng không muốn trở lại làm Hứa Tiểu Kỳ hai bàn tay trắng kia!

Cô ta muốn giết Trần Tuyết Nhược!

Trần Tuyết Nhược vĩnh viễn phải chết!

Hứa Tiểu Kỳ nghĩ vậy, trong mắt hiện lên mấy phần ác ý. Nhưng Trần Kiện Vân vẫn còn ở đây, cô ta không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ tận tình trút hết ủy khuất và e ngại trong lòng mình ra ngoài.

Trần Kiện Vân chứng kiến cảnh cô ta khóc đến tim thắt lại. Tính tình Trần Tuyết Nhược không phải rất thích khóc, Trần Kiện Vân đã thật lâu không nhìn thấy “cô” khóc qua, lúc này căn bản không biết nên làm cái gì bây giờ, chỉ có thể trông mong mà dỗ nói: "Không khóc, nếu như ngoan, không khóc...... Con xem con đây vừa là nước mắt vừa là nước mũi, đều khóc thành mèo hoang rồi, trước, trước tiên lau lau có được hay không?”

Nương theo một tiếng rống giận hùng hổ, cửa phòng đột nhiên bị người khác đá văng. Trần Kiện Vân cả kinh theo bản năng quay đầu lại, sau đó cả người đều mơ hồ: “Nhược...... Nhược Nhược?!”

Cô gái xắn tay áo xông vào cửa, một bộ dáng muốn tới đập phá, lại giống hệt Nhược Nhược nhà ông như đúc!

“Có chuyện gì vậy?”

“Cô ấy là ai???”

“Cha, cha cứu con! Chính là người này, chính là cô ấy làm gãy tay con, ô ô ô......”

Trong nháy mắt nhìn thấy Trần Tuyết Nhược, mặt Hứa Tiểu Kỳ liền trắng bệch.

Lui ra bên cạnh để cho hai cha con bọn họ vui vẻ thân cận, bởi vậy Phan Mỹ Linh vẫn không nói chuyện, khi nhìn thấy Trần Tuyết Nhược đi vào đồng tử bà ta cũng co rụt lại, cả người từ trên ghế bật dậy. Dù sao cũng là gừng càng già càng cay, rất nhanh bà ta ép buộc chính mình ổn định tâm thần, giơ tay thầm véo Hứa Tiểu Kỳ một cái.

Hứa Tiểu Kỳ lúc này mới giật mình lấy lại tinh thần, há miệng khóc lớn lên.

Cô ta vừa khóc xong một hồi, sắc mặt rất không tốt, hơn nữa trên người có vết thương, còn mặc quần áo bệnh nhân rộng thùng thình, cả người thoạt nhìn rất tiều tụy đáng thương. Trần Kiện Vân nhất thời cái gì cũng không để ý tới, tay vừa nhấc liền đem cô ta bảo hộ ở phía sau: "Đừng sợ, con..."

Trần Tuyết Nhược tức giận đến không chịu được, tiến lên túm lấy ông nói: "Mở to hai mắt nhìn cho rõ ràng, con mới là con gái ruột của cha!”

Trần Kiện Vân bất ngờ không kịp đề phòng bị phun đầy nước bọt: “......”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc