“Đứng lại! Đừng chạy!”
“Mau! Mau bắt người đàn bà thối tha đó về cho ông! Mẹ kiếp, ông đây bỏ ra hơn hai vạn tệ mới mua được vợ, nếu để cô ta chạy đi mất thì ông đây tìm ai sinh con trai cho ông!”
“Anh Sơn đừng hoảng hốt, chỗ của chúng ta rất hẻo lánh, khắp nơi đều là đường núi, người bé tí như cô ta không chạy thoát được đâu!”
“Đúng vậy! Để xem cô ta có thể chạy bao lâu!”
Những kẻ truy đuổi phía sau càng ngày càng gần hơn, những ánh đèn pin nhấp nháy giống như những con dao sắc bén cắt khu rừng tối tăm trước mặt họ thành từng mảnh chia năm xẻ bảy. Trần Tuyết Nhược run rẩy cả người, khuôn mặt không còn giọt máu, nhưng cô ấy không dám dừng chân chút nào.
Không thể bị bắt về…
Tuyệt đối không thể bị bắt về!
Nếu không cô ấy sẽ phải ở lại ngọn núi hẻo lánh này cả đời, sinh con trai cho người đàn ông chột mắt xấu xí và hung dữ!
Cô ấy chỉ mới mười chín tuổi, cuộc sống đại học của cô ấy vừa mới bắt đầu, gia đình và bạn bè của cô ấy đều đang chờ cô ấy trở về nhà…
Nước mắt không tự chủ được mà ứa ra vì sợ hãi, gió núi tháng mười thổi qua khiến người ta sởn gai ốc và lạnh buốt. Trần Tuyết Nhược tuyệt vọng mở to mắt nhưng không thể nhìn rõ con đường phía trước.
Trong núi sâu dân cư thưa thớt, đâu đâu cũng có bụi rậm cao nửa người và cây đại thụ che trời che trăng, cô ấy không nhìn thấy trời không thấy đất, chỉ có thể không màng tất cả chạy về phía trước.
Những ngọn cỏ sắc bén cắt ra từng vết máu trên người cô ấy, Trần Tuyết Nhược đau đớn thở hổn hển nhưng vẫn cắn chặt răng không khóc — khát vọng sống mãnh liệt đã kích thích tất cả tiềm năng trong cơ thể cô ấy, thế nhưng...
Cô ấy thật sự quá mệt mỏi.
Cô ấy hầu như không được nghỉ ngơi kể từ khi tỉnh dậy trong xe của bọn buôn người cách đây năm ngày.
Cơn đau dữ dội khiến cô ấy lập tức toát mồ hôi lạnh, cô ấy nghiến răng muốn đứng dậy, nhưng dù thế nào cũng không thể đứng dậy nổi. Trần Tuyết Nhược tuyệt vọng suy sụp, nhưng cuối cùng cô ấy không cam lòng chấp nhận số phận như vậy, vì vậy cô ấy bịt chặt miệng mình, co người lại thành một quả bóng trốn trong bụi cây tươi tốt bên cạnh.
“Bên này! Con nhóc vừa chạy qua bên này!”
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, càng ngày càng gần, cuối cùng dừng lại ở sườn núi nhỏ.
Trần Tuyết Nhược nhắm chặt hai mắt, không dám thở mạnh, trái tim đập thình thịch gần như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. May là những người dùng đèn pin quét mọi nơi, nói câu “Phân công nhau hành động” rồi tiếp tục đuổi về phía trước, trong lòng cô ấy khẽ buông lỏng, đợi sau khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất mới cẩn thận mở mắt ra…
“Tìm thấy rồi.”
Một con mắt hình tam giác âm u cùng với một hốc mắt không có gì bên trong đột nhiên dí vào trước mắt cô ấy, đồng tử Trần Tuyết Nhược kịch liệt co rút lại, lông tơ lập tức dựng đứng khắp người.
Nỗi sợ hãi khổng lồ giống như một móng vuốt sắc nhọn hung hăng siết chặt lấy trái tim cô ấy, Trần Tuyết Nhược há to miệng nhưng không thể phát ra âm thanh nào, cho đến khi người đàn ông chột mắt duỗi đôi tay gầy guộc ra tóm lấy cô ấy, tiếng hét chói tai giống như những mảnh thủy tinh vỡ khắp mặt đất, bỗng nhiên bật ra khỏi cổ họng: “A ——!”
Giọng nói sắc bén khiến màng nhĩ của người đàn ông chột mắt tê rần, hai bàn tay đột nhiên bắt lấy không khí, gã tức giận chửi bới một câu không rõ ràng, nhào qua giáng cho Trần Tuyết Nhược đang liều mạng bò về phía trước hai cái tát.
Những người đàn ông trong núi bình thường đã quen với việc lao động chân tay, sau hai cái tát này, trước mắt Trần Tuyết Nhược đột nhiên xuất hiện đầy sao, khuôn mặt sưng lên với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.
“...”
Đây là lần đầu tiên Trần Tuyết Nhược bị tát vào mặt.
Có câu nói đánh người không vả mặt, nhưng lão già khốn nạn này thực sự đã tát cô ấy hai phát…
Bố cô ấy cũng chưa bao giờ đánh cô ấy như vậy!
Sợ hãi cùng oán hận mấy ngày nay giờ phút này đều hóa thành phẫn nộ, Trần Tuyết Nhược tức giận đến tận ruột gan, giãy giụa giơ tay nắm chặt lấy mái tóc không còn nhiều lắm của người đàn ông chột mắt: “Thằng khốn! Đồ biến thái! Tôi mẹ nó liều mạng với anh!”
Không phải chỉ là một cái mạng thôi sao, cùng lắm thì đầu thai sống tiếp!
Nghĩ như vậy, Trần Tuyết Nhược chưa từng đánh nhau với ai trước đây, hoàn toàn buông thả bản thân, dùng đủ mọi cách cào, đá và cắn.
Người đàn ông chột mắt: “...”
Người đàn ông chột mắt vừa đau vừa tức, dưới tình thế cấp bách gã bóp lấy cổ Trần Tuyết Nhược.
Trần Tuyết Nhược cố gắng giãy giụa nhưng càng bị gã đối xử tàn nhẫn hơn. Ngay khi cô ấy nghĩ rằng hôm nay mình chạy trời không khỏi nắng, thì bầu trời đầy mây đen đột nhiên sáng lên, sau đó một tiếng “ầm” to vang lên, một tia sét dày đặc khác thường nhắm thẳng vào đầu.
Trần Tuyết Nhược: “...”
Lúc này trong đầu Trần Tuyết Nhược chỉ có một ý nghĩ: Bị lão khốn kiếp này bắt về sinh con trai còn không bằng bị sét đánh thành tro bụi, chết thì chết đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

