Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cô Thôn Nữ Cũng Có Thể Là Vạn Người Mê Sao? Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Dù sao đến lúc cuối, hắn cũng cảm thấy môi mình như bị ngâm nước đến mức hơi nhăn nheo, còn cô thì bị hắn ấn lâu như vậy...

"Là lỗi của anh."

Lâm Kiên Nghiêu lau đi giọt nước mắt vô thức ứa ra nơi khóe mắt cô, lại kiên nhẫn dỗ dành:

"Tối nay ăn chocolate nhé?"

Lâm Kiên Nghiêu có một chiếc tủ khóa kín, bên trong chuyên để đồ ăn vặt cho Lâm Mãn Hạnh. Bình thường vì sợ cô hỏng răng nên hắn đều kiểm soát rất kỹ.

"Vâng..."

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, Lâm Mãn Hạnh gật đầu, sau đó lại ôm lấy con thú nhồi bông mà Lâm Kiên Nghiêu mới giặt cách đây hai ngày, mơ màng sắp ngủ thiếp đi.

Thấy cô thật sự quá buồn ngủ, Lâm Kiên Nghiêu cũng không quấy rầy cô nữa.

Hắn đắp lại chăn cho cô, để quần áo cô mặc hôm nay ở cuối giường, lại rót sẵn nước đã đun sôi để nguội, sau đó mới đặt một nụ hôn không mang chút dục vọng nào lên má cô rồi rời khỏi phòng.

"Kẽo kẹt."

Tiếng cửa mở ra rồi đóng lại vang lên, căn phòng khôi phục lại sự yên lặng.

Thế nhưng, thiếu nữ đáng lẽ phải đang nằm trên giường ngủ say thì đột nhiên lại mở mắt ra.

Đáy mắt cô là sự tỉnh táo.

[Nếu có bất kỳ thắc mắc nào xin vui lòng tham vấn, hệ thống 001 luôn sẵn sàng phục vụ cô.]

Khi Lâm Mãn Hạnh dậy đã gần mười giờ sáng.

Trong lúc ngủ, Lâm Kiên Nghiêu đã tết cho cô hai bím tóc đuôi tôm, nên cô cũng bớt được công việc buộc tóc phiền phức. Cô dậy ăn sạch bữa sáng Lâm Kiên Nghiêu chuẩn bị, cuối cùng để lại lòng đỏ trứng không thích ăn vào bát, rồi đội chiếc mũ nan nhỏ đi ra ngoài chơi.

Những lời Lâm Kiên Nghiêu nói với cô tối qua, nàng không để ý cho lắm, vẫn như mọi khi, vừa ra khỏi cửa là đi thẳng về phía ngôi nhà cũ.

Đó là nơi Lâm Mãn Hạnh từng sống trước khi được Lâm Kiên Nghiêu đưa về nhà mình. Một nơi đã mấy năm không có người ở, theo thời gian trôi qua càng thêm đổ nát hoang tàn, chỉ có cây hạnh trước sân là vẫn xanh tốt um tùm.

Nhưng hôm nay, khi Lâm Mãn Hạnh đi tới lại thấy nơi này có chút khác biệt.

Bên ngoài sân đỗ một chiếc xe hơi màu đen, mấy chiếc máy quay phim đang dựng xung quanh, vài nhân viên công tác vừa quạt vừa lo lắng ngó đầu nhìn vào bên trong.

"Quay cái gì mà quay? Có tin tôi đập nát cái đống sắt vụn này không!"

"Không cho tôi đi chứ gì! Để xem tôi có bản lĩnh đó không!"

"… Kiều Tư Bách, anh có ý gì! Cậy thế làm càn, anh thật sự tưởng có lão già chết tiệt kia làm chỗ dựa thì tôi không dám động vào anh sao!"

"Cút! Cút hết cho tôi!"

Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên, lẫn trong đó là giọng nói bạo nộ của cậu trai, thậm chí có chiếc ghế bay thẳng từ trong cửa ra ngoài, đập xuống đất vỡ tan tành.

Thấy cảnh này, đám nhân viên ngoài cửa không khỏi hãi hùng, giữa tiết trời nắng nóng mà bị dọa cho đổ mồ hôi lạnh.

Họ quá tập trung vào sự việc bên trong nên không chú ý thấy Lâm Mãn Hạnh đi ngang qua liếc nhìn hai cái, rồi lại như một con mèo nhỏ, linh hoạt leo lên cây hạnh bên cạnh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc