Tô Khả Hân sững ra, sau đó đột nhiên bật cười.
Nụ cười pha chút chua xót.
Cô còn nhớ thời đại học, lúc hai người còn yêu nhau, anh rất thích nói câu này.
Mỗi lần cô thức đêm cố lấy học bổng, mỗi lần đứng ra bênh bạn nữ cùng khoa, mỗi lần đến kỳ mà vẫn cố tham gia chạy dài trong hội thao...
Anh đều tức giận ôm lấy cô, vừa đau lòng vừa mắng:
"Tô Khả Hân, em còn nhớ mình là con gái không vậy!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)