Tô Khả Hân chỉ cảm thấy tim mình hụt mất một nhịp.
Cô đoán?
Đoán cái gì chứ!
Trong lòng không biết nên nói gì, nhưng ngoài mặt cô vẫn phải gượng cười:
"Tôi đoán... một người xuất sắc như Cố tổng chắc đã kết hôn rồi nhỉ?"
Hỏi xong cô càng chột dạ, không dám nhìn thẳng anh.
Nhưng rất nhanh cô lại tự thấy bực mình.
Mình chột dạ cái gì?
Người giấu thân phận trước là Cố Trạch. Vào văn phòng rồi còn giả vờ không quen cô cũng là anh. Cô có gì phải chột dạ?
Trong lúc tâm trạng Tô Khả Hân thay đổi liên tục, người đàn ông ngồi xe lăn đối diện thu hết từng biểu cảm nhỏ trên mặt cô vào mắt.
Khóe môi Cố Trạch khẽ cong lên một độ cung gần như không thể phát hiện.
Anh vốn đã biết người đến phỏng vấn hôm nay là cô. Nói chính xác hơn, chính vì biết cô làm việc ở Phong Thượng nên anh mới phá lệ nhận lời phỏng vấn lần này.
Cô cho rằng hôm nay là lần đầu họ gặp nhau, nhưng thật ra ba ngày trước anh đã nhìn thấy cô đang xem mắt.
Anh chắc chắn trước đây chưa từng gặp cô, nhưng lại cảm thấy cô có chút quen mắt, vì thế đã cho người điều tra sơ qua.
Rồi sáng nay lại tình cờ gặp cô ở trước Cục Dân chính, bị người hẹn bỏ rơi còn bị gọi điện sỉ nhục.
Nhớ đến những thông tin đã điều tra, anh chủ động tiến tới đề nghị kết hôn.
Vừa rồi hỏi ngược lại cũng chỉ muốn trêu cô một chút. Không ngờ phản ứng của cô lại căng thẳng đến vậy. Dáng vẻ ngượng ngùng này hoàn toàn khác với quá khứ mà người của anh từng báo cáo.
Cố Trạch suy nghĩ trong chốc lát rồi bình thản đáp:
"Ừ, tôi kết hôn rồi. Mới mấy ngày gần đây."
Khi nói ba chữ
"mấy ngày gần đây"
, anh cố tình kéo dài giọng, ánh mắt như có như không lướt qua Tô Khả Hân khiến tim cô vô cớ đập nhanh.
Cô còn chưa kịp lên tiếng, Tiểu Mai đã
"á"
một tiếng đầy khoa trương.
"Cố tổng đã kết hôn rồi sao? Độc giả nữ của chúng tôi mà biết chắc đau lòng chết mất."
Nói vậy nhưng cô nàng vẫn không giấu nổi tò mò,
"Không biết phu nhân của Cố tổng là người thế nào? Có phải tiểu thư nhà nào không?"
"Tiểu Mai!"
Tô Khả Hân vội kéo cô nàng lại.
Tô Khả Hân không muốn tiếp tục dây dưa chuyện kết hôn, lập tức đổi hướng phỏng vấn.
Những câu sau đều mang tính công việc, cuộc phỏng vấn cuối cùng cũng kết thúc trong bầu không khí an toàn hơn.
"Rất vui được nhận phỏng vấn của quý tạp chí."
Khi chào tạm biệt, Cố Trạch lịch sự bắt tay từng người.
Đến lượt Tô Khả Hân, bàn tay anh dường như dừng lại lâu hơn một giây. Đôi mắt đen hơi hạ xuống, ánh nhìn dừng trên chiếc nhẫn nơi ngón áp út của cô, khóe môi cong nhẹ.
"Chiếc nhẫn rất đẹp."
Mặt Tô Khả Hân lập tức nóng bừng, vội rút tay về.
Mãi đến khi đi ra khỏi văn phòng Cố Trạch, thần kinh đang căng chặt của cô mới thả lỏng.
Tiểu Mai vẫn còn bên cạnh gào lên:
"Trời ơi, em vừa bắt tay tổng giám đốc Trì Diệu đấy! Tuần này em quyết định không rửa tay nữa!"
Tô Khả Hân vừa buồn cười vừa định mắng cô nàng mê trai thì thư ký của Cố Trạch đột nhiên đi tới, trên tay cầm vài hộp quà tinh xảo.
"Các vị phóng viên của tạp chí Phong Thượng, đây là quà nhỏ tổng giám đốc chuẩn bị cho mọi người, xin nhận cho."
Tiểu Mai nhận hộp quà, càng hưng phấn:
"Trời ơi, còn có quà nữa! Cố tổng chu đáo quá!"
Cô nàng lập tức mở hộp, bên trong là một chiếc khăn lụa Chanel.
"Ôi, đúng là tổng giám đốc công ty lớn, ra tay hào phóng thật! Mỗi người còn khác họa tiết nữa. Chị Khả Hân, mở của chị cho em xem đi."
Tô Khả Hân vốn không muốn mở, nhưng không chịu nổi Tiểu Mai nài nỉ nên đành mở hộp.
Nhưng vừa nhìn thấy thứ bên trong, sắc mặt cô lập tức thay đổi, vội vàng đóng nắp lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)