Tô Khả Hân ngẩn ra một lúc rồi mới hiểu vì sao hôm nay Tiểu Mai ăn mặc cầu kỳ như vậy.
Đối tượng họ sắp phỏng vấn buổi chiều chính là tổng giám đốc tập đoàn Trì Diệu.
Ở thành phố S, tập đoàn Trì Diệu là một tồn tại gần như huyền thoại.
Ba năm trước, Trì Diệu bất ngờ thành lập, dùng thủ đoạn quyết đoán và mạnh mẽ nhanh chóng chiếm một vị trí trong giới tài chính thành phố S.
Chỉ trong ba năm ngắn ngủi tiếp theo, công ty như từ trên trời rơi xuống ấy đã phát triển thành một trong những tập đoàn tài chính lớn nhất thành phố, danh tiếng thậm chí đủ để đứng ngang hàng với ba gia tộc lâu đời nhất nơi đây.
Nhưng so với bản thân tập đoàn, vị tổng giám đốc thần bí của Trì Diệu lại càng khiến người ta tò mò hơn.
Ba năm qua, đừng nói lai lịch của anh, ngay cả tên và diện mạo của vị tổng giám đốc này cũng không ai biết rõ.
Thế nhưng sự bí ẩn ấy chẳng những không khiến người ta mất hứng, ngược lại càng làm mọi người tò mò.
"Xì xì! Em không tin đâu!"
Tiểu Mai tức đến giậm chân.
"Người ta đều đồn tổng giám đốc Trì Diệu còn rất trẻ, là một người đàn ông độc thân cực kỳ đáng giá!"
Khác với vẻ háo hức của Tiểu Mai, chị Trịnh ở bên cạnh nghiêm mặt:
"Cơ hội phỏng vấn lần này rất hiếm, nhất định phải chuẩn bị cẩn thận. Đây là lần đầu tổng giám đốc Trì Diệu nhận lời phỏng vấn truyền thông. Nếu chúng ta còn chụp được ảnh của anh ấy, doanh số tạp chí chắc chắn sẽ tăng mạnh."
Tô Khả Hân gật đầu.
Tổng giám đốc Trì Diệu trước nay chưa từng nhận phỏng vấn. Ban đầu tạp chí của họ cũng bị từ chối, chẳng hiểu sao hôm qua phía bên kia lại đột nhiên gọi điện đồng ý.
Tin vui từ trên trời rơi xuống này khiến ngay cả tổng biên tập cũng sửng sốt.
Sau khi nhanh chóng kiểm tra lại nội dung phỏng vấn, Tô Khả Hân, chị Trịnh, Tiểu Mai và nhiếp ảnh gia cùng đến tập đoàn Trì Diệu.
Trụ sở Trì Diệu nằm trong khu tài chính thành phố S. Sau khi thông báo với lễ tân tầng một, nhóm của họ đi thẳng lên tầng cao nhất.
"Mọi người là bên tạp chí Phong Thượng đúng không?"
Một nữ thư ký trẻ ở văn phòng tổng giám đốc lập tức bước ra đón.
"Cố tổng đã chờ bên trong."
Cố tổng?
Tô Khả Hân thoáng sững.
Không ngờ tổng giám đốc Trì Diệu thần bí lại cùng họ với người chồng mới cưới của cô.
Khi đi vào, Tiểu Mai căng thẳng đến mức liên tục kéo tay Tô Khả Hân, nhỏ giọng hỏi tóc mình có rối không.
Tô Khả Hân vừa buồn cười vừa đáp:
"Không rối, đẹp lắm..."
Vừa nói, cô vừa tò mò ngẩng mắt nhìn vào văn phòng.
Nhưng khi thấy bóng người bên cửa kính sát đất, cô đột ngột cứng đờ, quên cả nói tiếp.
Tiểu Mai cũng nhìn thấy người đàn ông cạnh cửa sổ, lập tức hạ giọng kinh ngạc:
"Trời ơi, tổng giám đốc Trì Diệu... lại ngồi xe lăn sao?"
Tô Khả Hân còn chưa kịp trả lời, chiếc xe lăn cạnh cửa sổ đã từ từ xoay lại.
Tiểu Mai hít mạnh một hơi.
"Ôi trời! Đẹp trai quá! Còn đẹp hơn cả minh tinh nữa!"
Lúc này cô nàng dường như đã hoàn toàn quên mất chuyện đối phương ngồi xe lăn, chỉ chăm chăm mê mẩn gương mặt anh.
Nhưng Tô Khả Hân không nghe lọt tai lấy một chữ.
Cô chỉ nhìn chằm chằm người đàn ông trước cửa sổ, cảm giác như trong đầu vừa có tiếng sét nổ tung.
Ánh nắng ngoài cửa sổ rơi trên gương mặt góc cạnh của người đàn ông, phác họa từng đường nét hoàn mỹ. Đôi mắt đen vẫn lạnh nhạt như lúc sáng.
Là Cố Trạch.
Tổng giám đốc Trì Diệu... vậy mà lại là Cố Trạch?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

