"Hiểu lầm?"
Lời của Tô Khả Hân hoàn toàn chọc giận Cố Dĩ Thần. Giọng anh đột ngột cao lên, một tay siết cằm cô.
Lực mạnh đến mức Tô Khả Hân đau nhăn mặt.
"Có hiểu lầm gì chứ? Theo tôi thấy, chẳng qua cô nhìn thấy thằng nghèo rớt mồng tơi của hai năm trước bây giờ phát đạt, trở thành tổng biên tập, nên hối hận rồi muốn quay lại nói với tôi đó là hiểu lầm?"
Nói đến đây, đáy mắt Cố Dĩ Thần đỏ lên. Anh kéo mặt cô tới gần mình.
"Tô Khả Hân, tôi nói cho cô biết, Cố Dĩ Thần của bây giờ không dễ bị cô lừa như trước nữa!"
Tô Khả Hân nhìn gương mặt từng quen thuộc nhất, bây giờ chỉ còn hận ý và lạnh lẽo, trong lòng vừa chấn động vừa đau.
Cô muốn giải thích.
Nhưng khi mở miệng, lời đến bên môi lại chẳng thể thốt ra.
Còn gì để giải thích?
Nếu Cố Dĩ Thần thật sự tin cô, năm đó anh đã không bỏ đi mà chẳng hỏi cô lấy một câu.
Nói cho cùng, từ trong lòng anh đã tin rằng cô là loại phụ nữ vì tiền mà bán mình.
Huống hồ, cho dù anh tin lời giải thích thì sao?
Bây giờ cô đã là vợ người khác, không còn là Tô Khả Hân của ngày trước nữa. Mọi thứ đã sớm không thể quay lại.
Nghĩ đến đó, cô cố nuốt xuống cảm giác cay nơi sống mũi, hít sâu một hơi rồi ngẩng đầu.
"Cố Dĩ Thần."
Giọng cô rất thấp nhưng bình tĩnh, không chút gợn sóng.
"Anh nói đúng. Chuyện năm đó cứ xem như những gì anh biết. Nhưng có một chuyện anh hiểu sai. Đó là bây giờ tôi hoàn toàn không có ý định dây dưa với anh. Anh là tổng biên tập cũng được, tổng giám đốc cũng được, đều không liên quan gì đến tôi."
Khoảnh khắc lời vừa dứt, bàn tay đang bóp cằm cô càng siết mạnh.
Nhưng giây tiếp theo, anh lại đột ngột hất cô ra.
Tô Khả Hân loạng choạng, phải vịn tường mới đứng vững. Ngẩng đầu lên, cô thấy Cố Dĩ Thần lạnh lùng nhìn mình, sự khinh miệt trong mắt anh khiến tim cô đau nhói.
"Nếu tổng biên tập không còn việc gì, tôi xin phép về."
Nói xong, cô không dám nhìn anh thêm một lần, vội rời khỏi văn phòng.
Tô Khả Hân chạy một mạch xuống dưới tòa nhà mới phát hiện bên ngoài đang mưa như trút nước.
Trớ trêu thay, cô lại để quên ô trong văn phòng.
Nhưng cô hoàn toàn không có dũng khí quay lên lấy. Chỉ cần nghĩ Cố Dĩ Thần vẫn ở đó, cô đã không muốn bước lại vào tòa nhà.
Đúng là hèn nhát.
Nhìn màn mưa trắng xóa, Tô Khả Hân vốn định gọi taxi, nhưng đúng giờ tan tầm lại gặp mưa lớn, làm gì có xe nào nhận khách. Ứng dụng gọi xe cũng vô dụng.
Cuối cùng cô chỉ có thể cắn răng, dùng túi che đầu rồi chạy nhanh về phía ga tàu điện ngầm.
Chen chúc suốt quãng đường với cả người ướt sũng, đến lúc bước ra khỏi ga, cô còn cầu may mong mưa đã tạnh.
Nhưng ông trời dường như cố tình hành hạ cô, bên ngoài vẫn mưa như thác đổ.
Cô vẫn không gọi được xe, chỉ có thể đứng ngơ ngác bên cạnh ga.
Cô nhớ hai năm trước cũng là một đêm mưa lớn như vậy.
Đêm đó, cô mất đi thứ quý giá nhất của mình.
Ngay sau đó, cô lại mất Cố Dĩ Thần, người mà cô từng cho rằng sẽ nắm tay mình đi đến cuối đời.
Cảm giác tuyệt vọng của hai năm trước giống như thứ gì đó lạnh lẽo, nhớp nháp, từng chút bò lên trái tim vốn đã tê dại.
Tô Khả Hân không nhịn được ôm lấy hai vai, ngồi xổm xuống, cuộn người thành một khối.
Lạnh...
Thật sự rất lạnh.
Cả người run lên, giống hệt đêm hai năm trước.
Ngay khi ký ức và cảm xúc gần như nhấn chìm cô, trước mắt bỗng xuất hiện một chiếc xe lăn cùng đôi chân dài thẳng tắp.
Tô Khả Hân ngẩn người, chậm chạp ngẩng đầu.
Cố Trạch đang ở trước mặt cô, bên cạnh là Dương Hữu cầm ô.
Màn mưa dày khiến gương mặt tuấn tú của anh hơi mờ đi. Khí chất xung quanh vẫn lạnh nhạt. Dù ngồi trên xe lăn, sự xuất hiện của anh lúc này lại giống như một vị thần đột nhiên bước tới, nghiền nát toàn bộ sự bi thương đang phủ kín lòng cô.
Mi mắt Tô Khả Hân run lên.
Cố Trạch?
"Cô ngồi ở đây làm gì?"
Cố Trạch cúi xuống nhìn cô. Chính anh cũng không nhận ra giọng mình mang theo chút tức giận.
"Cô dầm mưa?"
Lúc này Tô Khả Hân mới hoàn hồn.
Cô hoảng hốt định đứng lên, nhưng vừa đứng dậy đã thấy trước mắt tối sầm, cả người mất ý thức.
Tim Cố Trạch thắt lại, lập tức đỡ lấy cô.
Cảm nhận nhiệt độ nóng bất thường từ người phụ nữ trong lòng, ánh mắt anh trầm xuống. Khi nhìn thấy vết đỏ trên cằm cô do Cố Dĩ Thần bóp để lại, đồng tử anh khẽ co lại.
"Về nhà."
Sự thay đổi trên nét mặt chỉ thoáng qua. Cố Trạch nhanh chóng trở lại lạnh nhạt, ôm Tô Khả Hân trong lòng rồi điều khiển xe lăn về phía chiếc Bentley màu đen đỗ bên đường.
Xe của anh đỗ ở góc khuất cạnh ga. Nhưng vì trên xe lăn lúc này có cả hai người, trọng lượng quá lớn, xe lăn không thể trượt lên như bình thường.
"Cố thiếu."
Dương Hữu lên tiếng,
"Để tôi bế thiếu phu nhân."
"Không cần."
Cố Trạch chỉ điều chỉnh tư thế người phụ nữ trong lòng, sau đó trực tiếp ôm ngang cô rồi từ xe lăn... đứng lên.
Căn phòng tối đen, đưa tay không thấy năm ngón.
Nóng...
Nóng quá...
Cơ thể như muốn nổ tung.
Trong cơn mơ màng, Tô Khả Hân bỗng cảm thấy người mình bị đè xuống, da chạm phải thứ gì đó lạnh.
Cô theo bản năng muốn ôm lấy cảm giác mát lạnh ấy, nhưng ngay sau đó lại nghe tiếng thở nặng nề của đàn ông.
Không đúng!
Ý thức mơ hồ của cô thanh tỉnh được một chút. Cô cố mở đôi mắt nặng trĩu, một bóng người mờ mờ hiện ra.
Cô vùng vẫy muốn đẩy đối phương ra, nhưng người đàn ông giống như ngọn núi, không hề lay chuyển.
Hai chân cô bị cưỡng ép tách ra...
"Á!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
