Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Gió lùa qua những song cửa gãy vỡ, mang theo mùi muối biển và tro tàn của đô thành đã sụp đổ. Trên đỉnh tháp, cung điện nguy nga tráng lệ đứng im lìm trong tiếng hò reo và tiếng gươm đập vào khiên gỗ. Nơi đã từng là trung tâm quyền lực của đế chế, giờ chỉ còn ánh lửa leo lét cháy âm ỉ tạo ra thứ ánh sáng mờ đục đổ bóng lên sân rồng có vẽ một bàn cờ lớn để chơi cờ người.
Nữ hoàng chiến thắng bước đi giữa hai hàng tướng lĩnh và quân sỹ vào bên trong sân rồng.
Nàng vẫy tay.
Bầu không khí náo nhiệt chợt dừng bặt. Không còn một tiếng người hò reo. Chỉ còn tiếng lách tách của ngọn lửa đã từng chây phần phật trên những mái tháp cong cong của đô thành đã từng thịnh vượng.
Không ngoảnh đầu lại, nàng vẫy tay lần nữa.
Hai viên tướng trong bộ giáp trụ còn ướt đẫm và tanh nồng mùi máu bước theo nàng.
Một bàn cờ dát vàng nhỏ hơn với hai thứ quân được tiện bằng ngà hình tròn tròn. Những quân cờ trắng phau phau với những nét chữ Nho thanh thoát của một nho sỹ nổi tiếng đương thời được tô màu đen và đỏ nằm lăn lóc cả trên mặt bàn cờ và dưới đất.
Một ván cờ cuối cùng.
Ngồi trước bàn cờ là một người đàn ông. Mái tóc bạc của ông cột gọn phía sau. Một vài sợi xoã trên trán người đàn ông như những sợi băng giá. Ông không mặc hoàng bào, không đeo vương miện, chỉ khoác một áo choàng đen dài chạm đất, viền chỉ vàng đã sờn cũ. Gương mặt góc cạnh, kiêu hãnh với đôi mắt của một vị quân vương đã từng bách chiến bách thắng.
Cánh tay trái thõng xuống vẫn chạm vào chuôi kiếm đang chạm mũi kiếm xuống đất. Thanh kiếm đã từng khiến bao nhiêu vị vua và tướng lĩnh của quân thù phải khuỵu gối cúi đầu. Ông nhìn đăm đăm vào ô vuông cuối cùng trên bàn cờ. Nơi ấy chỉ còn một quân.
“Chiếu hết!"
Vị quân vương không ngẩng đầu. Ông nói như thì thầm với Nữ hoàng chiến thắng đang bước tới.
Nữ hoàng chiến thắng vẫn lạnh lùng. Miệng nàng khẽ giật một cái. Nàng không cười. Nàng cũng không khóc. Nàng đứng lại và liếc khẽ sang bên phải.
Viên tướng đi bên phải bước tới. Gã vung chân đá bay thanh kiếm trong tay vị quân vương. Hai cánh tay vạm vỡ của gã túm lấy mái tóc bạc trắng của ông. Gã kéo đầu ông úp xuống mặt bàn cờ dát vàng.
Viên tướng đi bên trái cũng vừa bước tới. Một tay gã giữ bao kiếm, một tay gã chạm chuôi thanh kiếm nạm ngọc đeo bên hông. Gã rút thanh kiếm lưỡi còn đỏ thắm máu tươi và huơ một vòng trong không trung rồi tra lại vào vỏ.
Nữ hoàng chiến thắng nhắm mắt lại.
Khi nàng mở mắt ra, viên tướng bên trái đang cầm chiếc đầu của vị quân vương già giơ lên. Máu tươi bắn ướt chiến bào của gã, loang đầy trên bàn cờ tàn. Gã nhìn nàng, chờ đợi.
Nàng gật đầu.
Bàn cờ đã trống. Các quân cờ đã tan. Chỉ còn một mình nàng - người sống sót cuối cùng. Nàng là người chiến thắng và cũng là người cô độc nhất.
Nàng im lặng trong sự trống rỗng. Sự im lặng là phần thưởng cho tất cả những người thắng trận và sự trống rỗng là cái giả phải trả của chiến thắng.
Nàng liếc sang bên phải.
Viên tướng đứng bên phải nàng đưa tay tháo chiếc áo choàng đỏ thẫm trên vai xuống. Gã bước ra sân rồng và nhặt cái đầu máu me của vị cựu vương lên. Một tay gã cầm chiếc đầu, một tay gã ôm áo choàng và đi về phía cái thây không đầu của vị cưu vương vẫn còn đang rỉ máu. Gã cẩn thận đặt cái đầu vào chỗ cái cổ vừa đứt rồi phủ tấm áo choàng lên tấm thân già của vị cựu vương.
Bên ngoài, những tiếng hô: "Vạn tuế! Vạn tuế! Vạn vạn tuế!" vang dội.
Nàng bước tới, ngồi xuống bàn cờ, cạnh xác vị cựu vương. Tay nàng khẽ run nhẹ khi nhặt quân cờ cuối cùng lên. Quân cờ rớt ra từ tay vị cựu vương lúc bị ông chặt đầu. Nàng đặt quân cờ cuối cùng vào trong ô của nó. Vẫn bàn tay đó, nàng đưa ra và vuốt lên chỗ lồi của tấm áo choàng, nơi đang phủ lên cái đầu vừa bị chặt lìa.
Lúc này nàng mới nói. Một lời thì thầm như một lời khấn:
"Vĩnh biệt. Phụ hoàng.'
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






