Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Cờ bài trò chơi có gì khác biệt à?”
“Điểm quý nhất của game cờ bài là tính giải trí nhẹ nhàng, hoàn toàn không liên quan tới bạo lực hay kích thích.”
Tần Nhất vừa nói vừa mở phần mềm trò chơi mình đang thiết kế ra, chia sẻ giao diện bản thử nghiệm với Từ An Thích cùng xem.
“Đây, trò chơi kiểu này chỉ cần hoàn thành một số tổ hợp quân bài theo quy luật là thắng. Cách chơi có thể dựa vào tính toán hoặc hoàn toàn may mắn, tóm lại là dễ học dễ chơi, phù hợp mọi lứa tuổi.”
Từ An Thích cảm thấy… thật mới lạ.
Trước giờ chưa từng nghe tới kiểu trò chơi này, ban đầu thấy khá thú vị.
Nhưng thú vị thì thú vị, hắn vẫn cảm thấy… không đủ hấp dẫn để người ta chịu bỏ tiền ra mua.
“Không có máy móc, không có cháy nổ… thì có gì mà hấp dẫn chứ?”
Tần Nhất nghẹn họng.
"Ừ thì... đúng là mỗi người mỗi gu mà. Có khi anh này không hợp với game cờ bài cũng nên?"
Cô bình tĩnh giải thích:
“Anh có để ý không, người trẻ thì thường thích chơi game, nhưng càng lớn tuổi thì lại càng ít thấy họ chơi nữa?”
“Đó là bởi vì người già… khó tiếp nhận những thứ quá kích thích mỗi ngày.”
“Vậy nếu có một game giải trí nhẹ nhàng, đặc biệt dành cho họ, thì sao?”
Từ An Thích giật mình một cái:
“À… hiểu rồi, thì ra đây là… game dành cho người lớn tuổi?!”
“Không không không! Stop ngay!”
Tần Nhất lập tức bác bỏ.
“Game này không phải chỉ cho người lớn tuổi, mà là dành cho bất kỳ ai không thích đánh nhau chém giết. Nó là một game rèn luyện trí óc, giải trí nhẹ nhàng!”
“Rất nhiều bạn trẻ cũng thích chơi đấy!”
Sau một hồi bị Tần Nhất nhồi nhét khái niệm, Từ An Thích cuối cùng cũng xóa được định kiến “game cho người già”.
“Được rồi… Tôi đồng ý miễn phí trao quyền mấy bản vẽ cho cô.
Tôi tin, nếu tranh của tôi xuất hiện trong game này — thì đó cũng là một vinh dự.”
Từ An Thích nhìn Tần Nhất — một người đi ngược lại xu hướng thời đại, từ chối làm game bạo lực để theo đuổi thể loại nhàn nhã cờ bài vốn không ai ngó ngàng — thì không khỏi thấy khâm phục.
“Dũng khí và sự sáng tạo như vậy, tôi không có. Nhưng nếu có thể giúp cô thực hiện ước mơ, tôi sẵn sàng góp sức.”
“Cho tôi mười phút, tôi sẽ chỉnh lại mấy nét, trau chuốt hơn.”
Tần Nhất thở phào nhẹ nhõm khi nhận được đồng ý.
“Thật sự cảm ơn anh đã ủng hộ.”
Vừa chỉnh tranh, Từ An Thích vừa tò mò hỏi:
“À, vậy khi nào thì game này sẽ chính thức ra mắt?”
“Cái đó… còn tùy thuộc vào khi nào anh gửi bản phác thảo cho tôi.”
“Tôi sẽ gửi nhanh thôi. À mà… cho tôi hỏi một chút, studio của cô tên gì vậy?”
Vì giờ có tranh của mình tham gia, nên hắn cũng muốn theo dõi thêm một chút.
“Studio á? Tôi chưa có. Tôi mới tự làm thôi, chưa đăng ký gì cả.”
Từ An Thích đứng hình.
“Ủa vậy giờ mới bắt đầu từ con số 0 à…?”
“Cô không biết sao? Muốn phát hành game chính thức thì phải thông qua một studio hợp pháp!”
Tần Nhất há hốc mồm.
“Hả? Có quy định này luôn á?”
Cô lập tức tra cứu, và đúng như lời hắn nói — muốn đăng game thì bắt buộc phải có phòng làm việc đại diện.
Và quan trọng hơn…
Chi phí đăng ký studio: 3000 tinh tệ!
Tần Nhất ngẫm nghĩ vài giây, sau đó chống cằm nhìn vào màn hình, như thể muốn truyền “năng lượng tinh thần” qua kết nối video.
“Miêu Tang đại nhân… anh có hứng thú bàn chuyện đầu tư không?”
“Cái gì mà đầu tư nữa đây…”
Từ An Thích không nghĩ hôm nay vừa cho tranh miễn phí, lại sắp bị lôi đi… góp vốn.
“Cô muốn tôi đầu tư bao nhiêu?”
“Không nhiều đâu, chỉ cần 3000 tinh tệ thôi!”
“Còn gọi là không nhiều á trời?! Đây chẳng phải là toàn bộ số tiền luôn sao?”
Thấy hắn không phản ứng, Tần Nhất nhanh nhảu chữa cháy:
“À à, 2957 cũng được!”
Từ An Thích tính nhẩm:
“Hóa ra là cô chỉ có đúng 43 tinh tệ?”
“Vậy ngay từ đầu… cô định bỏ bao nhiêu để mua bản quyền tranh của tôi?”
Tần Nhất lặng lẽ quay đầu nhìn chỗ khác, giả vờ… không nghe thấy.
“………”
Từ An Thích giờ mới ngộ ra —
“Dự toán không đủ” là nói cho có. Cô ta từ đầu đã không định bỏ ra đồng nào cả!
“Mình ngốc thật rồi, rõ ràng dính bẫy…”
Thấy “con mồi” sắp chạy mất, Tần Nhất quay phắt lại, ánh mắt kiên định:
“Anh yên tâm! Game này chắc chắn sẽ thu hồi vốn cực nhanh!”
Nếu có thể, cô cũng chẳng muốn lôi gốc gác 43 tinh tệ ra làm trò cười. Nhưng hiện tại — không người quen, không thân thích, không ai giúp đỡ — trước mắt chỉ có mỗi anh chàng này là hy vọng.
“Chỉ cần 3000 tinh tệ, anh sẽ trở thành cổ đông của một trò chơi độc quyền! Giao dịch quá hời luôn đó!”
“3000 tinh tệ…” Từ An Thích lặp lại.
Số tiền đó… không ít, nhưng cũng không quá lớn — vừa đủ để một sinh viên như hắn vắt kiệt hầu bao.
Từ An Thích, từ một người hào sảng tặng bản quyền miễn phí, giờ hoàn toàn tỉnh táo lại.
Ngón tay hắn… rón rén đưa về phía nút “Báo cáo”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


